Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Cái tên thanh niên trí thức Tạ kia sao lại để thanh niên trí thức Lê trả tiền thế nhỉ? Dẫu hai người họ đang quen nhau nhưng đàn ông con trai cũng đâu thể để phụ nữ trả tiền mãi như thế được?"
"Chứ còn sao nữa, lúc nãy tiền xe cũng do thanh niên trí thức Lê lo liệu cơ mà! Cậu nói xem, hay là tên Tạ Dư Thành kia vốn không có tiền?"
"Ý cậu là giữa hai người bọn họ, thanh niên trí thức Lê đang nuôi thanh niên trí thức Tạ kia à?"
"Thế cậu đã từng thấy thanh niên trí thức Tạ kia trả tiền bao giờ chưa?"
"Đúng là chưa từng thấy thật! Tôi chỉ toàn thấy anh ta làm việc vặt cho thanh niên trí thức Lê thôi."
"Nhà đó là do thanh niên trí thức Lê thuê mà! Tạ Dư Thành ngày nào cũng ăn ba bữa bên đó. Hôm trước tôi còn tận mắt thấy cô ấy dúi tiền cho anh ta nữa cơ!"
"Cậu nói xem, sao cái tên đó lại may mắn đến vậy chứ? Giá mà cũng có người phụ nữ chịu nuôi tôi thì tốt biết mấy."
"Cỡ cậu á? Anh cũng chẳng chịu soi gương xem mình thua kém Tạ Dư Thành ở điểm nào."
"Chẳng phải tôi cũng có hai tai, hai hàng lông mày, hai mắt, một mũi, một miệng đó sao? Tôi thì kém anh ta ở chỗ nào cơ chứ?"
"Con người cốt yếu là phải biết mình biết ta." Thanh niên trí thức đứng đối diện lắc đầu rời đi.
"Rốt cuộc tôi kém anh ta chỗ nào chứ! Cậu phải nói cho rõ đi!"
Bây giờ anh ta cũng đang rục rịch ý định theo đuổi thanh niên trí thức Lê. Anh ta cũng muốn được sống những ngày y hệt Tạ Dư Thành, hễ hết tiền thì chỉ việc chìa tay ra xin.
Thanh niên trí thức Lê giàu như thế, gia thế sau lưng chắc chắn cũng không phải dạng vừa nhỉ?
Có khi cô có thể có được cơ hội lấy suất quay về thành phố cũng nên.
Không được! Anh ta cũng muốn theo đuổi thanh niên trí thức Lê. Anh ta không tin là bản thân không thể đập chậu cướp hoa từ tay Tạ Dư Thành. Dù sao thì hai người kia cũng đã kết hôn đâu, anh ta vẫn còn cơ hội tiến tới mà.
Thấy bạn mình không đuổi theo, thanh niên đi trước liền quay đầu lại nhìn.
Tên này lại đang ấp ủ suy nghĩ quái quỷ gì trong đầu vậy? Không lẽ anh ta định đập chậu cướp hoa thật à? Anh ta tưởng bức tường nhà Tạ Dư Thành dễ phá lắm chắc.
Khoan bàn đến sự chênh lệch một trời một vực về ngoại hình giữa anh ta và Tạ Dư Thành, chỉ nói riêng về Lê Thiển, anh ta có bao giờ thấy cô tỏ ra thân thiết với ai ngoài Tạ Dư Thành chưa?
Từ trước đến nay, thái độ của Lê Thiển với bọn họ luôn tỏ ra xa cách rành rành ra đó.
Con người á! Tuyệt đối không nên tơ tưởng đến những thứ không thuộc về mình, có những người vĩnh viễn không thể nhòm ngó được.
Mặc dù không rõ tại sao mọi khoản chi tiêu đều do một tay Lê Thiển bỏ ra nhưng anh ta luôn mơ hồ cảm thấy gia cảnh nhà Tạ Dư Thành cũng không phải hạng xoàng. Tốt hơn hết là bọn họ nên hạn chế chọc ngoáy vào chuyện của Lê Thiển và Tạ Dư Thành thì hơn.
Lê Thiển và Tạ Dư Thành mua hẳn vài ký thịt, còn mua thêm rất nhiều sườn.
Hiếm hoi lắm mới có dịp ra ngoài một chuyến, đương nhiên là phải mua sắm nhiều hơn một chút. Lê Thiển và Tạ Dư Thành dự định đem chỗ thịt ăn không hết đi phơi khô để làm thịt gác bếp, như vậy sẽ bảo quản được lâu hơn.
Hơn nữa, hương vị của thịt gác bếp và thịt tươi hoàn toàn khác nhau, mỗi món đều có vị ngon riêng.
"Tạ Dư Thành, anh nói xem nếu hai đứa mình vẫn còn phải ở lại đây một thời gian nữa, hay là chúng ta sắm một chiếc xe đạp đi, như vậy đi lại cũng thuận tiện hơn."
Lê Thiển vừa suy tính một lúc lâu. Bây giờ đang là cuối tháng sáu, kỳ thi đại học sẽ diễn ra vào tháng mười hai, còn tin tức khôi phục kỳ thi thì phải đến tháng mười mới được công bố.
Tính cả thời gian tham gia thi đại học rồi chờ giấy báo trúng tuyển, ít nhất hai người họ cũng phải nán lại chỗ này thêm nửa năm nữa. Mua một chiếc xe đạp để đi lại vẫn tiện hơn, đợi đến lúc chuẩn bị rời đi thì đem bán lại, tính ra cũng chẳng lỗ bao nhiêu.
Có xe đạp rồi thì cô và Tạ Dư Thành lên huyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Họ không cần phải lục đục dậy từ tinh mơ để đi nhờ máy cày rồi lại phải canh giờ để kịp bắt xe về nữa.
"Được." Chỉ cần là Lê Thiển nói, câu trả lời của Tạ Dư Thành luôn luôn là được.
"Vậy chúng ta đi xem xe đạp thôi." Lê Thiển kéo tay Tạ Dư Thành thẳng tiến về phía cửa hàng bách hóa.
Mua xe đạp xong, nhân tiện tạt qua trạm thu mua phế liệu xem thử có thể gom chút tài liệu học tập, đợi đến lúc có tin khôi phục thi đại học thì lôi ra bán lại kiếm lời.
Đến thời điểm đó, người ta sẽ đổ xô tranh nhau đi mua tài liệu học tập. Một bộ sách cũ mèm cũng có thể lên tới hai mươi đồng, bán ra lãi gấp cả chục lần.
Tiền! Tất cả đều là tiền của cô! Cô nhất định phải vơ vét thêm thật nhiều tài liệu học tập mới được.
"Chào đồng chí, xe đạp này bán thế nào vậy?" Lê Thiển nhìn thẳng vào người bán hàng.
"Chiếc này là của hãng Vĩnh Cửu, giá một trăm tám mươi đồng một chiếc, cộng thêm một phiếu xe đạp nữa."
"Bọn tôi lấy một chiếc." Lê Thiển lôi từ trong túi ra một xấp tiền, đếm đủ một trăm tám mươi đồng. Cũng may hôm nay cô có mang theo cả phiếu xe đạp, nếu không thì đành chờ đến dịp sau.
"Được rồi, đồng chí." Người bán hàng nhận lấy tiền và phiếu từ tay Lê Thiển, cẩn thận đếm lại vừa vặn một trăm tám mươi đồng, không thừa không thiếu.
"Tạ Dư Thành, dắt chiếc xe đạp của chúng ta đi thôi." Lê Thiển quay sang nhìn Tạ Dư Thành đang đứng bên cạnh.
Tạ Dư Thành dắt chiếc xe đạp ra ngoài.
"Đợi một chút, chúng ta vẫn chưa sắm khóa xe đạp! Em đi mua cái khóa đã, anh đứng ngoài này đợi em nhé." Lê Thiển lại quay ngược vào trong cửa hàng bách hóa.
Cô nhanh chóng cầm theo chiếc khóa xe đạp đi ra. Tạ Dư Thành đeo ngược gùi tre ra đằng trước ngực, đáy gùi vừa vặn tựa lên thanh ngang của xe đạp.
"Anh để thế này có vướng không?" Lê Thiển hỏi.
"Không vướng đâu, anh vẫn nhìn rõ đường mà. Hơn nữa trong gùi của chúng ta cũng chẳng có bao nhiêu đồ, Thiển Thiển cứ yên tâm ngồi lên đi."
"Được." Lê Thiển ngồi chéo sang một bên trên chiếc yên sau, hai tay cô vòng qua ôm lấy eo Tạ Dư Thành.