Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gã ném cho Lâm Thiên Hoa một chiếc phong bì. Anh mở ra, bên trong là một tấm ảnh và một xấp tiền mệnh giá một trăm tệ dày cộm. Thời đó, lương phục vụ quán bar một tháng chỉ có một ngàn năm trăm tệ, xấp tiền này quả là một gia tài đối với anh.
"Thằng trong hình là Ma Tam," Đao Sẹo chỉ tay vào tấm ảnh. Lâm Thiên Hoa chăm chú quan sát. Ma Tam có khuôn mặt cực kỳ tầm thường, trạc bốn mươi, để đầu đinh, mặt chi chít vết rỗ. Gã không mang họ Ma, mà cái biệt danh đó xuất phát từ khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt của gã.
"Ma Tam hay lượn lờ ở hộp đêm Phượng Hoàng, túc trực ở đó kiểu gì cũng tóm được." Đao Sẹo gợi ý.
Lâm Thiên Hoa cất tấm ảnh, bảo: "Dạ rõ anh Đao, em sẽ bảo đàn em ra tay ngay, nhưng tiền này em không nhận đâu."
Đao Sẹo cười phì: "Vô hộp đêm Phượng Hoàng gọi đại một chai rượu cũng bay cả ngàn tệ rồi, chú mày đào đâu ra tiền? Cầm lấy đi, hoàn thành tốt nhiệm vụ là trên hết." Lâm Thiên Hoa thấy gã nói chí lý, anh quả thực không đào đâu ra ngần ấy tiền. Trong thẻ giờ chỉ còn vài trăm tệ còm cõi, chả bõ bèn gì. Anh chào Đao Sẹo và mọi người rồi xách phong bì ra về.
Anh vừa đi khỏi, Trọc tỏ vẻ ái ngại: "Anh Đao, thằng Ma Tam nổi tiếng tàn độc, tính cảnh giác lại cực cao, giao việc này cho Thiên Hoa liệu có ổn không?" Trọc không phải không tin tưởng Lâm Thiên Hoa, mà gã thực sự lo cho sự an nguy của người anh em nhỏ tuổi trước một tên sừng sỏ như Ma Tam.
Đao Sẹo đáp bằng giọng trầm ngâm: "Thiên Hoa muốn ngoi lên trong giới này, cửa ải này nó bắt buộc phải vượt qua." Gã quay sang bảo Đông Tử: "Đông Tử, mày xoay vài khẩu súng năm nòng về đây."
Súng năm nòng là loại súng săn tự chế ở nông thôn, nạp đạn hoa cải, một lần bắn được năm phát, sát thương vô cùng gớm ghiếc, lại dễ dàng chế tạo chỉ bằng một cái máy tiện đơn giản. Súng này được xem là bảo bối của giới giang hồ.
Đông Tử gật đầu rời đi. Đao Sẹo gằn giọng lạnh lùng: "Anh em mình có phất lên được hay không, tất cả phụ thuộc vào canh bạc này." Đám đàn em nở nụ cười rạng rỡ, hừng hực khí thế.
Đêm đến, tại một quán đồ nướng vỉa hè, Lâm Thiên Hoa cùng bốn thanh niên trạc tuổi quây quần bên bàn nhậu. Trời đang vào đông lạnh giá, lại còn có tuyết rơi nhưng quán vẫn đông nghẹt khách, thậm chí nhiều người còn phải xếp hàng chờ bàn.
"Đại ca, vậy là anh sắp leo lên vị trí cao rồi, thế là bọn em cũng sắp được theo anh xông pha giang hồ rồi phải không?" Một cậu béo núc ních hồ hởi hỏi. Cậu ta tên là Vương Đức Thành, từng là thuộc hạ của Lâm Thiên Hoa hồi ở cô nhi viện. Nhìn vẻ ngoài béo tròn, luôn nở nụ cười ngây ngô hiền lành, nhưng ra đòn cực kỳ tàn nhẫn, anh đã đặt cho cậu ta biệt danh là Tiếu Diện Hổ (Cọp mặt cười). Tuy nhiên, mọi người thường gọi là Vương Béo. Sau khi cô nhi viện đóng cửa, cậu ta cũng kiếm được chân rửa bát ở quán ăn, lương lậu bèo bọt lại còn hay bị ức hiếp. Vốn tính thù dai, cậu ta luôn ghim chặt những kẻ từng hành hạ mình.
Bên cạnh Vương Béo là Dương Khải. Cậu này tính tình ngông cuồng, hồi ở cô nhi viện chẳng coi ai ra gì, cuối cùng bị Lâm Thiên Hoa dần cho một trận thừa sống thiếu chết mới chịu quy phục. Hai người còn lại là anh em ruột Giang Mãnh và Giang Sâm, cũng toàn phường liều mạng đánh nhau không biết sợ là gì. Điểm chung của cả bốn là đều từng bị Lâm Thiên Hoa cho ăn đòn no đòn, và đều tâm phục khẩu phục. Anh vẫn còn nhớ rõ, hồi thu phục hai anh em họ Giang, anh đã phải dần cho chúng liên tục suốt một tuần lễ mới khiến chúng khuất phục hoàn toàn.
Lâm Thiên Hoa rót đầy ly bia, đăm đăm nhìn nhóm đàn em: "Anh biết mấy đứa ba năm qua sống chật vật lắm, lần này là cơ hội ngàn năm có một cho anh em chúng ta. Chỉ cần trừ khử được Ma Tam, anh Đao tuyệt đối không để chúng ta chịu thiệt."
Bọn họ đều nghiện phim "Cổ Hoặc Tử", luôn ước ao được như Trần Hạo Nam, có địa bàn riêng, ra đường dắt theo bầy đàn anh em, đi đâu cũng được trọng vọng. Hơn hết, bọn họ sẽ thoát khỏi cảnh chui rúc, ăn nhờ ở đậu vì đồng tiền như hiện tại.
________________________________________
Dương Khải cất giọng lạnh lùng: "Cả đời Dương Khải này chỉ tôn thờ mỗi anh làm đại ca, anh bảo làm gì em sẽ làm nấy!" Bản tính cậu ta vốn lạnh nhạt, ba năm qua nhờ sự chu cấp của anh mới sống sót qua ngày, nếu không chắc đã chết đói dọc đường. Cậu ta sống rất trọng tình trọng nghĩa, ân tình của anh cậu ta luôn tạc dạ ghi tâm. Trong lòng cậu ta, Lâm Thiên Hoa là đại ca duy nhất. Ba người còn lại cũng trịnh trọng gật đầu.
"Đại ca, anh cứ giao việc đi," Vương Béo hối thúc.
Anh lôi tấm ảnh của Ma Tam ra đưa cho nhóm đàn em, hất cằm về phía hộp đêm Phượng Hoàng đối diện: "Nhớ kỹ mặt thằng này, nhiệm vụ của mấy đứa là bám sát nó, hễ nó đi lẻ là báo anh ngay."