Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lê Thiển vươn tay, khẽ nhéo vào bắp tay Tạ Dư Thành một cái thật đau.

“Vợ ơi, em không nhìn nhầm đâu, đây chính là nhà của chúng ta đấy.” Hành động của Lê Thiển hơi đột ngột làm Tạ Dư Thành suýt nữa thì kêu thành tiếng.

“Chắc là Thiển Thiển đến rồi phải không!” Ông Tạ nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền nhanh chân bước ra.

Ông ấy đã không thể chờ đợi thêm để được bế chắt nội rồi.

Ơ? Bụng của Thiển Thiển sao vẫn bằng phẳng thế kia, chẳng lẽ là tháng còn nhỏ nên chưa lộ rõ?

Cũng đúng, đôi trẻ này mới kết hôn được nửa năm mà.

“Ông nội!”

“Ông nội!” Lê Thiển và Tạ Dư Thành đồng thanh lên tiếng.

“Ôi, cuối cùng hai đứa cũng về rồi, lão già này cũng có người bầu bạn rồi.” Ông Tạ nói đùa.

“Nào, vào nhà trước đã.” Ông Tạ đon đả mời Lê Thiển vào trong.

“Đây là lần đầu tiên Thiển Thiển về nhà mình nhỉ! Người nhà cả mà, con đừng có gò bó quá nhé!”

Lê Thiển và Tạ Dư Thành thường xuyên gọi điện cho ông Tạ, dù chưa gặp mặt nhưng cô cảm thấy rất thân thuộc với ông ấy.

Trước đây, ông Tạ cũng không ít lần nghe Tạ Dư Thành lải nhải về “chiến tích lẫy lừng” của Lê Thiển.

Nào là chuyện cô bảo vệ anh, rồi mời anh đi ăn.

“Không đâu ạ.” Lê Thiển mỉm cười lắc đầu.

“Đúng rồi Thiển Thiển, lúc trước con bảo sẽ dành cho ông một bất ngờ lớn, giờ có thể nói cho ông biết chưa?” Ông Tạ nôn nóng hỏi.

“Dư Thành!” Lê Thiển quay đầu nhìn chồng.

Tạ Dư Thành lấy giấy báo trúng tuyển từ trong túi ra: “Ông nội, ông xem này!”

“Đây là... giấy báo trúng tuyển!” Ông Tạ đón lấy tờ giấy từ tay cháu trai.

“Ông nội, ông nhìn tên đi ạ!” Tạ Dư Thành chỉ vào phần tên trên đó.

“Lê Thiển, Tạ Dư Thành, Đại học Dương Thành! Hai đứa... hai đứa đều đỗ Đại học Dương Thành rồi sao!” Tuy khác với những gì ông tưởng tượng nhưng đây đúng là một bất ngờ lớn. Thật chẳng ngờ Dư Thành nhà ông ấy cũng có ngày trở thành sinh viên đại học.

“Ông nội, lúc trước chúng con chưa dám báo vì sợ nếu không đỗ sẽ làm ông thất vọng, ông đừng trách chúng con nhé?” Lê Thiển khẽ đỡ lấy tay ông nội.

“Làm sao mà trách được cơ chứ! Cháu trai và cháu dâu của ông đều là sinh viên đại học, ông vui mừng còn không hết ấy chứ!” Ông Tạ cười sảng khoái.

“Ông nội, đều nhờ Thiển Thiển đốc thúc con học tập nên con mới đỗ được đấy ạ!”

“Vậy thì con phải đối xử tốt với Thiển Thiển cả đời nghe rõ chưa.”

“Chắc chắn rồi ạ! Cả đời này con sẽ chỉ tốt với mỗi mình Thiển Thiển thôi.”

“Được rồi, hai đứa ngồi tàu lâu thế chắc là đói rồi, vào ăn cơm thôi.” Ông Tạ dẫn Lê Thiển đi về phía nhà bếp.

Trên bàn đã bày sẵn sáu món ăn, tất cả đều do cô họ của Tạ Dư Thành chuẩn bị.

Khi Tạ Dư Thành xuống nông thôn, Ông Tạ lại đăng báo cắt đứt quan hệ với Tạ Học Lễ, tổ chức lo lắng ông không có người chăm sóc nên muốn sắp xếp người đến giúp.

Ông Tạ bảo không cần, ông ấy đã có người thích hợp. Ông ấy đã đón người cháu gái vốn góa chồng hồi trẻ nhưng không tái giá về Hải Thành.

Trong một lần đi công tác, ông ấy đã mang quà đến thăm cháu gái mình.

Không đi thì không biết, đến nơi mới thấy cháu gái ông ấy bị nhà chồng bắt nạt thảm thương thế nào nào. Mẹ chồng đổ lỗi con bà ta chết sớm là do con dâu nên tìm đủ mọi cách để hành hạ, đày đọa bà ấy.

Cô họ của Tạ Dư Thành vốn đã có thai nhưng vì thời gian đầu chưa biết, lại bị mẹ chồng bắt làm việc nặng nhọc nên cái thai không giữ được.

Nhìn thấy cháu gái bị ức hiếp đến mức không còn ra hình người, Ông Tạ đỏ cả mắt, ông ấy dạy cho gia đình kia một bài học nhớ đời rồi đón bà ấy về Hải Thành.

“Cô có xào vài món, không biết có hợp khẩu vị Dư Thành và Thiển Thiển không nữa.” Cô họ đặt bát canh vào giữa bàn.

“Món cô nấu thơm quá, chắc chắn là ngon lắm ạ.” Lê Thiển nhìn mâm cơm đầy đủ màu sắc hương vị, ngồi vào chỗ của mình. Tạ Dư Thành nhanh nhẹn xới cho cô một bát cơm đầy.

Tạ Dư Thành cũng lần lượt xới cơm cho ông nội và cô họ.

“Cuối cùng cũng được nếm lại tay nghề của cô họ rồi.” Tạ Dư Thành ngồi xuống, gắp ngay một con tôm rim dầu vào bát cho Lê Thiển.

“Ngon tuyệt ạ! Cô ơi, món này cô nấu còn ngon hơn cả ở tiệm cơm quốc doanh ấy!” Lê Thiển giơ ngón tay cái tán thưởng.

“Hai đứa thích ăn là cô vui rồi!” Cô họ cười hớn hở.

“À đúng rồi, cô đã dọn phòng của hai đứa sạch sẽ, chăn ga gối đệm đều thay mới cả rồi, có cần gì thêm cứ bảo cô nhé.”

“Cảm ơn cô, cô vất vả quá rồi ạ.”

“Nửa năm qua bọn con không ở nhà, cảm ơn cô đã thay bọn con chăm sóc ông nội ạ.”

“Người nhà cả mà, khách sáo làm gì, đây là việc cô nên làm mà. Với lại, ông nội các con còn trả lương cho cô nữa đấy!” Cô họ hơi ngại ngùng nói.

Phận con cháu chăm sóc bề trên là lẽ đương nhiên, vậy mà bà ấy còn nhận lương của cậu mình.

Ăn xong bữa tối, Tạ Dư Thành dọn dẹp bát đũa mang vào bếp rửa, Lê Thiển kéo cô họ ra một góc.

“Thiển Thiển, con gọi cô có việc gì thế?”

“Cô ơi, con và Dư Thành sắp đi học đại học rồi, sau này việc trong nhà vẫn phải phiền cô trông nom, đây là chút lòng thành của vợ chồng con ạ.” Lê Thiển lấy ra một phong bao lì xì đưa cho cô họ.

Đây là việc cô và Tạ Dư Thành đã bàn bạc trước.

“Đây là việc cô nên làm mà, cậu đã trả lương cho cô rồi, cô ở đây lại chẳng mất tiền nhà, cô không thể nhận tiền của hai đứa được đâu.” Cô họ vội xua tay từ chối.

“Cô cứ nhận đi ạ, đây là chút lòng thành của con và Dư Thành, là phận con cháu hiếu kính với cô thôi. Hay là cô không coi con là cháu dâu trong nhà ạ?” Lê Thiển nhét phong bao vào túi áo của cô họ.

Lê Thiển đã nói đến mức đó, cô họ cũng không từ chối thêm nữa. Bà ấy thầm nhủ khi nào hai đứa tổ chức đám cưới sẽ mừng lại một phong bao thật lớn, và mua thêm cho ông nội vài bộ quần áo mới.

“Thiển Thiển, anh dọn xong hết rồi đây.” Tạ Dư Thành đã rửa xong bát đũa.

“Cô ơi, lâu rồi chúng con mới về, hai bọn con định ra ngoài đi dạo một chút ạ.”

“Hai đứa đi sớm về sớm nhé.”

“Vâng ạ.”

Lê Thiển và Tạ Dư Thành quen đường đi về phía nhà họ Lê.