Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiền chẳng phải nên giao cho vợ quản lý sao? Chẳng lẽ gia đình mấy bà thím đây lại không như thế?

Lần này đến lượt mấy bà thím cười không nổi nữa.

Ban nãy anh nói gì cơ? Tiền nhà anh đều do thanh niên trí thức Lê quản lý ư?

Vừa mới kết hôn đã ôm trọn quyền sử dụng tài chính trong tay. Xuống nông thôn rồi, trưởng bối trong nhà chẳng thể quản thúc, hai vợ chồng trẻ lại rủng rỉnh tiền bạc, dọn ra ngoài thuê nhà ở riêng.

Vậy mà ban nãy bọn họ còn đi thương xót cho thanh niên trí thức Lê sao? Cô có gì đáng để người khác phải thương xót cơ chứ! Kẻ đáng thương thực sự phải là bọn họ mới đúng!

"Đúng rồi thanh niên trí thức Tạ, hai vợ chồng cháu đâu có thiếu tiền, cớ sao lại phải xuống nông thôn làm gì?" Một bà thím nhịn không được cất tiếng dò hỏi. Bà ấy đã thắc mắc chuyện này từ lâu rồi.

Hai người họ có nhiều tiền như vậy, mua một công việc trên thành phố cũng đâu phải chuyện khó khăn gì? Dù đám thanh niên tri thức kia không nói thẳng ra nhưng thử hỏi có ai là không muốn về thành phố cơ chứ?

Thanh niên trí thức Tạ và thanh niên trí thức Lê rõ ràng có thể thoát khỏi cảnh xuống nông thôn, sao hai người họ vẫn tới đây?

Nếu là mấy năm trước thì bọn họ còn hiểu được, khi ấy có không ít thanh niên từ thành phố về với bầu nhiệt huyết sục sôi, muốn góp công xây dựng những miền quê rộng lớn.

Sau vài năm về quê, khi nhận ra hy vọng về thành phố ngày càng mờ mịt, thái độ của đám thanh niên trí thức đó đều đã thay đổi. Giờ cứ nghe đến chuyện xuống nông thôn là ai nấy đều né như tà, vậy sao hai người họ lại chịu xuống đây?

"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh thím ạ. Sau khi ba cháu tái giá, ông ta chỉ một lòng hướng về bà mẹ kế cùng thằng con trai của ông ta mà thôi. Cả nhà chỉ có mỗi ông nội là thương cháu, đối xử tốt với cháu.”

“Ba cháu sợ ông nội sẽ chia gia sản cho cháu nên nhân lúc ông nội vắng nhà đã lén lút đăng ký cho cháu xuống nông thôn. Đợi đến lúc cháu biết thì chuyện đã rồi. Nếu không nhờ Thiển Thiển bày mưu tính kế, nhờ các thím trong khu tập thể trượng nghĩa giúp đỡ thì cháu cũng chẳng thể đòi được số tiền mẹ cháu để lại." Nhắc đến chuyện này, mắt Tạ Dư Thành đỏ hoe.”

"Cháu thế này vẫn còn xem là may mắn, cuộc sống của Thiển Thiển lại càng khổ sở hơn. Rõ ràng là ba ruột và anh trai ruột, vậy mà bọn họ đối xử với cô con gái nuôi trong nhà còn tốt hơn gấp ngàn lần Thiển Thiển.”

“Trước kia ở nhà, Thiển Thiển phải chịu không biết bao nhiêu tủi nhục. Ba và anh trai cô ấy tháng nào cũng mua quần áo mới, đồ ăn ngon cho cô em gái nuôi, thậm chí còn cho cả tiền tiêu vặt.”

Thiển Thiển thì chẳng có cái gì cả. Cô em gái nuôi kia không muốn xuống nông thôn, ông cha vợ đó của cháu liền lén lút ghi danh cho cô ấy đi thay." Nhắc đến nỗi khổ của Lê Thiển, Tạ Dư Thành không kìm được nước mắt.

Tình yêu là thế đấy, khi nhắc đến nỗi đau của đối phương thì nước mắt lại rơi xuống trước.

Kể chuyện của bản thân, Tạ Dư Thành chỉ đỏ mắt nhưng khi nhắc về quá khứ của Lê Thiển thì anh lại rơi nước mắt.

So với chính mình, Tạ Dư Thành càng xót xa cho Lê Thiển hơn.

"Chao ôi! Sao lại có những chuyện thế này chứ!" Ánh mắt mấy bà thím nhìn Tạ Dư Thành càng thêm thương cảm.

Hai đứa trẻ này thật quá đỗi đáng thương! Sao ba của chúng có thể nhẫn tâm làm ra những chuyện như vậy được cơ chứ.

"Các thím ăn kẹo đi ạ." Tạ Dư Thành móc từ trong túi ra một nắm kẹo.

Dù sao ngày hôm qua cũng là ngày anh và Lê Thiển lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Tuy hai người không tổ chức hôn lễ nhưng lúc ra khỏi nhà, Tạ Dư Thành vẫn không quên mang theo kẹo.

Anh thầm nghĩ, nếu đi trên đường có ai chúc phúc cho anh và Lê Thiển, anh sẽ phát cho người đó mấy viên kẹo.

"Được." Mấy bà thím mỗi người cầm lấy một viên kẹo.

"Thanh niên trí thức Tạ này, chúng tôi không làm lỡ dở công việc của cậu nữa. Hai vợ chồng cậu phải sống thật tốt với nhau đấy nhé."

"Vâng ạ, cháu cảm ơn các thím."

Tạ Dư Thành vác nông cụ trên lưng, bước về phía cánh đồng.

Lúc Tạ Dư Thành ra đến ruộng, chỉ còn khoảng hơn một tiếng nữa là tới mười hai giờ trưa. Dù vậy, nhờ tác phong làm việc nhanh nhẹn, anh chỉ gặt lúa hơn một tiếng đồng hồ mà đã bằng người khác làm cả buổi sáng.

Từ ngày kết hôn, Tạ Dư Thành làm việc càng thêm dốc sức hơn trước.

Tốc độ của anh phải gọi là thoăn thoắt. Mã Nguyên Long và Trần Vượng nhìn thấy Tạ Dư Thành vốn còn định lên tiếng mỉa mai anh là tên ăn bám. Nhưng Tạ Dư Thành chỉ cắm cúi hì hục làm việc ngoài ruộng, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời của hai gã đó.

Sau khi nhân viên chấm công ghi chép xong điểm công, Tạ Dư Thành lại hớt ha hớt hải chạy thẳng về nhà. Anh còn phải nấu bữa trưa cho vợ anh nữa cơ mà!

"Chạy vội thế đấy! Theo tôi thấy thì anh ta đang chột dạ đấy!" Trần Vượng nhìn theo bóng lưng Tạ Dư Thành, sự đố kỵ trong mắt anh ta sắp sửa trào cả ra ngoài.

"Chẳng phải chỉ là một tên cạp váy phụ nữ thôi sao? Vậy mà còn dám giả vờ như không nghe thấy chúng ta nói chuyện!" Mã Nguyên Long lạnh lùng hừ một tiếng.

"Người ta việc gì phải thèm để ý tới hai kẻ đầu óc có vấn đề như mấy người chứ?" Anh Lưu lườm Trần Vượng và Mã Nguyên Long một cái.

Đầu óc hai người này thực sự không có vấn đề gì đấy chứ?

"Còn mở miệng chê bai người ta là kẻ ăn bám, hai người không thấy ban nãy thanh niên trí thức Tạ đã gặt được bao nhiêu lúa hả? Người ta mới tới có một chốc mà làm còn nhiều việc hơn cả hai người đấy!" Một nữ thanh niên trí thức lên tiếng.

Từ lúc nghe thấy những lời đâm chọc của Trần Vượng và Mã Nguyên Long vào tối hôm qua, cô ấy đã chướng mắt bọn họ rồi.

Hai tên này chẳng qua là đang ganh tị với thanh niên trí thức Tạ. Bọn họ cũng khao khát được xài tiền của thanh niên trí thức Lê, chỉ tiếc là thanh niên trí thức Lê đâu có thèm để mắt đến bọn họ.

"Đúng thế!" Một nữ thanh niên trí thức khác cũng phụ họa theo.

Thanh niên trí thức Tạ mà là tên ăn bám á, sao cô ấy không hề thấy vậy nhỉ. Trong đám thanh niên tri thức bọn họ, nếu nói ai có cuộc sống sung sướng an nhàn nhất thì người đó chắc chắn là thanh niên trí thức Lê. Kể từ ngày đến đại đội, công việc đồng áng của cô luôn có người yêu là thanh niên trí thức Tạ làm thay.