Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thực chất, ý đồ sâu xa của Tạ Dư Thành khi mua chúng là để tối nay hai vợ chồng uống rượu giao bôi.
"Thiển Thiển, cô cứ yên tâm, tửu lượng của tôi đỉnh lắm, uống cạn cả bình này cũng không say đâu." Trương Thanh Thanh rót đầy rượu vào bốn chiếc ly.
"Cạn ly! Thiển Thiển, đồng chí Tạ, chúc hai người tân hôn vui vẻ, răng long đầu bạc." Trương Thanh Thanh nâng chén rượu trên tay lên.
Lê Thiển và hai người đàn ông cũng đồng loạt nâng chén lên cụng ly.
"Chúc cho tất cả chúng ta đều cầu được ước thấy." Lê Thiển tươi cười đáp lời.
Mọi người vừa nhâm nhi vừa trò chuyện râm ran, thấm thoắt đã hơn bảy giờ tối. Mặt trời chỉ còn lại vài vệt ráng đỏ yếu ớt, bầu trời bắt đầu sập tối hẳn.
"Thanh Thanh, hai người cầm lấy chiếc đèn pin này soi đường đi. Mùa này rắn rết nhiều lắm, cẩn thận chúng núp trong mấy bụi rậm dọc đường." Lê Thiển vào phòng lấy ra một chiếc đèn pin.
Cô ân cần dúi chiếc đèn pin vào tay Trương Thanh Thanh.
"Cảm ơn cô nhé. Thiển Thiển, cô chu đáo quá. Rõ ràng hôm nay bọn tôi đến ăn mừng hạnh phúc cho hai người, thế mà lúc về lại còn khuân theo một đống đồ thế này, thật ngại quá đi mất!" Trong chiếc giỏ tre Triệu Tiểu Quân đang xách chứa không ít đồ ăn.
"Có gì đâu mà ngại! Hai chúng ta là bạn tốt của nhau cơ mà. Cô còn là người đầu tiên gửi lời chúc mừng tân hôn tới tôi và Tạ Dư Thành nữa đấy. Đi đường cẩn thận nhé."
"Được."
Trương Thanh Thanh và Triệu Tiểu Quân rời đi chưa được bao lâu thì nồi nước đun trong bếp cũng sôi sùng sục. Tạ Dư Thành múc nước sôi đổ vào xô, cẩn thận pha thêm nước lạnh rồi xách xô nước đi thẳng vào phòng tắm.
Căn nhà Lê Thiển thuê đã được Tạ Dư Thành cải tạo lại đôi chút. Anh lắp đặt một đường ống nước nối vào phòng tắm, chỉ cần vặn vòi là có nước lạnh chảy ra ngay lập tức.
"Xong rồi." Lê Thiển ôm bộ đồ ngủ bước vào phòng tắm.
Thừa dịp Lê Thiển đang tắm, Tạ Dư Thành thu dọn lau chùi lại bàn ăn. Vừa rửa tay xong xuôi từ bếp bước ra, Tạ Dư Thành vô tình chạm mặt Lê Thiển đang mặc váy ngủ bước ra từ phòng tắm bên cạnh.
Anh bất giác nuốt khan một cái.
Lê Thiển vờ như không nhận ra ánh mắt cháy bỏng của Tạ Dư Thành đang dán chặt lên người mình, cô lập tức rảo bước thẳng về phía phòng ngủ.
Sau khi Lê Thiển đóng cửa lại, cõi lòng Tạ Dư Thành vẫn không sao bình lặng nổi. Thậm chí đến tận lúc vào tắm, trong đầu anh vẫn cứ hồi tưởng những hình ảnh vừa đập vào mắt ban nãy.
Tạ Dư Thành tắm rửa cực kỳ nhanh. Anh vội vã thay bộ đồ ngủ rồi đẩy cửa bước vào. Lê Thiển đang ngồi trên giường, bằng mắt thường cũng dễ dàng nhận ra cô đang vô cùng căng thẳng.
"Thiển Thiển?" Tạ Dư Thành lật chăn, trèo lên giường.
Bàn tay Lê Thiển luồn qua khẽ vuốt ve vùng bụng Tạ Dư Thành. Lê Thiển có thể cảm nhận rõ rệt từng tấc da thịt dưới tay mình đang căng lên.
Tạ Dư Thành xoay người một cái, bắt lấy đôi bàn tay của Lê Thiển, mười ngón tay anh đan chặt vào kẽ tay cô.
"Thiển Thiển, anh yêu em." Tạ Dư Thành cúi người hôn cô. Đầu tiên là gò má, rồi đến hàng lông mày, chóp mũi và cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm.
"Thiển Thiển! Gọi tên anh được không?"
"Tạ Dư Thành."
Không biết ánh đèn trong phòng sáng bao lâu, chỉ thấy ánh sáng vàng nhạt hắt qua rèm cửa, rọi bóng lên chữ Hỉ được dán trên cửa sổ.
Trong phòng thi thoảng lại vọng ra vài âm thanh rên rỉ đứt quãng.
Chẳng đếm nổi đã bao lần giọng nói của Lê Thiển bị chẹn ngang nơi cuống họng.
Móng tay của cô bấm chặt lên tấm lưng trần của Tạ Dư Thành, lưu lại vô số vết hằn.
Chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt liên hồi.
Tạ Dư Thành ôm chặt lấy thân thể đã bủn rủn không còn chút sức lực nào của Lê Thiển vào lòng. Trán kề trán, khoảng cách giữa hai người không chừa một khe hở.
Lê Thiển đã chẳng thèm nhúc nhích cô cứ thế tìm một tư thế thoải mái nhất trong vòng tay Tạ Dư Thành rồi chìm dần vào giấc ngủ.
Trong khu nhà thanh niên trí thức, ánh mắt Trần Vượng vẫn dán chặt vào chiếc giường trống không của Tạ Dư Thành. Khi thấy sắp đến giờ tắt đèn đi ngủ rồi mà vẫn chưa thấy Tạ Dư Thành đâu, Trần Vượng không nhịn nổi mà lẩm bẩm trong bụng.
Chuyện gì thế này? Đã trễ thế này rồi, sao tên Tạ Dư Thành kia vẫn chưa về nữa.
Tạ Dư Thành và Lê Thiển chắc không làm trò gì quá trớn đấy chứ? Lê Thiển cũng thật là, con gái con đứa mà tối ngày để đàn ông ra vào nhà mình, cô có biết thế nào là nam nữ khác biệt không vậy?
Trời đã sập tối được hai, ba tiếng đồng hồ rồi, Trần Vượng ước chừng bây giờ chắc cũng phải ngót nghét chín, mười giờ đêm.
Muộn đến thế này rồi mà Tạ Dư Thành vẫn chưa trở về.
Trần Vượng bất giác suy diễn, chắc không phải Tạ Dư Thành và Lê Thiển đang làm chuyện mờ ám gì đấy chứ? Lê Thiển chắc hẳn đã không còn trong trắng nữa, anh ta có còn muốn ở bên cô không?
Nhưng ngặt nỗi Lê Thiển lại rủng rỉnh tiền bạc, không chừng cô còn có khả năng xoay xở được cả suất quay về thành phố.
Nhưng ngộ nhỡ trong bụng cô tòi ra một nghiệt chủng thì sau này chẳng phải anh ta sẽ phải gánh trên đầu cái sừng dài ngoẵng sao. Vì một suất về thành phố mà phải làm con rùa đội nón xanh, như thế liệu có quá uất ức không.
Trần Vượng à, mày hãy tự suy nghĩ cho kỹ đi, mày đã chôn chân ở vùng nông thôn này hai năm trời rồi, lẽ nào mày không khao khát được quay lại thành phố sao? Bỏ lỡ cơ hội này, lỡ sau này không còn cơ hội nào khác để về thành phố nữa thì phải làm sao đây?
Cùng lắm thì chịu nhục nhã một chút chứ gì? Đại trượng phu co được dãn được!
Những uất ức mà anh ta phải nếm trải ngày hôm nay, ngày sau chắc chắn anh ta hoàn trả lại.
"Muộn thế này rồi sao Tạ Dư Thành còn chưa về nhỉ? Bình thường anh ta toàn mò về trước lúc nhá nhem cơ mà! Chắc không phải anh ta và Lê Thiển đang làm chuyện đó đấy chứ?
Lê Thiển cũng trơ trẽn thật, một đứa con gái chưa kết hôn đó! Thế mà cô ta lại dám tòm tem với đàn ông, nếu mà sống ở thời phong kiến thì đã sớm bị tống vào lồng heo dìm trôi sông rồi."
Trần Vượng giả vờ như mình vừa mới phát hiện ra chuyện Tạ Dư Thành chưa về, cố tình nói ra những suy đoán trong đầu, vin vào đó buông lời miệt thị, bôi nhọ Lê Thiển.