Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Anh sai rồi, vợ ơi em tha thứ cho anh đi mà, anh xin em đấy.” Tạ Dư Thành bắt đầu giở trò làm nũng.
“Phạt anh ba ngày không được lên giường, đi lấy cho em chiếc áo len cao cổ ra đây.” Lê Thiển đẩy nhẹ Tạ Dư Thành một cái.
“Hả!” Khóe môi Tạ Dư Thành bĩu lên đến mức có thể treo được cả bình dầu.
“Hả cái gì mà hả! Còn phàn nàn nữa là phạt năm ngày đấy.” Lê Thiển lườm anh một cái.
Hừ! Đây chính là cái giá của việc giả điếc, để xem lần sau anh còn dám không.
Lúc Lê Thiển xuống lầu, phải để Tạ Dư Thành dìu đi. Nhờ ơn anh mà giờ eo cô đau nhức, chân cũng mỏi rã rời.
Cô họ và Ông Tạ đều là người từng trải, họ nhìn nhau một cái rồi vờ như không biết gì, nhưng ý cười trong mắt thì không tài nào giấu được.
Tối đến, Tạ Dư Thành nhìn Lê Thiển đầy vẻ nịnh nọt.
“Thiển Thiển ngoan, em tha lỗi cho anh đi mà? Anh hứa sẽ nghe lời em, không dám tái phạm nữa đâu.”
“Hừ, lát nữa anh lại giả vờ không nghe thấy thì sao?” Lê Thiển khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác.
“Bà xã đại nhân, anh sai thật mà, anh không dám nữa đâu, cho anh ngủ trên giường đi mà?” Tạ Dư Thành chắp tay khẩn cầu.
“Trong tủ có chăn nệm đấy, anh tự xuống đất mà nằm.” Lê Thiển tung chăn nằm xuống.
“Vợ ơi...” Tạ Dư Thành định nói thêm gì đó nhưng bị ánh mắt của Lê Thiển chặn lại ngay lập tức.
Anh làm động tác kéo khóa miệng lại.
Không dám nói thêm lời nào nữa.
Tạ Dư Thành mở tủ quần áo, ôm chăn ra trải xuống đất.
“Vợ ơi, em cần gì thì cứ gọi anh nhé!” Tạ Dư Thành nằm hướng về phía Lê Thiển, nhìn cô chằm chằm.
“Ngậm miệng.” Lê Thiển xoay người đi, không thèm nhìn anh.
Thật là mặt dày! Anh nói cái quái gì không biết!
Nửa tiếng sau, Lê Thiển vẫn chưa ngủ được, cô cảm thấy hơi lạnh nên xoay người về phía Tạ Dư Thành.
Vừa xoay lại đã bắt gặp ánh mắt của anh, hai mắt Tạ Dư Thành mở to, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.
Thấy Lê Thiển xoay người, mặt Tạ Dư Thành hiện rõ vẻ mong đợi.
“Lên đây đi, nhưng cấm động tay động chân đấy.”
“Tuân lệnh!” Tạ Dư Thành bật dậy như lò xo, anh vén chăn nhảy lên giường nằm ngay ngắn rồi vòng tay ôm lấy Lê Thiển.
“Vợ ơi, em đối với anh là tốt nhất.”
“Ngủ đi.”
“Vâng!”
Tại nhà họ Lý.
Trong nhà có cậu con trai độc thân bao nhiêu năm, cuối cùng cũng sắp cưới vợ, mẹ Lý không biết đã vui mừng đến nhường nào. Mấy ngày nay, mỗi khi ra ngoài, trên gương mặt bà ấy lúc nào cũng cười tươi như hoa.
“Chị dâu, lần này Hạo Trạch kết hôn thật tốt quá.” Cô út nhà họ Lý dẫn theo con dâu và con gái út sang giúp trang trí phòng tân hôn.
“Đúng vậy, tôi cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng. Giờ tôi chỉ mong sau khi Hạo Trạch và An Noãn kết hôn sẽ nhanh chóng sinh cho tôi một đứa cháu trai mập mạp!”
“Chị dâu nhất định sẽ toại nguyện thôi.”
“Em nghe nói An Noãn cũng tham gia kỳ thi đại học à?”
“Phải, con bé Noãn Noãn tham gia thi đại học, điền nguyện vọng vào Đại học Hải Thành, không biết giấy báo trúng tuyển đã gửi đến chưa.” Mẹ Lý cười đáp.
Hạo Trạch nhà bà ấy không chỉ sắp kết hôn, mà nàng dâu mới còn là một sinh viên đại học cơ đấy!
“Thật tốt quá!”
“Chị dâu, gạo trong nhà hình như không còn đủ.” Cô út nhà họ Lý vào bếp ngó qua một chút rồi nói.
“Vậy để chị đi mua.”
“Chị dâu, em đi cùng chị.”
“Được.”
Mẹ Lý và cô út cùng nhau ra ngoài. Ngay khi họ vừa bước chân ra khỏi cửa, có người đã lập tức đi báo tin cho những kẻ được Tạ Dư Thành sắp xếp từ trước.
“Này! Mọi người biết gì chưa? Đứa con nuôi nhà họ Lê sắp kết hôn đấy, nghe đâu đối phương còn là sĩ quan quân đội.”
Mẹ Lý và cô út vừa đi qua đã thấy mấy bà thím đang vây quanh bàn tán. Giọng điệu của họ chẳng thèm nể nang hay giữ ý tứ gì, khiến mẹ Lý và cô út nghe thấy rõ mồn một.
Nghe đến đó, bước chân mẹ Lý khựng lại. Sao nghe chuyện này giống hệt chuyện của Hạo Trạch và Noãn Noãn nhà bà ấy vậy nhỉ?
Chắc là họ quen biết Noãn Noãn, mẹ Lý định tiến lại gần hỏi chuyện.
“Bà đang nói đến cái con bé Hứa An Noãn thường xuyên mập mờ với anh nuôi, rồi xúi giục ba nuôi và anh nuôi ép con ruột phải xuống nông thôn đó hả?”
Nghe đến câu này, mẹ Lý một lần nữa đứng hình. Bà ấy cảm thấy lồng ngực tắc nghẹn khó thở. Họ nói là có ý gì? Cái gì mà mập mờ với anh trai nuôi?
Chẳng lẽ mối quan hệ giữa Lê An và Hứa An Noãn không đơn thuần như vẻ bề ngoài?
“Chị dâu.” Sắc mặt cô út nhà họ Lý cũng không tốt hơn là bao, nhưng bà vẫn kịp kéo tay áo mẹ Lý, ra hiệu cho bà ấy đừng quá nóng nảy.
“Chị dâu, chúng ta cứ hỏi kỹ xem chuyện này là thế nào, kẻo lại oan uổng cho con bé Noãn Noãn.” Cô út hạ thấp giọng khuyên nhủ.
“Được.” Mẹ Lý gật đầu.
Bà ấy nhất định phải làm sáng tỏ mọi chuyện. Bà ấy không muốn đổ oan cho Hứa An Noãn, nhưng càng không muốn con trai mình bị kẻ khác che mắt.
Mẹ Lý và cô út lách người chen vào đám đông. “Mấy bà đang nói về Hứa An Noãn, có phải ba nuôi con bé tên là Lê Vi Dân không?”
“Đúng là nó đấy, bà cũng biết à?” Một bà thím hơi mập mạp, gương mặt trông có vẻ phúc hậu hỏi ngược lại.
“Tôi có nghe qua. Nhưng mọi người nói con bé đó mập mờ với anh trai nuôi là chuyện thế nào?” Mẹ Lý vô cùng lo lắng.
Bà ấy phải hỏi cho ra lẽ, nếu Hứa An Noãn thực sự lừa dối, bà ấy tuyệt đối không đời nào cho phép cô ta bước chân vào cửa nhà họ Lý.
“Cái con bé Hứa An Noãn đó từ nhỏ đã lớn lên ở nhà họ Lê, trai đơn gái chiếc ở cùng một chỗ, nảy sinh tình cảm cũng là chuyện khó tránh. Hơn nữa, giữa nó và Lê An vốn chẳng có chút huyết thống nào...”
“Ôi dào, bà nói năng vòng vo làm gì cho mệt!” Bà thím béo tốt sốt ruột cắt lời. Bà ta ghét nhất là kiểu nói chuyện lấp lửng như vậy.
“Mối quan hệ giữa Hứa An Noãn và Lê An không bình thường đâu. Danh nghĩa là anh trai em gái nuôi, nhưng thực chất là kiểu quan hệ đó đấy. Trước đây trên người Lê An lúc nào cũng mang theo đồ lót của Hứa An Noãn, con bé đó còn suốt ngày gọi Lê An vào phòng riêng của mình.”
“Cách đây nửa năm, cũng vì vấn đề tác phong mà Lê An bị mất việc đấy. Nếu bà không tin thì cứ đi hỏi khắp cái khu phố này mà xem.”