Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cả nhóm chăm chú quan sát, khắc sâu từng đường nét khuôn mặt của Ma Tam. "Vương Béo mặt nghiêm nghị: "Anh yên tâm, vụ này bọn em sẽ làm tới nơi tới chốn."

Anh tiếp tục đưa chiếc phong bì cho họ. Thấy xấp tiền mệnh giá trăm tệ dày cộm bên trong, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên. Đời chúng làm gì có cơ hội sờ vào nhiều tiền đến thế?

"Đại ca, tiền này là sao đây?" Giang Mãnh thắc mắc.

Anh nhấp một ngụm bia, giải thích: "Tiền này để mấy đứa làm lộ phí theo dõi thằng Ma Tam đấy." Cả nhóm hiểu ý, không ai dám hó hé từ chối.

Anh dặn dò chúng giấu kỹ ảnh của Ma Tam, rồi bảo: "Thôi cất đi, hôm nay mấy đứa chưa cần hành động đâu. Lâu lắm rồi anh em mình không hàn huyên, tối nay cứ uống cho đã đi." Cả bọn nâng ly chạm cốc leng keng. Đến lúc cạn sạch ly, Dương Khải chợt liếc về phía cửa hộp đêm Phượng Hoàng, khẽ thì thầm: "Đại ca, nhìn kìa."

Anh ngoảnh lại, phát hiện Ma Tam đang cười nói hả hê bước ra khỏi hộp đêm cùng một gã vóc người thấp bé. Sau lưng gã là hai mươi mấy tên đàn em bảo vệ nghiêm ngặt.

Vương Béo vừa rót bia vừa lầm bầm: "Đại ca, cái gã đi cạnh Ma Tam trông có vẻ không phải người nước mình."

Anh thì thầm đáp lại: "Ma Tam khởi nghiệp nhờ đi buôn hàng cấm, hiện tại băng Độc Xà cũng đang nhúng chàm mảng này. Nhìn bộ dạng gã kia, có vẻ như đến từ vùng biên giới Bắc Myanmar."

"Buôn hàng cấm cơ á? Thảo nào giàu nứt đố đổ vách," Vương Béo thèm thuồng nhìn chiếc xế hộp đắt tiền đậu trước cửa hộp đêm.

Anh dằn giọng cảnh cáo: "Kiếm tiền kiểu đó là có ngày mất mạng như chơi, băng Hoa Thanh có luật cấm đụng vào hàng cấm, mày đừng có mà nảy sinh tà niệm." Vương Béo gật gật đầu lia lịa. Cậu ta tuy ham tiền nhưng rất nghe lời anh, chuyện anh cấm thì tuyệt đối không dám làm.

Cả nhóm uống đến mười một giờ đêm mới chịu giải tán. Anh cực kỳ tin tưởng vào bốn người anh em này, bọn họ cũng khao khát được đổi đời, nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Lâm Thiên Hoa vẫy taxi chuẩn bị về quán bar thì điện thoại chợt rung lên. Anh mở xem, là tin nhắn của Cố Thanh hỏi anh đã về Cáp Bắc chưa. Đáng lẽ về đến nơi anh định báo cho cậu ta, nhưng mải lo việc Ma Tam nên quên bẵng đi.

"Về rồi," anh nhắn lại một chữ gọn lỏn.

Ngay lập tức, điện thoại reo lên, giọng Cố Thanh run lẩy bẩy: "Tối nay anh qua phòng tụi em một chuyến được không?"

Nhận thấy sự hoảng loạn tột độ trong giọng nói của cậu ta, anh hỏi dồn: "Có chuyện gì?"

Cố Thanh thều thào: "Hôm nay cái đĩa đó tự nhiên chuyển động!"

Anh nhíu mày khó hiểu. Hôm nay là thứ Bảy, sinh viên thường sẽ không ở lại ký túc xá mà đi cày nét xuyên đêm hoặc rủ người yêu đi nhà nghỉ "đổi gió". Bọn Cố Thanh cũng định ra net túc trực vì ám ảnh cái chết của Chu Ba, chẳng đêm nào ngon giấc. Bọn họ từng vứt bỏ tờ giấy và chiếc đĩa chiêu hồn đi, nhưng dù ném xa đến đâu, sáng hôm sau nó vẫn lù lù xuất hiện trên bàn. Dù có thiêu rụi tờ giấy, hôm sau nó lại hiện nguyên hình. Chẳng thể vứt bỏ, bọn họ đành rủ nhau ra ngoài lánh nạn. Nào ngờ ngay lúc định mở cửa rời đi, chiếc đĩa bỗng tự động di chuyển. Và dừng lại ở một chữ.

"Chữ gì?" anh hỏi dồn.

Giọng Cố Thanh đứt quãng: "Chữ... Chết! Em có dự cảm đêm nay phòng em sẽ có người chết, anh làm ơn đến nhanh lên đi."

Anh liếc nhìn đồng hồ, mới hơn 11 giờ đêm. "Được, tôi qua ngay." Dù sao giờ về quán bar cũng chẳng có việc gì làm, anh bèn gọi taxi phóng thẳng đến trường Đại học Y.

Vừa đến dưới sảnh ký túc xá, anh đã thấy Cố Thanh đứng đợi sẵn. Sắc mặt cậu ta tái nhợt như xác chết, quầng thâm thâm sì, trán đen đặc một màu hắc khí. Liễu Bạch tặc lưỡi: "Thằng ranh này bệnh nặng lắm rồi, xem chừng khó mà qua khỏi đêm nay. Bọn chúng đã rước phải một con oán linh hoặc lệ quỷ rồi."

Anh vội hỏi Liễu Bạch: "Oán linh với lệ quỷ có dễ đối phó không?"

Liễu Bạch thủng thẳng: "Oán linh thì còn ráng được, chứ dính phải lệ quỷ thì với bản lĩnh gà mờ của cậu hiện giờ, vô vọng!"

"Vậy nhỡ là lệ quỷ thật thì tính sao?" anh hoang mang.

Liễu Bạch điềm nhiên đáp: "Còn tính sao nữa, xách dép mà chạy chứ sao!"

"Mẹ kiếp!" Anh ngậm ngùi tặng cho lão một ngón giữa trong vô thức.

"Đại ca, anh đến rồi, lên lầu thôi," Cố Thanh vội vã dẫn đường. Lên đến phòng ở tầng ba, anh nhìn quanh một lượt. Đám bạn cùng phòng của Cố Thanh cũng thê thảm chẳng kém gì cậu ta, bộ dạng vật vờ hệt như mấy con nghiện đói thuốc lâu ngày. Cố Thanh chỉ tay về phía chiếc bàn: "Cái đĩa đó kìa."

Lâm Thiên Hoa bước tới, trên bàn là một tờ giấy viết đầy chữ, giữa tờ giấy đặt một chiếc đĩa nhỏ. Giọng Liễu Bạch cất lên: "Âm điệp!"

"Âm điệp là thứ gì?"

Liễu Bạch giải thích: "Bọn quỷ rất khoái ăn dầu mè. Ngày xưa, người đi viếng mộ hay chuẩn bị sẵn dầu mè rót vào âm điệp (đĩa đựng đồ cúng cõi âm) để dâng cho người đã khuất. Thứ này hội tụ âm khí cực kỳ u ám, nhưng đối với Xuất mã tiên lại là một pháp khí lợi hại dùng để xem bói, mau cuỗm lấy đi."