Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc ấy, Lê Thiển chỉ việc ở nhà quán xuyến việc nội trợ, còn anh ta sẽ ra ngoài dốc sức làm việc.

Lê Thiển chỉ mới nới lỏng thái độ với Trần Vượng hơn một chút thôi mà anh ta đã bắt đầu mơ mộng hão huyền rồi.

Không thể không thừa nhận Trần Vượng mơ đẹp thật nhưng chỉ tiếc là giấc mộng của anh ta đã được định sẵn là chẳng bao giờ thành hiện thực.

Lê Thiển ngồi đối diện Trần Vượng bèn ngoảnh mặt nhìn lảng đi. Cô chẳng thiết tha gì việc tiếp lời anh ta nữa, liếc thêm một giây thôi là cô đã thấy tởm rồi.

Trong mắt anh ta chứa đầy sự tính toán thiệt hơn. Lê Thiển không cần nghĩ cũng thừa biết Trần Vượng đang nghĩ gì. Chẳng phải là thấy cô rủng rỉnh tiền bạc nên mới xun xoe lấy lòng, muốn lừa cô kết hôn rồi nuốt trọn tài sản làm của riêng hay sao?

Con cóc ghẻ này đúng là chẳng biết tự lượng sức mình chút nào.

Thanh niên trí thức ngồi cạnh Trần Vượng im ỉm chẳng hé răng nửa lời. Haiz, dù sao thì anh ta cũng chẳng cản nổi Trần Vượng, cứ để anh ta nếm một vố đau đi rồi tự khắc sẽ hiểu ra.

Cái tên ngu xuẩn này sẽ không thực sự cho rằng Lê Thiển không nhìn thấu lòng dạ của anh ta đấy chứ?

Sống trên đời, phải bớt coi người khác là kẻ ngốc đi, trên thế giới này đâu phải chỉ có mỗi mình anh ta là khôn ngoan nhất.

Lẽ ra phải đợi thêm một lúc nữa nhưng vì máy cày đã chật ních người từ sớm nên chú Dương Tam dứt khoát khởi hành luôn. Thế là Lê Thiển lại lên đường về thôn sớm hơn cả Tạ Dư Thành.

Khi máy cày đến của thôn, Trần Vượng đã ân cần chạy tới xốc cái gùi tre lên lưng giúp Lê Thiển.

"Thanh niên trí thức Trần, thực sự cảm ơn anh nhé, anh đúng là người tốt bụng. Nếu không có anh giúp thì tôi thật sự không kham nổi cái gùi này."

"Chúng ta đều là thanh niên trí thức với nhau cả, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên mà." Trần Vượng cười vô cùng rạng rỡ.

Trần Vượng vác cái gùi tre giúp Lê Thiển đến tận cửa nhà.

"Thanh niên trí thức Trần, trai đơn gái chiếc ở riêng trong nhà cũng bất tiện nên tôi không mời anh vào chơi nhé." Lê Thiển vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao hoàn hảo trên môi.

"Vậy được, tôi về trước đây." Nụ cười của Trần Vượng bỗng chốc cứng đờ. Anh ta vốn cho rằng chí ít mình cũng được mời vào uống một ngụm nước, ngờ đâu Lê Thiển hoàn toàn không có ý định cho anh bước vào nhà.

Sao cô lại chẳng hiểu chút đạo lý đối nhân xử thế nào vậy chứ? Trời nóng hầm hập thế này, anh ta vác đồ từ đầu làng đến tận cửa nhà giúp cô, khoan bàn đến những thứ khác, ít nhất thì cũng phải rót cho người ta một cốc nước chứ?

Nhưng Lê Thiển đã nói thẳng ra đến mức ấy rồi, Trần Vượng cũng chẳng mặt dày mà nán lại được nữa, anh ta đành ấm ức ôm cục tức quay người rời đi.

Thật sự cạn lời! Chẳng biết một chút đạo lý đối nhân xử thế nào cả!

Trần Vượng vừa mới đi được một chốc, Tạ Dư Thành đã đạp xe chở hai túi đồ lớn về tới nơi.

"Thiển Thiển, chẳng phải đã bảo là để anh vác về sao?" Tạ Dư Thành cứ tưởng Lê Thiển phải tự mình vác cái gùi tre về nhà, trong lòng không khỏi xót xa.

"Đâu phải em vác về, là một con cóc ghẻ trong mắt chứa đầy toan tính mang về giúp đấy chứ. Được rồi, anh mang đồ vào nhà đi, em đói bụng rồi."

"Được." Vừa nghe Lê Thiển than đói, Tạ Dư Thành vội vàng lôi chìa khóa ra mở cửa. Anh tháo cái gùi tre mang vào nhà rồi lại dắt nốt chiếc xe đạp vào trong.

Dựng xe cẩn thận đâu vào đấy, Tạ Dư Thành tháo hai túi tài liệu học tập trên xe xuống đặt dưới nền nhà.

Sau đó, anh xách cái gùi tre tiến vào bếp.

Rất nhanh sau đó, anh đã bê một chiếc đĩa đi ra, bên trong bày biện sẵn vài miếng đào gọt vỏ và những chùm nho đã rửa sạch.

"Thiển Thiển, em nghỉ ngơi một chút đi, anh đi nấu bữa trưa đây." Tạ Dư Thành đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi khoác tạp dề xoay người chui tọt vào bếp làm việc.

Lê Thiển ăn vài quả nho, nhàn nhã vắt chéo chân, ngửa đầu ra sau ghế thư giãn.

Thật thoải mái!

Cũng không biết chiếc ghế tre của cô chừng nào mới làm xong nhỉ? Lê Thiển đã cố ý đặt thợ đan lát làm riêng một chiếc ghế tre, loại có thể ngả lưng ra nằm nghỉ ngơi được.

"Cơm chín rồi! Thiển Thiển đi rửa tay rồi ra ăn cơm thôi." Tạ Dư Thành bưng đĩa thức ăn bước ra ngoài.

Anh trổ tài xào nấu ba món. Trứng chiên rau hẹ, canh mướp và thịt xào ớt.

Tạ Dư Thành xới cho Lê Thiển một bát cơm, đũa cũng được lấy sẵn.

"Em nếm thử xem có vừa miệng không?" Tạ Dư Thành múc cho Lê Thiển một bát canh mướp.

"Ngon lắm! Tạ Dư Thành, tay nghề nấu nướng của anh cừ thật đấy!" Lê Thiển giơ ngón tay cái lên với Tạ Dư Thành.

"Tạ Dư Thành, anh đúng là tài giỏi quá đi mất! Nếu không có anh ở bên cạnh, em thực sự chẳng biết phải xoay sở ra sao nữa." Lê Thiển khoác tay Tạ Dư Thành, rúc vào lồng ngực anh.

Thỉnh thoảng vẫn phải dỗ ngọt đàn ông một cách khéo léo, như vậy họ mới có thêm động lực mà làm việc hăng say hơn được.

"Anh là chồng của em mà, những việc này đều là bổn phận của anh." Tạ Dư Thành kiên định lên tiếng.

"Anh vất vả rồi, ăn nhiều một chút nhé." Lê Thiển gắp cho Tạ Dư Thành một miếng thịt nạc.

Hai vợ chồng đều không thích thịt mỡ nên lúc đi mua, Lê Thiển và Tạ Dư Thành toàn chọn mua thịt nạc. Bọn họ cũng không thích xào nấu bằng mỡ heo nên mua hẳn một can dầu ăn.

"Thiển Thiển cũng ăn nhiều vào." Tạ Dư Thành lại gắp cho Lê Thiển một gắp thịt thật to.

"Tạ Dư Thành, tối nay em muốn ăn món thịt nhúng cay."

"Được!"

"Lát nữa ăn xong, hai đứa mình dọn dẹp đống tài liệu học tập kia trước rồi hẵng cắt chữ Hỉ được không?"

"Được."

Cơm nước xong xuôi, Tạ Dư Thành lại lo liệu việc rửa bát.

"Ăn dưa đi anh!" Lê Thiển vừa gọt xong một quả dưa gang, cô bổ đôi quả dưa ra rồi đút một nửa cho Tạ Dư Thành.

"Có ngon không anh?" Lê Thiển mong đợi nhìn chằm chằm Tạ Dư Thành.

"Ngon lắm, ngọt cực kỳ." Tạ Dư Thành gật đầu, lúc thốt ra chữ "ngọt", ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Lê Thiển.

Ánh mắt hai người giao nhau, Tạ Dư Thành đặt nửa miếng dưa lên chiếc đĩa vừa mới rửa sạch để bên cạnh. Anh tiến lên một bước, duỗi tay ôm lấy vòng eo của Lê Thiển.

Khoảng cách giữa hai người nháy mắt tan biến.