Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Xong rồi, đi thôi anh, chúng ta đến trạm thu mua ve chai."
Sau khi hỏi thăm đường, Lê Thiển và Tạ Dư Thành mất hơn mười phút đạp xe là đến được trạm thu mua ve chai.
Dựng xe cẩn thận xong xuôi, hai người cùng nhau bước vào trong.
"Ông ơi, cho cháu hỏi trong trạm ve chai của mình có tài liệu học tập nào không ạ?" Lê Thiển lấy một bao thuốc lá từ trong túi ra dúi vào tay ông lão coi trạm.
"Ở góc kia kìa, hai người cứ tự qua đó mà tìm." Ông lão chỉ tay về phía một đống sách cũ, lên tiếng.
Hiện tại học sinh không thể thi đại học được nữa nên rất nhiều người đã đem bán tháo hết tài liệu học tập của mình đi.
"Cháu cảm ơn ông ạ." Lê Thiển kéo tay Tạ Dư Thành đi về phía đó.
Góc đó toàn là sách nên rất dễ tìm, Lê Thiển và Tạ Dư Thành nhoáng cái đã lôi ra được mười mấy bộ.
Nể tình bao thuốc lá Lê Thiển biếu lúc nãy, ông lão còn tốt bụng lấy thêm hai cái túi đưa cho cô.
"Cô nhóc tìm mấy thứ này làm gì vậy? Toàn là đồ không đáng giá." Kỳ thi đại học đã bị đình chỉ, khắp nơi đều đang rùm beng chuyện nghỉ học, đống sách này giờ có khác gì giấy bỏ đi đâu cơ chứ.
"Ông ơi, tri thức là sức mạnh mà. Bây giờ đúng là không thể học lên cao được nữa nhưng kiến thức nạp vào đầu thì vẫn là của mình. Với lại có không ít nhà máy tuyển nhân viên văn phòng vẫn yêu cầu bằng cấp ba, đọc nhiều sách một chút chung quy cũng không có hại gì đâu ạ."
"Cháu nói nghe cũng xuôi tai đấy." Ông lão gật gù tỏ vẻ đồng tình.
Ngoài đống tài liệu ôn tập, Lê Thiển còn lấy thêm được vài cuốn sách bổ ích khác.
Hai túi sách lớn mà Lê Thiển chỉ tốn có ba đồng bạc là gom sạch sành sanh.
Nhưng ngặt nỗi đồ đạc quả thật quá nhiều, một chiếc xe đạp chắc chắn không thể nào chở hết được.
Lê Thiển bàn bạc với Tạ Dư Thành, quyết định gửi tạm hai túi sách lại trạm thu mua ve chai, Tạ Dư Thành sẽ chở cô đến chỗ đậu máy cày của đại đội trước.
Cô sẽ mang theo chiếc gùi tre ngồi máy cày về làng, còn Tạ Dư Thành thì đạp xe chở hai túi sách về sau rồi đạp ra đầu làng đón cô, vác gùi tre về nhà.
"Ông ơi, bọn cháu gửi tạm hai túi sách ở đây, lát nữa quay lại lấy có được không ạ?"
"Không thành vấn đề." Ông lão đồng ý.
Sau khi quyết định như vậy, Tạ Dư Thành chở Lê Thiển đến chỗ đỗ máy cày trước.
"Còn một lúc nữa xe mới chạy, anh cứ quay lại trước đi."
"Ừm, Thiển Thiển đi đường cẩn thận nhé." Tạ Dư Thành nhấc chiếc gùi tre đặt lên thùng xe.
Nhìn Tạ Dư Thành cưỡi trên một chiếc xe đạp hãng Vĩnh Cửu mới tinh rời đi, mấy bà thím ngồi trên xe đều tặc lưỡi xuýt xoa. Mới lên huyện có một chuyến mà thanh niên trí thức Tạ đã tậu ngay được chiếc xe đạp, đúng là có tiền thật đấy!
Vài bà thím còn lén lút xem trong cái gùi tre đặt trước mặt Lê Thiển chứa những gì. Khi nhìn thấy một tảng thịt lớn nằm chễm chệ bên trong, một thím suýt nữa không kìm được mà ứa cả nước miếng.
Bọn trẻ thời nay đúng là không biết vun vén gia đình, có hai miệng ăn mà mua lắm thịt thế này, liệu có ăn hết được không cơ chứ?
Hai thanh niên trí thức ban nãy vừa tận mắt chứng kiến Lê Thiển bao trọn mọi chi tiêu giờ đã đứng ngồi không yên. Mới chớp mắt một cái, Lê Thiển và Tạ Dư Thành lại rinh thêm một chiếc xe đạp về, rốt cuộc thì Lê Thiển có bao nhiêu tiền vậy!
Thuê nhà, mua đồ ăn, tậu xe đạp, gom góp lại cũng hơn bốn trăm đồng. Thế mà lúc tiêu tiền, Lê Thiển chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, xem ra trong tay cô ắt hẳn vẫn còn một khoản kha khá.
"Thanh niên trí thức Lê, cô mua món gì ngon vậy?" Trần Vượng chủ động bắt chuyện với cô.
Lúc mở miệng, anh ta còn cố tình trưng ra nụ cười mà bản thân tự cho là cuốn hút nhất.
Dựa vào đâu mà Tạ Dư Thành lại được sống sung sướng đến vậy, anh ta cũng muốn có một cuộc sống an nhàn thảnh thơi như vậy.
Dù sao thì Tạ Dư Thành và Lê Thiển vẫn chưa kết hôn, Lê Thiển hoàn toàn vẫn còn quyền lựa chọn cơ mà.
Đợi Lê Thiển tiếp xúc với anh ta nhiều hơn một chút, cô sẽ hiểu đàn ông có đẹp mã đến đâu cũng chẳng nên cơm cháo gì, chọn chồng thì quan trọng nhất vẫn phải chọn người có năng lực một chút.
Tạ Dư Thành kia chỉ được mỗi cái mã ngoài bóng bẩy thôi.
"Tại sao tôi phải nói cho anh biết." Rõ ràng là Lê Thiển chẳng hề muốn phí lời với Trần Vượng.
"Chúng ta đều là thanh niên trí thức với nhau mà, tôi chỉ muốn trò chuyện với cô nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại có thể giúp đỡ lẫn nhau."
Lê Thiển vốn chẳng buồn đếm xỉa đến Trần Vượng nữa, sự toan tính rành rành trong mắt anh ta đã bị cô nhìn thấu từ lâu.
Nhưng khi nghe Trần Vượng nhắc đến bốn chữ "giúp đỡ lẫn nhau", cô bèn đổi ý: "Giúp đỡ lẫn nhau à! Vậy thanh niên trí thức Trần này, đống đồ này tôi xách không nổi, lát nữa anh có thể giúp tôi khuân về nhà được không?"
Lao động miễn phí dâng tới cửa thế này, tội gì lãng phí.
"Được chứ, được chứ!" Thấy Lê Thiển bỗng đổi thay độ, Trần Vượng còn tưởng bở là mình đã có cơ hội, anh ta cười tươi rói.
Anh ta biết ngay mà, Lê Thiển làm sao có thể cưỡng lại sức hút nam tính của anh ta cơ chứ. Anh ta cũng sắp có cơ hội rồi, những chuỗi ngày sung sướng ấm no đã ở ngay trước mắt!
Anh ta cũng sắp được tận hưởng cuộc đời sung sướng như Tạ Dư Thành rồi.
Lê Thiển chỉ mới bớt lạnh nhạt với Trần Vượng đôi chút thôi, vậy mà anh ta đã bắt đầu mộng mơ về cả viễn cảnh cuộc sống sau khi hai người kết hôn rồi.
Làm gì có cái đạo lý để con gái nắm giữ nhiều tiền bạc đến vậy, đợi sau khi kết hôn, anh ta nhất định sẽ thâu tóm toàn bộ tiền của Lê Thiển vào tay mình. Cũng không biết trong tay Lê Thiển hiện tại rốt cuộc còn lại bao nhiêu tiền, cô tiêu tiền mà chẳng thèm chớp mắt, chí ít thì cũng phải còn vài trăm đồng chứ nhỉ?
Đến lúc đó, anh ta sẽ trích ra một trăm đồng gửi về cho ba mẹ để tỏ lòng hiếu kính. Mấy năm nay anh ta chẳng có bao nhiêu tài cán nên phải nhờ ba mẹ trợ cấp suốt, nay có tiền rồi, đương nhiên anh ta phải báo hiếu ông bà chứ.
Lê Thiển giàu sụ thế này, gia thế nhà cô chắc chắn có thể kiếm được công ăn việc làm. Đợi sau khi kết hôn, anh ta sẽ bảo người nhà Lê Thiển lo lót cho mình một công việc, như vậy anh ta và Lê Thiển cũng có thể danh chính ngôn thuận quay về thành phố.