Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Thiên Hoa đáp lại trong bụng: "Không cần ông nhắc, đồ tốt ngu sao không lấy." Rồi hai người cùng bật ra một tràng cười gian xảo. Xem ra Liễu Bạch đã hoàn toàn bị anh đồng hóa. May mà anh theo phe Đao Sẹo, chứ nếu túng quẫn đi ăn cướp, khéo anh còn lột sạch cả quần sịp của nạn nhân mất.

"Anh nhìn ra cái gì không?" Cố Thanh run rẩy hỏi. Đám bạn cùng phòng cũng nín thở chờ đợi. Anh không thèm để ý, từ từ nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, đồng tử anh đã chuyển màu vàng sậm, nhìn thấu một luồng hắc khí đặc quánh đang bao trùm lấy căn phòng.

________________________________________

Trông thấy luồng hắc khí ấy, Lâm Thiên Hoa liền nhớ ngay đến luồng khí tỏa ra khi Trần Đại Bưu hóa thành oán linh. "Oán khí nặng thật," anh lầm bầm.

Liễu Bạch chép miệng: "Cũng may mới chỉ là oán linh, chưa đến mức lệ quỷ."

"Tại sao tôi dùng âm dương nhãn mà vẫn không nhìn ra oán linh ở đâu?"

Liễu Bạch trầm tư đáp: "Nếu ta đoán không lầm, con oán linh này đang ẩn mình bên trong âm điệp. Muốn ép nó hiện nguyên hình, bắt buộc phải dùng đến âm điệp. Dầu mè cúng dường tích tụ lâu ngày đã thấm sâu vào trong đĩa. Chỉ cần dùng nhiệt độ hơ nóng, đĩa sẽ tỏa ra mùi dầu mè dẫn dụ oán linh."

Anh sực nhớ ra Cố Thanh từng kể, bọn họ đã đốt một lọn tóc trong lúc chơi Điệp tiên. Có lẽ chính nhiệt độ từ ngọn lửa ấy đã làm nóng âm điệp, tỏa ra mùi dầu dụ lũ oán linh kéo đến.

Trong lúc anh mải suy nghĩ, bọn Cố Thanh lại há hốc mồm kinh ngạc nhìn đôi mắt màu vàng sậm của anh. Ban đầu khi Cố Thanh giới thiệu có "đại sư" đến giúp, cả đám vẫn còn bán tín bán nghi, bởi lẽ thời buổi này bọn lừa đảo mọc lên như nấm. Nhất là khi thấy anh có vẻ ngoài quá trẻ, sự hoài nghi càng tăng lên gấp bội. Mãi đến khi tận mắt chứng kiến đôi mắt biến đổi kỳ dị, họ mới thực sự bị thuyết phục.

"Anh thấy quỷ rồi à?" Cố Thanh cất giọng yếu ớt.

Đôi mắt anh trở lại bình thường, anh thủng thẳng: "Tôi biết nguyên cớ chuyện này rồi." Anh đem toàn bộ những gì Liễu Bạch nói kể lại cho cả đám, rồi hỏi: "Cái âm điệp này các cậu lấy từ đâu ra?"

Biết được lai lịch của cái đĩa, sắc mặt bọn sinh viên càng thêm thê thảm. "Cái đĩa này là của Chu Ba, tụi em cũng chịu không biết nó đào đâu ra," Cố Thanh ríu rít trả lời.

Anh cả Cao Dương vội vã chen vào: "Bây giờ có cách nào tiễn nó đi không đại sư?"

Lâm Thiên Hoa móc bao thuốc ra làm một điếu, cố nặn ra vẻ mặt đăm chiêu khó xử: "Vụ này hơi căng đây."

Cả đám rụng rời tay chân, ánh mắt ngập tràn sự tuyệt vọng. Liễu Bạch gắt trong đầu anh: "Căng cái quái gì, dụ nó ra rồi tẩn cho một trận là xong."

Anh đáp trả đầy tinh quái: "Lão Liễu à, ông không hiểu rồi, nếu tôi không vờ vịt làm giá, làm sao mà vặt tiền của cái đám này được?"

"Mẹ kiếp! Mày khốn nạn thật đấy, nhưng tao thích, hế hế hế..." Liễu Bạch bật cười nham hiểm. Loài rắn vốn nổi tiếng nham hiểm xảo quyệt. Lão từng dẫn dắt mười mấy người Xuất mã tiên, nhưng ai cũng quy củ giáo điều, chẳng ai hợp cạ lão. Chỉ riêng Lâm Thiên Hoa là có độ điếm thối và nham hiểm giống lão y đúc.

Ngay từ lúc bước vào phòng, anh đã soi kỹ trang phục của bọn Cố Thanh, toàn là đồ hiệu đắt tiền. Gia đình sinh viên trường Y đa phần đều khá giả. Sinh viên trường khác học bốn năm là ra trường kiếm việc, còn trường Y ít nhất phải mất năm năm, thậm chí còn phải cày lên thạc sĩ, tiến sĩ mới có cửa xin việc, và đương nhiên là cần một khoản "cơ bắp tài chính" chống lưng. Anh quyết tâm phải "vặt lông" cái đám thiếu gia này một vố đau.

Quả nhiên, khi anh tỏ vẻ khó khăn, cả bọn cuống cuồng van lạy. "Anh có cách cứu tụi em mà phải không? Hôm nọ ở bệnh viện em tận mắt thấy anh giết một con ma cơ mà!" Cố Thanh nắm chặt tay anh năn nỉ.

Anh hắng giọng ho khan vài tiếng: "Khụ khụ, giết quỷ đâu có dễ như ăn kẹo."

Lúc này, Cao Dương tung chiêu chốt hạ: "Đại sư, chỉ cần ngài cứu mạng, tụi em tuyệt đối không để ngài thiệt thòi, năm ngàn... à không, một vạn! Tụi em xin dâng một vạn tệ!"

Mắt anh sáng rỡ, thầm gào lên sung sướng: "Mẹ kiếp, cái lũ này giàu nứt đố đổ vách thật, mở miệng là một vạn tệ! Lần này vớ bẫm rồi!"

Thấy anh im lặng, Cố Thanh tưởng anh chê ít, vội vàng bồi thêm: "Em xin góp thêm năm ngàn nữa!"

Lâm Thiên Hoa suýt nữa thì cười sằng sặc. Mức lương còm cõi làm phục vụ của anh chỉ có một ngàn rưỡi, thế mà mấy cậu nhóc sinh viên năm nhất này vung tay một phát là một vạn rưỡi tệ. Anh đoán đây chưa phải là giới hạn cuối cùng, liền làm ra vẻ thanh cao: "Này mấy cậu, tiền bạc không thành vấn đề."

"Lúc nãy tôi thấy phòng này âm khí nghi ngút, chỗ này từng có ít nhất ba người bỏ mạng, chưa kể tôi còn chưa xác định được rốt cuộc các cậu đã rước về bao nhiêu con quỷ..."