Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô không định về hẳn nhà họ Lê, càng không muốn cho Lê Vi Dân và Lê An biết cô đã về thành phố.
Nếu để hai kẻ đó biết cô lấy được chồng giàu, họ sẽ bám lấy cô để hút máu như đỉa đói cho mà xem.
Lê Thiển cho mấy đứa trẻ con ít kẹo rồi dò hỏi chúng tình hình hiện tại của nhà họ Lê.
Hóa ra Hứa An Noãn đã về từ hai tháng trước, còn tham gia kỳ thi đại học, và quan trọng nhất là cô ta đã tìm được một đối tượng là sĩ quan quân đội, chuẩn bị kết hôn đến nơi rồi.
“Về từ hai tháng trước sao? Chẳng biết cô ta kiếm đâu ra suất về thành phố nữa.” Lê Thiển nghe xong chuyện mấy đứa trẻ kể, trầm ngâm suy nghĩ.
“Cho các em này.” Tạ Dư Thành lấy thêm kẹo trong túi ra chia cho bọn nhỏ.
Mấy đứa trẻ cầm kẹo, vui mừng hớn hở chạy đi.
“Thiển Thiển.” Tạ Dư Thành vòng tay qua vai Lê Thiển, ánh mắt đầy vẻ xót xa.
Tạ Dư Thành chỉ nghĩ Hứa An Noãn có thể về được chắc chắn là nhờ sự thu xếp của Lê Vi Dân và Lê An.
Rõ ràng Thiển Thiển mới là con gái ruột, là em gái ruột của bọn họ, tại sao hai người đó lại có thể nhẫn tâm với cô đến thế?
Tạ Dư Thành siết chặt nắm đấm, ngân ngấn nước mắt.
“Em không sao, em sớm đã coi như mình không có ba và anh rồi.” Lê Thiển nắm lấy tay Tạ Dư Thành, cô giơ tay nhẹ nhàng vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu chặt của anh.
“Không cần vì hạng người như vậy mà tức giận.”
“Nhưng anh thấy không cam lòng, hai người họ đối xử với em quá tệ bạc.” Giọng của Tạ Dư Thành đầy vẻ đau lòng.
“Vậy thì chúng ta tìm người dạy dỗ hai kẻ đó một trận. Tạ Dư Thành, anh cũng biết tính em rồi đấy, em là người có thù tất báo, ai nợ em, em nhất định sẽ khiến kẻ đó phải trả giá.”
“Để anh tìm người!” Tạ Dư Thành kiên quyết lên tiếng.
Dám bắt nạt Thiển Thiển nhà anh, thật sự tưởng cô không có ai chống lưng chắc!
“Vậy anh nhớ làm việc này kín đáo một chút. Đúng rồi, điều tra thêm xem kẻ mà Hứa An Noãn định gả là ai, rồi đem chuyện giữa cô ta và Lê An tung ra ngoài.” Lê Thiển ghé sát lại, nói nhỏ vào tai Tạ Dư Thành.
Có cô ở đây, Hứa An Noãn đừng hòng mong sống yên ổn, còn muốn gả cho sĩ quan quân đội à, nằm mơ giữa ban ngày.
“Tiện thể, anh cũng nghe ngóng xem làm thế nào Hứa An Noãn lại được về thành phố, xem có tìm được người nào từng xuống nông thôn cùng đợt với cô ta không.”
Trước đây họ đã phá hỏng công việc của Lê An, Lê An thì nghĩ là do Hứa An Noãn làm. Lê Vi Dân và Lê An vì chuyện này mà sinh lòng oán hận cô ta, tiền bạc trong nhà lại bị cô mang đi sạch.
Nhà họ Lê giờ chẳng còn tiền, việc Hứa An Noãn được về thành phố chắc chắn không phải do hai người kia thu xếp. Cô ta mới xuống nông thôn được vài tháng đã về, suất về thành phố này khẳng định là có khuất tất.
“Được.”
Ở nhà họ Lê, Hứa An Noãn đang thử áo cưới. Cô ta đứng trước gương ngắm nghía hết lần này đến lần khác. Tuần sau là đám cưới của cô ta rồi, từ nay về sau cô ta sẽ là vợ sĩ quan.
Lê Thiển lấy cái gì mà so với cô ta cơ chứ!
Suýt nữa thì quên mất bây giờ Lê Thiển vẫn còn đang ở vùng nông thôn hẻo lánh. Chẳng biết bao giờ cô mới được về thành phố, có khi cả đời này cũng chẳng về nổi, chỉ có nước gả cho một tên chân lấm tay bùn rồi ở lại đó suốt kiếp thôi.
Hứa An Noãn nhìn mình trong gương với bộ đồ cưới đỏ rực, đắc ý vuốt ve lọn tóc.
Lê Thiển là con gái ruột của nhà họ Lê thì đã sao, chẳng phải ba và anh trai vẫn chẳng nhớ nhung gì đến cô đó ư. Đã nửa năm trôi qua mà họ chẳng thèm viết cho cô lấy một lá thư, trong khi cô ta chỉ cần viết vài dòng gửi về là ba và anh trai lại cuống quýt quan tâm, gửi đồ đạc cho cô ta ngay.
“Noãn Noãn, em xem anh mua gì cho em này?” Lê An xách túi đồ ăn bước vào phòng Hứa An Noãn.
Nhìn bộ đồ cưới trên người cô ta, lòng Lê An lại thấy đắng chát.
Noãn Noãn nhà anh ta sắp phải đi lấy chồng rồi. Ánh mắt Lê An thoáng qua vẻ đau khổ, nếu có thể, anh ta ước gì người cưới Hứa An Noãn chính là mình.
“Cảm ơn anh!” Hứa An Noãn vờ như không thấy ánh mắt của Lê An, cô ta đưa tay đón lấy túi đồ từ tay anh ta.
Anh ta tưởng mình là ai mà dám có ý đồ với cô ta. Cô ta là người sắp làm vợ sĩ quan, không phải đối tượng mà hạng người không có nghề ngỗng như anh ta có thể tơ tưởng. Tốt nhất là Lê An nên giấu kín cái tâm tư đó đi.
Nếu anh ta dám phá hỏng hôn lễ của cô ta và Hạo Trạch, cô ta tuyệt đối sẽ không để yên cho anh ta.
Tại nhà họ Tạ.
Lê Thiển và Tạ Dư Thành đang ngồi nghỉ ngơi trên giường.
“Thiển Thiển, mọi chuyện đã được sắp xếp xong xuôi rồi.”
“Hiệu suất cao thật đấy!”
“Tất nhiên rồi, đây là Hải Thành mà. Vợ yêu à, có phải em nên cho anh chút phần thưởng không?”
“Được thôi.” Lê Thiển ngồi lên đùi Tạ Dư Thành, hai tay vòng qua cổ anh rồi đặt lên một nụ hôn.
Tạ Dư Thành kéo chăn lên che kín cả hai người.
“Tạ Dư Thành!” Lê Thiển hít vào một hơi lạnh.
Hôm nay sao anh lại khỏe thế không biết.
“Vợ ơi, Thiển Thiển ngoan!” Tạ Dư Thành nắm chặt lấy tay Lê Thiển.
Ánh đèn trong phòng Tạ Dư Thành sáng đến tận nửa đêm. Lê Thiển không còn chút sức lực nào, cô ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.
“Cút đi.” Trong cơn mê ngủ, Lê Thiển còn lầm bầm mắng một câu.
“Không cút.” Tạ Dư Thành ôm chặt lấy cô, hôn nhẹ lên gò má.
Sáng hôm sau, sức lực của Lê Thiển mới hồi phục được đôi chút. Cô nhìn Tạ Dư Thành, thật không tài nào cho anh sắc mặt tốt được.
Tối qua cô đã liên tục bảo dừng lại, vậy mà anh cứ vờ như không nghe thấy.
Lê Thiển ngồi trước bàn trang điểm chải đầu, Tạ Dư Thành vòng tay ôm lấy cô từ phía sau.
“Vợ ơi, anh biết lỗi rồi, em tha lỗi cho anh nhé?” Mấy ngày rồi mới được "ăn thịt", tối qua đúng là anh có hơi quá sức một chút.
“Tạ Dư Thành, anh là chó đấy à? Nhìn lên cổ em mà xem! Lát nữa em xuống nhà đối mặt với ông nội và cô họ kiểu gì đây!” Lê Thiển giơ tay nhéo mạnh vào tai Tạ Dư Thành.
Tối qua nói thì anh bảo không nghe thấy, hôm nay sao tai thính thế hả?