Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thuận tay trái hay thời cổ đại còn gọi là lợi tay trái, nếu ở phương Tây coi đó là điềm dữ thì ở các nước Á Đông dù coi tay phải mới là tay chính nhưng cũng không có kỳ thị với người thuận tay trái cả.

Giờ đây chuyện Hắc Phu là người thuận tay trái đã khiến lời khai của Đình trưởng Hồ Dương, thương nhân Bào và những kẻ khác đều không đánh tự tan.

Chủ thẩm Hỉ dĩ nhiên không dễ dàng tin ngay, ông ta ra lệnh cho Hắc Phu tiến lên, viết tên mình trên một thanh thẻ tre.

Nói ra có lẽ người đời chẳng tin, nước Tần vốn được xem là một quốc gia ngu dân lại là thời kỳ có tỷ lệ biết chữ cao nhất trong bảy nước lớn thời Chiến Quốc. Tuy Thương Quân đã thiêu hủy sạch bách những thứ như thi thư nhưng lại thiết lập học thất để đào tạo những người hành pháp chuyên nghiệp, tương đương với giáo dục cao đẳng.

Ngoài ra, tiểu lại ở các xã ấp cũng được yêu cầu là phải biết chữ. Nếu Đình trưởng, lý chính không biết chữ nghĩa, tính toán thì làm sao thống kê hộ khẩu, bố trí lao dịch cho quốc gia? Trên cơ sở đó, lại có câu “theo pháp mà dạy, xem quan là sư”. Thương Ưởng từng nói rằng dân muốn biết luật thì đi hỏi quan, cứ vậy người trong thiên hạ đều sẽ biết luật, ý chỉ quan lại bắt buộc phải phổ cập luật pháp cho dân chúng. Vị quan Hỉ trước mắt này, thời trẻ cũng làm công việc đó, mỗi ngày tiếp đãi những người đến khiếu nại hỏi về pháp luật. Sau khi bách tính hỏi xong, pháp quan còn phải viết lại sự việc lên thẻ tre, xẻ làm đôi, một nửa lưu trữ thành Vấn đáp Pháp luật, một nửa để bách tính mang về làm bằng chứng. Cứ thế một truyền mười, mười truyền trăm, chẳng những luật pháp thâm nhập vào lòng người mà một vài kẻ thông tuệ cũng có đường lối để nhận mặt chữ.

Hắc Phu không biết nhiều chữ Triện, chỉ có thể viết được vài trăm chữ. Hắn dùng tay trái cầm bút, quỳ ngồi trên đất, từng nét từng nét vuông vắn viết xuống bốn chữ Tần tiểu triện: [Hắc Phu vô tội].

Việc này không còn gì nghi ngờ nữa, nếu hắn thuận tay phải thì chữ viết đã sớm xiêu vẹo, không rõ hình dạng rồi.

Gã thương nhân Bào vừa rồi còn đổi trắng thay đen, lập tức sụp đổ. Sắc mặt gã xám như tro tàn, ngã nhào xuống đất, tựa như một bãi bùn nhão.

Sau đó dưới sự chất vấn sắc bén và dồn dập của Hỉ, thương nhân Bào liên tiếp dập đầu, thừa nhận sự thật, chính gã đã cùng Đình trưởng Hồ Dương thông đồng làm chứng gian.

Sau khi mở được lỗ hổng từ thương nhân Bào, Hỉ lại liên tiếp công phá ba tên Đình tốt. Bọn chúng đều đổi lời khai, nói bản thân chỉ bị Đình trưởng và Cầu đạo bức bách nên mới phải nói dối.

Cuối cùng Cầu đạo Mãi cũng cúi đầu nhận tội, chỉ còn lại một mình Đình trưởng Hồ Dương há miệng nghẹn họng, không thốt nên lời.

Hắn ta vạn lần không ngờ tới, bản thân cư nhiên lại thua ở sự khác biệt giản đơn giữa tay trái và tay phải.

Lúc này hắn ta có muốn lật lọng cũng đã muộn rồi.

Tới đây chân tướng của hai vụ án đã rõ mồn một. Hỉ cùng các thuộc lại lược định một hồi, bắt đầu đăng đường độc cúc, tức là tuyên đọc bản án.

Lần này Hắc Phu lại một lần nữa chứng kiến sự nghiêm cẩn của luật pháp nước Tần, gần như mỗi một loại tội danh đều có hình phạt tương ứng.

Kẻ bị định tội đầu tiên là ba tên cướp.

Tên cướp râu quai nón Phan, gã ta phạm phải tội đào ngũ cùng với tội cướp của giết người do nhiều lần cướp bóc, sát hại người khác. Chỉ riêng tội sau thôi là chắc chắn gã ta phải nhận án tử. Tổng hình phạt của hai tội lại, Phan sẽ bị xử phanh thây. Chờ sau khi giải gã ta về huyện Cánh Lăng, chính là quê quán của gã ta để xác nhận mọi tội trạng, gã ta sẽ đem xử tử giữa bàn dân thiên hạ, phanh thây rồi chém đầu, bêu đầu thị chúng... Chỉ nghĩ đến tưởng tượng đến cảnh đó thôi là Hắc Phu đã thấy nổi da gà.

Hai tên cướp nước Sở còn lại thì may mắn hơn, bọn chúng vừa sát không đủ số người để cấu thành tội cấu kết trộm cướp, lại vì không phải người nước Tần, quan phủ không thể xác định thân phận và tội trạng trước đó, hai kẻ này cũng khai rằng chưa từng giết người, do đó theo luật chúng chỉ bị xét hai tội là di dân và trộm cướp thông thường. Chúng bị phạt khắc chữ lên mặt và làm nô lệ xây thành. Xem như các công trình bằng gỗ ở quận Nam sẽ có thêm hai tên nô lệ, những kẻ bị đày như vậy hiếm lắm mới có cơ hội được chuộc thân và trở về làm thứ dân.

Sau đó đến lượt luận tội đám người đình Hồ Dương.

"Đình trưởng Hồ Dương Trinh, thân là quan lại hưởng bổng lộc đấu thực của quan phủ, lẽ ra phải cầm thẻ tre hai thước, hướng về bách tính trong vùng mà phổ biến luật lệnh, vậy mà lại ngươi lại biết pháp phạm pháp, âm mưu đoạt công lao, chiếm phần thưởng, lại còn vu cáo Sĩ ngũ Hắc Phu đả thương người. Phạm phải ba tội, đáng phải chịu hình cạo đầu, khắc chữ, lao dịch! Song xét thấy ngươi có tước vị nên bản quan quyết định tước bỏ ba cấp tước vị để chuộc tội, đổi thành phạt cạo đầu, nộp tiền để chuộc tội khắc chữ và chặt củi cho tông miếu.”

Đình trưởng Hồ Dương Trinh quỳ rạp trên đất, ngẩn ngơ nghe bản án của chính mình.

Hắn ta vừa thành niên đã kế thừa tước vị của phụ thân, trở thành một Trâm niểu được người người kính trọng nhưng vẫn luôn canh cánh trong lòng, muốn thăng thêm một bậc, đạt tới bậc thứ tư là Bất canh. Nếu được như vậy thì hắn ta sẽ không phải làm lao dịch canh tốt mỗi năm một tháng…

Cho nên mấy ngày trước, hắn ta ở đình Hồ Dương ra sức huấn luyện Đình tốt, ra ngoài truy bắt trộm cướp nhưng mãi mà không có kết quả. Cho đến ngày đó, nghe tin thương nhân Bào tới báo án, hắn ta vui mừng không thôi, không ngờ lại bị hai tên tiểu Sĩ ngũ nhanh chân đến trước làm cho hắn ta bất mãn không thôi.

Cũng do Trinh ham lợi trước mắt, nhất thời hồ đồ, nghe theo lời xúi giục của Cầu đạo mới nảy sinh ý đoạt công chiếm thưởng. Chẳng ngờ lại tự đào hố chôn mình, sa vào kiện tụng mà người thẩm án lại là vị Hỉ nổi danh thiết diện vô tư.

Sau khi sự việc bị phát giác, người nhà của hắn ta cũng âm thầm lo liệu sắp xếp giúp hắn ta. Nhưng ở nước Tần, ít nhất không ai dám công khai ăn hối lộ, bẻ cong luật pháp. Luật pháp nước Tần đã viết rõ rành những điều gì có thể làm, điều gì không thể làm, lại có vô số vị Tần lại từ nhỏ đã chịu sự hun đúc của luật pháp đang nhìn chằm chằm đó!

Nhưng sau cùng bọn họ vẫn tìm được một khe hở, hắn ta mua chuộc tên tiểu lại đưa cơm để truyền tin tức, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ thương nhân Bào khiến gã phối hợp cho lời khai, làm chứng giả, chỉ cần hắn ta khăng khăng phủ nhận hành vi đoạt công chiếm thưởng, rồi kết tội Hắc Phu hành hung quan lại thì vụ kiện này hắn ta thắng chắc!

Nhưng ai mà ngờ được, chẳng đợi Hỉ phải tinh vi tra xét, những lời dối trá do bọn họ thêu dệt đã sớm bại dưới những lời chất vấn khôn ngoan của Hắc Phu.

Vị Đình trưởng xưa nay tự cao, không ngờ lại lật thuyền trong mương dưới tay một kẻ Sĩ ngũ hèn mọn!

Giờ đây mỗi một chữ Hỉ tuyên đọc, lọt vào tai Trinh đều tựa như tiếng chuông đòi mạng của ngày tận thế! Cạo đầu, khắc chữ nhưng may mà hắn ta có tước vị nên được phép nộp tiền để chuộc tội nhưng lên núi đốn củi cũng là một loại khổ hình…

Đối với một Đình trưởng mới ngoài hai mươi tuổi như hắn ta, cuộc đời như được trải sẵn đầy bằng phẳng thì đây chính là kết cục mà hắn ta không bao giờ chấp nhận nổi!