Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lê Thiển đưa tay đỡ thắt lưng, lườm Tạ Dư Thành cháy mặt.
Đồ mặt dày! Miệng hứa hẹn rõ hay, kết quả lại chẳng làm theo chút nào.
Đồ vô liêm sỉ!
"Vợ ơi, hôm qua em vất vả rồi, em ăn nhiều một chút nhé. Hôm nay em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, anh ra làm việc đây." Tạ Dư Thành bưng bát mì đã nấu xong đặt lên bàn.
"Chỗ hoa quả này anh cũng rửa sạch cả rồi."
"Cút đi." Lê Thiển chẳng buồn nhiều lời với cái tên tiểu nhân không giữ chữ tín Tạ Dư Thành này nữa.
"Tuân lệnh, anh cút ngay đây." Tạ Dư Thành vác nông cụ lên vai, vừa ngân nga hát vừa bước ra khỏi cửa.
Trong mắt anh, chuyện ban nãy chẳng qua chỉ là thú vui tình cảm giữa hai vợ chồng mà thôi.
Trên đường đi, có không ít người lén lút nhìn Tạ Dư Thành, thậm chí còn chỉ trỏ, xì xầm to nhỏ về anh.
"Có phải cậu ta không?"
"Chính là cậu ta đấy! Người đẹp trai nhất trong đám thanh niên tri thức mới tới."
"Cậu ta là một thằng đàn ông to xác mà toàn tiêu xài bằng tiền của thanh niên trí thức Lê thật sao?" Một bà thím vẫn không dám tin. Tạ Dư Thành trông bảnh bao sáng sủa nhường ấy vậy mà lại xài tiền của phụ nữ.
"Thật đấy, tôi lừa bà làm gì? Cậu ta đến hai hào tiền xe cũng bắt thanh niên trí thức Lê trả, hơn nữa chẳng phải Trần Vượng đã kể là cậu ta còn dỗ ngọt Lê Thiển mua cho một chiếc xe đạp hãng Vĩnh Cửu à."
"Sao tôi lại nghe đồn Tạ Dư Thành và Lê Thiển kết hôn rồi nhỉ?"
"Thì dỗ dành con gái nhà người ta gả cho mình chứ sao. Thanh niên trí thức Lê đã chịu chi nhiều tiền cho cậu ta như thế, cậu ta lại chẳng phải ra sức dỗ dành à. Thanh niên trí thức Lê vừa xinh đẹp vừa có tiền, lấy được cô ấy quả là hời to rồi!"
Vài bà thím lớn gan trực tiếp lên tiếng hỏi Tạ Dư Thành.
"Thanh niên trí thức Tạ này, cháu mua đồ toàn bắt thanh niên trí thức Lê trả tiền thật à!"
"Đúng vậy ạ!" Nghe các thím hỏi, vẻ mặt Tạ Dư Thành vẫn vô cùng tự hào. Lúc trả lời, anh cố tình cao giọng.
Tạ Dư Thành không hề biết người khác đang chửi thầm anh là tên mặt trắng bám váy Lê Thiển. Nhưng dù có biết, trong lòng anh cũng chỉ mừng thầm vì bản thân đã được dán nhãn là người của Lê Thiển.
Tiền nong đương nhiên phải giao cho vợ quản lý. Anh cũng chẳng có khoản nào cần tiêu xài, trên người không có đồng nào cũng chẳng sao.
Khổ nỗi vợ anh lại không đành lòng để anh trắng tay, sợ lúc anh cần dùng tiền lại không đào đâu ra, thế là tháng nào cô cũng đưa năm mươi đồng làm tiền tiêu vặt cho anh.
Đàn ông nhà ai mà mỗi tháng lại có nhiều tiền tiêu vặt đến thế chứ? Chỉ có Thiển Thiển nhà anh là đối xử tốt với anh nhất, sẵn lòng vung tiền cho anh thôi.
Mấy bà thím vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe Tạ Dư Thành ngụy biện. Đàn ông vô liêm sỉ các bà gặp nhiều rồi, rõ là tiêu tiền của đàn bà mà sống chết không chịu nhận.
Nhưng điều khiến bọn họ không ngờ tới là Tạ Dư Thành lại mang bộ dạng cực kỳ thản nhiên, thậm chí vẻ mặt anh nhìn kiểu gì cũng thấy lộ ra vài phần đắc ý.
Sao anh có thể mở miệng thốt ra những lời đó cơ chứ? Anh là đàn ông con trai sức dài vai rộng, tiêu tiền của đàn bà thì ra cái thể thống gì?
Nghe nói anh và thanh niên trí thức Lê đã kết hôn rồi. Thân làm đàn ông, anh không đi kiếm tiền nuôi gia đình, ngược lại còn xài tiền của vợ, anh không biết xấu hổ hay sao?
"Thiển Thiển nhà cháu tháng nào cũng cho cháu tiền tiêu vặt, cô ấy đối xử với cháu tốt lắm!" Tạ Dư Thành nhịn không được bắt đầu khoe khoang. Thử hỏi có ai số hưởng được như anh chứ!
"Ừm..." Bà thím đứng đối diện nhất thời cạn lời.
"Thím ơi, Thiển Thiển nhà cháu đối xử với cháu tốt lắm đúng không ạ?" Tạ Dư Thành chớp mắt nhìn bà thím đối diện, anh rất muốn nghe thấy các thím khen ngợi Lê Thiển.
"Tốt." Mấy bà thím đứng đối diện buột miệng trả lời theo bản năng.
"Còn phải nói sao ạ. Ngoại trừ ông nội cháu ra thì Thiển Thiển là người đối xử với cháu tốt nhất trên đời. Trước kia ở nhà, cháu toàn bị ông ba ruột vô liêm sỉ cùng bà mẹ kế ức hiếp, đều nhờ Thiển Thiển bày mưu tính kế giúp cháu. Cô ấy còn giúp cháu đòi lại số tiền mà mẹ ruột để lại từ tay đôi nam nữ lòng lang dạ sói kia nữa! Được ở bên Thiển Thiển đúng là phúc phận từ kiếp trước của cháu!" Nhắc đến Lê Thiển, ánh mắt Tạ Dư Thành ngập tràn ý cười.
Nghe Tạ Dư Thành kể lại chuyện bản thân từng bị ba ruột và mẹ kế bắt nạt, ánh mắt mấy bà thím nhìn anh lập tức lộ ra vài phần thương xót.
Thế nhưng ngay sau đó, bà thím đứng đầu lại lắc đầu nguầy nguậy. Thanh niên trí thức Tạ đáng thương thì có đáng thương thật nhưng đó đâu phải là lý do để anh bám váy vợ.
Đấng nam nhi đại trượng phu đã lập gia đình thì phải gánh vác trách nhiệm trên vai chứ đâu thể chuyện gì cũng ỷ lại vào vợ.
"Thanh niên trí thức Tạ, bản thân cháu có tiền, sao cháu lại còn tiêu tiền của thanh niên trí thức Lê? Tiểu Tạ à! Cháu nghe thím khuyên một câu, cháu có tay có chân, không thể cứ xài tiền của vợ mãi được. Lâu dần, thanh niên trí thức Lê sẽ nhịn không được mà đem cháu ra so sánh với người khác đấy.
Vợ chồng nhà người ta đều là đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình, tới lượt cháu và thanh niên trí thức Lê thì lại thành thanh niên trí thức Lê mua sắm đồ đạc, lại còn cho tiền tiêu vặt nữa. Thời gian trôi qua, trong lòng thanh niên trí thức Lê cũng sẽ sinh ra bất mãn."
"Nhưng vợ chồng cháu xưa nay đều do Thiển Thiển quản lý tiền bạc mà? Như vậy chẳng phải tốt hơn sao ạ? Khi nào cháu cần dùng tiền, Thiển Thiển đều đưa cho cháu."
Bà thím đứng đối diện há miệng định khuyên nhủ Tạ Dư Thành thêm vài câu nhưng lời vừa lên tới miệng thì bà thím chợt nhận ra điều gì đó.
"Cháu vừa nói cái gì cơ? Hai vợ chồng cháu là do thanh niên trí thức Lê giữ tiền á?"
Nói như vậy thì hợp lý rồi. Tiền nong trong nhà đều nằm trong tay thanh niên trí thức Lê cả, thanh niên trí thức Tạ không có tiền, chẳng để thanh niên trí thức Lê thanh toán thì ai thanh toán đây.
"Đúng vậy ạ, tiền nong nhà cháu đều do Thiển Thiển nắm giữ. Thím ơi, nhà các thím không giống vậy sao?" Tạ Dư Thành khó hiểu nói.