Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hỉ nói tiếp: "Sĩ ngũ Hắc Phu bắt sống được sát nhân, thủ lĩnh toán cướp nước Tần là Phan, cùng một tên cướp nước Sở, được thưởng 9 kim. Quý Anh bắt sống được một tên cướp nước Sở, được thưởng 2 kim.”

Quý Anh nghe xong phát hiện có điểm bất minh, vội vàng tiến lên hỏi: “Thượng quan, chẳng phải nói bắt sống một người sẽ được thưởng 14 kim sao?”

“Không phải vậy.” Hỉ lắc đầu nói: “Trong luật có ghi rõ rằng bắt sống một người trong toán cướp sẽ được thưởng 14 kim, chuyện này không sai. Nhưng bọn Phan không đủ năm người, không cấu thành tội cấu kết trộm cướp, việc này trước đó đã nói qua. Bộ luật lại quy định, bắt sống được một tên cướp của giết người thuộc nước Tần, thưởng 7 kim. Còn như tên cướp ngoại quốc, bất luận sống chết, chỉ thưởng 2 kim...”

“Thì ra là thế!” Hắc Phu bừng tỉnh đại ngộ, xem ra nước Tần không chỉ tinh vi trong trừng phạt, mà trong ban thưởng cũng chi li từng tí, quả nhiên tiền thưởng không dễ lấy như vậy, vả lại đây chẳng phải đang ám chỉ ngoài người nước Tần ra, người của sáu nước kia không đáng tiền hay sao…

Chỉ vậy thôi mà phần thưởng bọn họ nhận được đã giảm đi rất nhiều, Hắc Phu không khỏi cảm thấy xót xa, đám cướp chết tiệt này, sao lại chỉ có bốn người chứ?

Hắn không biết rằng tội cấu kết làm cướp chỉ tính người nước Tần, cho dù mười tên người nước Sở cùng làm cướp với bốn tên người nước Tần thì cũng không tính là cấu kết trộm cướp…

Lúc này Hỉ lại hỏi: “Các ngươi còn gì thắc mắc sao?”

“Ta có!”

Chưa đợi Hắc Phu, Quý Anh lên tiếng, dưới công đường đã vang lên một tiếng quát mạnh, tên đạo tặc râu quai nón Phan vốn đã nhận tội lập tức giãy giụa đứng dậy, vác theo gông xiềng mà kháng nghị rằng: “Đã nói ta đáng giá 14 kim, sao bây giờ lại giảm một nửa!”

Cảnh tượng này khiến người ta dở khóc dở cười, Hắc Phu có chút bất lực nhìn Phan, còn Hỉ vốn đã quen với kiểu phạm nhân này, phất tay một cái, Ngục lại liền áp giải tên Phan đang gào thét xuống dưới, chờ đợi gã ta là diễu hành thị chúng nơi cố hương và cái chết tàn khốc.

Mãi đến khi bị lôi đi thật xa, thanh âm của Phan vẫn còn vang vọng trong huyện ngục: “Hắc Phu, ngươi đã nói để ta xem những thỏi vàng đó! Đã nói là 14 kim! Ta không phục, không phục!”

Hắc Phu ngạc nhiên, người sắp chết đến nơi, cuối cùng vẫn còn canh cánh chuyện này, thật chẳng biết nên ai oán hay là cảm thán đây...

Đáng tiếc thay, cho đến lúc chết Phan cũng không thể chạm tay vào vàng!

Một tiếng ho khan của Hỉ khiến Hắc Phu hồi thần lại.

“Tiền thưởng của các ngươi phải đợi ta tâu lên Huyện lệnh, Huyện thừa, trong ngày hôm nay có thể các ngươi sẽ nhận được, nhưng mà…”

Hỉ nhìn về phía Hắc Phu, dáng vẻ trầm tư.

Trong luật lệnh có nói, phàm là thẩm tra, xét xử án kiện, phải nghe hết lời cung rồi mới ghi chép lại, cố gắng để người bị thẩm vấn tự động trần thuật, tuy biết rõ có lời dối trá cũng không được vội vàng chất vấn, trước tiên hãy ghi lại những điểm nghi vấn. Đợi đến khi đôi bên đều không còn gì để nói, chủ thẩm mới theo điểm nghi vấn mà lần lượt chất vấn.

Bao nhiêu năm qua, Hỉ đều theo trình tự nghe, hỏi, giải này mà xét xử không biết bao nhiêu vụ án.

Nhưng hôm nay lại có chút khác biệt, ông ta tuy biết lời khai của Đình trưởng Hồ Dương, thương nhân Bào có vấn đề lớn nhưng không vạch trần ngay, định bụng đến cuối cùng mới bóc trần một thể. Ngờ đâu Hắc Phu lại dùng những lời chất vấn linh hoạt khiến bọn chúng tự lộ ra sơ hở, cũng không cần ông ta phải nhọc công...

Nếu như Hắc Phu là một đệ tử từng học luật pháp trong học thất hoặc là quan lại làm công tác tra án, xét xử nhiều năm, Hỉ sẽ không cảm thấy kinh ngạc. Nhưng Hắc Phu chỉ là một Sĩ ngũ biết chút mặt chữ, gia đình cũng không có người làm quan, điều này thật khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

‘Kẻ này là một nhân tài có thể đào tạo, nếu hắn là con em quan lại, ta cũng muốn cho hắn vào học thất để học luật rồi.’

Thế là Hỉ chân thành nói: “Hắc Phu, bản quan thấy võ nghệ của ngươi bất phàm, lại biết viết biết đọc, lúc chất vấn ngôn từ cũng thỏa đáng, vậy mà chỉ là một Sĩ ngũ, thật đáng tiếc.”

“Đa tạ thượng quan tán thưởng!” Hắc Phu nhận ra được sự tán thưởng của Hỉ dành cho mình, vội vàng nói: “Tiểu nhân cũng hy vọng có thể dốc sức vì quốc nhưng ngặt nỗi lại không có tước vị trên người.”

Hỉ khẽ cười: “Muốn thăng tước vị thật ra cũng không khó, bây giờ chính là một cơ hội.”

Hắc Phu sững sờ: “Cơ hội gì ạ?”

“Ngươi không biết?” Hỉ dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn rồi mới giải thích: “Bắt sống một tên cướp của giết người tương đương với chém thủ cấp bậc nhất! Ngươi sẽ được thưởng 7 kim hoặc là thăng tước một bậc.”

“Vậy sao?” Hắc Phu nhìn sang Quý Anh, ngày đó Quý Anh nói cho hắn biết bắt cướp sẽ được bao nhiêu tiền thưởng, chứ không hề nhắc tới chuyện tước vị.

“Ta cũng là nghe tiểu lại trong xã nhắc tới nhưng chỉ nhớ rõ tiền thưởng.” Quý Anh gãi gãi đầu, thực ra điều này cũng hợp lý, tuy nước Tần đề xướng quan lại phổ cập luật pháp cho dân chúng, nhưng dù có phổ cập thế nào, đám dân đen ở thôn quê vẫn cứ bán tín bán nghi.

Hỉ chỉ điểm hắn: “Nếu ngươi tình nguyện từ bỏ 7 kim thì có thể thăng lên làm Công sĩ, ngươi có bằng lòng không?”

Hỉ vừa nói xong, nãy giờ Hắc Phu vốn đang thất vọng vì tiền thưởng ít đi lập tức trở nên vui mừng không thôi.

Hắn vạn lần không ngờ tới, tước vị mà hắn mơ ước bấy lâu, lúc này đây lại có được dễ dàng như vậy!