Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Anh ta muốn xem khi Lê Thiển đã không còn trong trắng, biến thành món hàng xài rồi thì liệu còn kẻ nào thèm thích cô nữa!
Đợi đến khi cô và Tạ Dư Thành chia tay thì chỉ có anh ta không màng đến quá khứ mà đón nhận cô.
"Trần Vượng, cậu bớt ăn nói hàm hồ đi." Nghe thấy những lời lẽ của Trần Vượng, anh Lưu không khỏi nhíu mày.
Ăn nói gì thế không biết!
"Bộ tôi nói sai à?" Trần Vượng lớn tiếng cứ như thể gào to lên là lời anh ta nói sẽ biến thành chân lý vậy.
"Bọn họ đã dám làm ra cái trò vô sỉ ấy thì phải chấp nhận..."
"Khóa ngay cái mồm dơ của cậu lại đi! Cậu không thấy đồ đạc của Tạ Dư Thành đã bị dọn hết rồi à? Cả cái giường cũng trống trơn kìa.
Tạ Dư Thành và Lê Thiển đã cầm giấy chứng nhận kết hôn đàng hoàng rồi, vợ chồng nhà người ta sống với nhau thế nào thì liên quan gì đến cậu? Bớt ăn no rửng mỡ đi!"
Anh Lưu trợn trắng mắt.
Anh ấy thật sự phục sát đất cái tên này, cứ mỗi lần anh ấy cảm thấy mình đã rất không ưa Trần Vượng rồi thì anh ta lại có thể đẩy mức độ đáng ghét của mình lên một tầm cao mới.
Anh ta đúng là đáng tởm!
"Lê Thiển và Tạ Dư Thành kết hôn rồi sao?" Giọng điệu của Trần Vượng như không sao tin nổi.
"Cậu không biết à? Từ sáng tinh mơ, Tạ Dư Thành và Lê Thiển đã đi tìm đại đội trưởng xin giấy chứng nhận rồi đi đăng ký kết hôn luôn rồi!" Một thanh niên trí thức khác lên tiếng.
Chẳng hiểu sao anh ta cứ cảm giác giọng điệu của Trần Vượng đầy mùi ganh ghét và không cam lòng! Lúc nãy anh ta lớn tiếng nhục mạ Lê Thiển, trong giọng nói còn phảng phất vẻ đắc ý đắc ý và hả hê.
Ở đại đội Thanh Sơn, Tạ Dư Thành và Lê Thiển là cặp đôi thanh niên trí thức đầu tiên nhận giấy chứng nhận kết hôn ngay khi vừa xuống nông thôn, vì vậy khi nói chuyện với người khác, đại đội trưởng cũng nhắc đến chuyện này.
Hiện tại, trong đại đội đã có khá nhiều người biết chuyện Lê Thiển và Tạ Dư Thành đã kết hôn.
"Bọn họ thực sự đã kết hôn rồi ư?" Trần Vượng vẫn chưa thể tiêu hóa nổi cú sốc này.
Sao lại vậy được!
Tại sao Lê Thiển và Tạ Dư Thành lại kết hôn nhanh như vậy! Bọn họ mới chuyển về nông thôn chưa đầy một tuần lễ cơ mà? Tại sao lại vội vàng lấy nhau như thế!
"Chuyện này thì có gì mà kỳ lạ, người ta vốn dĩ đã là một cặp, lại còn ở bên nhau bao nhiêu năm trời rồi, đăng ký kết hôn bộ không phải là chuyện hợp tình hợp lý sao?" Anh Lưu nhịn không nổi lên tiếng.
Tên Trần Vượng này bị sao thế? Tự dưng tối nay anh ta cứ một mực cắn chặt không buông chuyện của Lê Thiển và Tạ Dư Thành, chuyện nhà người ta thì liên quan gì đến anh ta chứ?
Nghe những bàn tán xung quanh, Trần Vượng cảm thấy mình như bị chọc trúng chỗ đau. Chủ yếu là vì anh ta đã toan tính cả một ngày trời, thậm chí còn ảo tưởng đến cảnh gom hết tiền bạc của Lê Thiển về tay mình.
Kết quả, kế hoạch chưa kịp bắt đầu đã bị đập nát không thương tiếc. Lê Thiển và Tạ Dư Thành đã là vợ chồng, anh ta không còn cơ hội nữa.
Trần Vượng cảm thấy bản thân chẳng khác nào một gã hề nhảy nhót. Anh ta có phần chịu không nổi, bị kích thích đến mức quên mất sự hiện diện của những người xung quanh, mắng mỏ đầy oán hận.
"Não Lê Thiển úng nước rồi sao? Tạ Dư Thành kia thì có gì tốt đẹp, chẳng phải chỉ đẹp mã chút thôi à? Thằng nhãi mặt trắng đó thì làm nên trò trống gì cơ chứ?
Một cắc cũng không kiếm nổi, lại còn phải đợi Lê Thiển cho tiền, lấy một thằng phế vật như vậy để làm cái gì! Ở bên cạnh tôi không tốt hơn sao? Tôi chắc chắn sẽ quản lý tiền nong đâu ra đấy! Chẳng hiểu Lê Thiển nghĩ cái quái gì nữa, rõ ràng là..."
Mấy nữ thanh niên trí thức phòng bên cạnh nghe tiếng Trần Vượng lảm nhảm, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa.
"Ngậm cái miệng của anh lại đi! Cách xa vậy mà tôi còn ngửi thấy mùi thối phát ra từ miệng anh đấy!"
"Trần Vượng, anh có liêm sỉ một chút đi!"
"Muốn tính kế người ta, không thành công nên tức tối làm càn rồi chui rúc vào góc phòng mà chửi bới, bộ anh không biết thế nào là xấu hổ à!"
Nghe những lời truyền vào, Trần Vượng mới giật mình nhận ra lúc nãy anh ta đã tức đến nỗi nói hết những suy nghĩ trong lòng ra ngoài.
Trần Vượng không dám ho he nửa lời. Anh ta nhắm tịt mắt, làm bộ như mình đang ngủ, hòng đánh trống lảng cho qua chuyện.
Trần Vượng không nói gì, mấy nam thanh niên trí thức trong phòng cũng chẳng chấp nhặt với anh ta. Duy chỉ có Mã Nguyên Long là muốn hỏi thêm thông tin về những lời Trần Vượng vừa nói lúc nãy.
"Này, Trần Vượng, mấy lời anh vừa nói là có ý gì thế?"
"Tạ Dư Thành là tiểu bạch kiểm bám váy đàn bà á?"
"Trần Vượng, tôi đang hỏi anh đấy, anh có nghe không?" Mã Nguyên Long tiếp tục truy hỏi.
"Mã Nguyên Long, anh không ngủ được chứ bọn tôi còn buồn ngủ đây! Nếu không định ngủ thì đi ra ngoài đi!" Một nam thanh niên trí thức không chịu đựng nổi, mở miệng nói.
Nhận thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, Mã Nguyên Long thức thời ngậm chặt miệng.
Không nói thì thôi, làm như báu lắm không bằng.
Anh ta chỉ thuận tiện hỏi han một chút thôi mà? Xem thái độ của Trần Vượng ban nãy những lời đó hơn phân nửa là sự thật.
Sớm biết Lê Thiển có tiền thế, lại còn dư sức bao nuôi cả Tạ Dư Thành, thì dù có phải dùng cách gì anh ta cũng phải theo đuổi cô cho bằng được.
Lê Thiển và Tạ Dư Thành hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, hai người đánh một giấc đến tận hơn tám giờ sáng.
"Tạ Dư Thành!" Lê Thiển lườm Tạ Dư Thành một cái. Anh bị làm sao vậy? Mới sáng sớm ra đã...
"Vợ ơi, anh không nhúc nhích đâu, em cứ để anh ôm một lát có được không?" Tạ Dư Thành ôm chặt lấy Lê Thiển không chịu buông tay.
Nhưng ôm mãi, ôm mãi, cơ thể anh lại bắt đầu rục rịch không yên.
"Tạ Dư Thành, ban nãy anh vừa nói cái gì hả? Anh cút xuống giường cho em!" Lê Thiển hận không thể đưa tay lên véo tai Tạ Dư Thành, ngặt nỗi hai tay cô đã bị anh kìm chặt.
"Vợ ơi, Thiển Thiển ngoan nào!" Tạ Dư Thành lại ôm lấy cô.
Bị Tạ Dư Thành quấn lấy làm loạn thêm hơn một tiếng đồng hồ, Lê Thiển mới rời khỏi giường.
Lúc bước xuống, cô cảm giác hai chân như không còn là của mình nữa. Tên trâu bò này!