Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ta không phục!”
Vừa nghe Hỉ tuyên án xong, mặt Trinh đỏ lên, gào thét:
“Ta không phục, ta muốn khất cúc!”
Khất cúc là chế độ phúc thẩm đặc thù của nước Tần. Khi đương sự không phục với phán quyết của chủ thẩm, có thể yêu cầu phúc thẩm trong thời gian luật định, Huyện lý sẽ thông báo vụ án này lên Quận thừa. Nếu vẫn không phục trước phán quyết của Quận thừa, có thể tiếp tục khất cúc lên tới Đình úy tại Hàm Dương, do pháp viện tối cao tiến hành đồng thẩm, thời hạn là ba tháng. Nhờ vậy những vụ án oan sai do sự sơ hở nhất thời của quận huyện sẽ có cơ hội được Đình úy giải oan. Nổi tiếng nhất chính là vào năm Tần Vương Chính thứ nhất, có một nhạc nhân tên Giảng bị vu khống trộm bò, ông ta vì không phục mà liên tiếp khất cúc, cuối cùng phát hiện quả nhiên là án oan, những pháp quan cấp huyện sơ suất kia đều bị trừng phạt.
"Ngươi chắc chắn muốn khất cúc?" Hỉ hỏi.
Trinh bướng bỉnh cứng đầu đáp: "Phải!"
Hỉ gấp lại những thẻ tre còn chưa khô vết mực, từ trên cao nhìn xuống Trinh.
“Ngươi cảm thấy phán quyết của bản quan có sai sót?”
“Ngươi cảm thấy, bản thân vẫn bị oan uổng?”
“Ngươi cảm thấy, Quận thừa, Đình úy sẽ thiên vị ngươi, khai ân cho phép ngươi ngoài vòng pháp luật sao?”
Từng câu hỏi dồn dập của Hỉ tựa như sấm sét nổ vang bên tai Trinh. Môi hắn ta trắng bệch, lầm bầm: “Không dám, chỉ là... chỉ là hình phạt này, quá nặng rồi...”
“Chê phạt nặng sao?”
Hỉ thở dài một tiếng nói: “Nếu không phải ngươi có tước vị từ Thượng tạo trở lên, theo luật được giảm nhẹ một phần tội thì hình phạt còn nặng hơn thế! Hơn nữa ngươi có biết không, nếu như khất cúc thất bại, theo luật pháp nước Tần, tội của ngươi sẽ nặng hơn một bậc! Đến lúc đó hình phạt sẽ còn nặng hơn, có lẽ chính là xẻo mũi, chặt ngón chân!”
Lúc này tâm của Trinh mới như tro tàn. Hắn ta biết rõ tội trạng của mình đã rành rành, lời chứng thì đầy rẫy sơ hở, lại bị vạch trần ngay tại công đường, ghi chép vào Viên thư. Cho dù nhà hắn ta có quyền thế ngút trời, cáo tới quận, cáo tới Hàm Dương, cũng chẳng có khả năng lật án. Hắn ta liền dập đầu nói: “Ta nhận tội, không dám nhắc lại chuyện khất cúc nữa...”
Sau khi Đình trưởng Hồ Dương nhận tội, những kẻ còn lại liền dễ bề định đoạt.
Với tư cách là một trong những chủ mưu, Cầu đạo Mãi bị khép vào tội vu cáo ngược và đoạt thưởng, bị cạo đầu rồi đày ra biên cương. Mãi vẫn phải cạo trọc đầu, bởi vì kẻ này chỉ là một Công sĩ, không có cách nào khấu trừ tội trạng nên bị đày ra biên cương, e rằng phải rất lâu sau mới có thể trở về cố hương, so với Đình trưởng Hồ Dương thì thảm hại hơn.
Ba tên đình tốt, vì là tòng phạm nên bị xử cạo đầu và giáng làm nô lệ lao dịch trong ba năm nhưng dẫu sao cũng không phải rời xa quê cha đất tổ, đợi đến khi tóc mọc dài lại thì cũng sắp đến ngày được tự do rồi. Ba người họ vội vàng dập đầu cảm tạ, cảm thấy đây đã là sự khoan dung to lớn của trời xanh rồi.
Thương nhân Bào cũng chẳng khá hơn, gã bị xét hai tội vu cáo ngược và làm chứng giả, bị cạo đầu và đày làm nô lệ lao dịch trong năm năm. Gã thương nhân này lúc bị áp giải xuống thì khóc lóc nhem nhuốc cả mặt mũi, nói rằng sớm biết như thế này đã chẳng giúp bọn người Đình trưởng làm chứng gian.
Tóm lại sau khi độc cúc xong, dưới công đường người thì ngậm ngùi nhận tội, kẻ lại kinh hãi đến độ tay chân rụng rời.
Hắc Phu nhìn bộ dạng thảm hại của đám người này, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Bây giờ hắn cảm thấy tội danh vu các ngược này quả thực rất hay. Kẻ nào vu cáo người khác mà bị vạch trần, kẻ đó phải gánh chịu hình phạt tương ứng với tội danh mà bản thân đã vu khống. Ví dụ như có kẻ vu cáo ngươi giết người nhưng không có chứng cứ, cuối cùng dẫn tới xét xử, vậy thì cứ chờ bị chặt đầu đi. Cho nên ở nước Tần tuy rằng cáo gian có thưởng nhưng trước khi đi kiện cáo, người ta phải cân nhắc thiệt hơn cho thật kỹ lưỡng.
Có điều luật này, Hắc Phu dường như được khoác thêm một lớp giáp phản đòn. Sau khi thắng kiện, mọi tội trạng đều bật ngược lại trên đầu kẻ vu cáo, thế là sáu kẻ kia, tuy hình phạt không hoàn toàn giống nhau nhưng đều phải chịu cảnh cạo đầu, khổ sai.
Thế nào là gieo gió gặt bão? Thế nào gọi là tự bê đá đập vào chân mình? Thế nào gọi là hại người hại mình?
Chính là đây!
Nhưng cảm giác vui sướng ấy nhanh chóng bị thực tế khắc nghiệt làm cho phai nhạt.
Lúc chặn đường kêu oan, Hắc Phu quả thực không ngờ tới bọn họ lại bị phạt nặng đến vậy. Vẻ mặt lạnh lùng vô tình của Hỉ một lần nữa cho hắn thấy được sự hà khắc của luật pháp nước Tần.
Đây chính là hậu quả của việc dẫm vào lằn ranh đỏ. Bất kể trước đó tận tụy làm việc bao nhiêu năm, cẩn trọng giữ mình thế nào, chỉ cần một phút sơ suất vi phạm pháp luật, cả đời này coi như hủy hoại hoàn toàn. Luật pháp nước Tần quy định, kẻ đã từng phạm tội vĩnh viễn không được phép bổ nhiệm làm quan. Vị Đình trưởng Hồ Dương kia tuy dựa vào tước vị mà miễn được chút hình phạt nhưng đời này hắn ta căn bản đã vô duyên với chốn quan trường rồi.
Trong lúc Hắc Phu còn đang cảm thán, Hỉ lại gọi hắn và Quý Anh lên phía trước, hai người họ vội vàng bước ra.
Hỉ gấp bản tuyên án lại, nhận lấy một thẻ tre khác từ tay lệnh lại, thản nhiên nói:
“Bản quan đã xử phạt xong, giờ là lúc luận công ban thưởng.”
Nghe thấy lời này, Hắc Phu và Quý Anh đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự vui mừng trong mắt đối phương!
Cố công kiện tụng ròng rã suốt mấy ngày, cuối cùng cũng chờ được tới thời khắc này rồi!