Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực tình, đám Lâm Thiên Hoa đã chán ngấy cảnh ở ẩn chốn đồng quê. Không phải ở đây tẻ nhạt, mà là không quản lý địa bàn thì đào đâu ra tiền. Không có tiền thì ở đâu cũng thấy chán!

Cả đám rồng rắn lái xe hướng về Cáp Bắc. Trên xe, Đông Tử bảo anh: "Thiên Hoa, vụ của Trần Đại Bưu cảnh sát đã nhúng tay vào, phá án xong rồi, âm cốt cũng đã được tìm thấy." Anh chỉ khẽ gật đầu không nói gì, trong đầu vẫn lởn vởn suy nghĩ về vụ án Điệp tiên. Trốn lánh nạn mấy ngày ròng rã, anh đã lãng phí mất 5 ngày thọ mạng, giờ chỉ còn vọn vẹn 28 ngày. Không kiếm chác thêm công đức, e là anh sẽ chống cự không nổi.

Về đến Cáp Bắc, Đao Sẹo dặn nhóm đàn em túc trực ở quán bar, còn gã một mình lái xe ra ngoài. Khi gã trở về, nét mặt u ám nặng nề. Trọc dò hỏi cẩn thận: "Anh Đao, có chuyện gì vậy?"

Đao Sẹo trầm giọng đáp: "Mẹ kiếp, đại ca băng Độc Xà là Ma Tam đã tung lệnh truy sát giang hồ, đòi nợ máu anh em mình, sau này ra đường tụi mày cẩn thận cái gáo." Đôi mắt Lâm Thiên Hoa vụt sáng một tia sắc lạnh.

Đao Sẹo nhìn quanh, hỏi ý kiến: "Tụi mày tính sao."

Lâm Thiên Hoa đột nhiên đứng phắt dậy, gằn giọng lạnh băng: "Nếu thằng thủ lĩnh băng Độc Xà muốn lấy mạng anh em mình, thì anh em mình tiên phát chế nhân, giết nó trước. Giết được nó rồi, băng Độc Xà rắn mất đầu kiểu gì cũng náo loạn, biết đâu mình lại nhân cơ hội thâu tóm luôn địa bàn của bọn chúng."

________________________________________

Đao Sẹo nghe xong liền nhoẻn miệng cười lạnh, gật đầu tán thưởng: "Tốt, tao chỉ chờ mỗi câu này."

"Long đại ca vừa hứa rồi, chỉ cần anh em mình xử đẹp thằng thủ lĩnh băng Độc Xà, toàn bộ địa bàn trên con phố này sẽ giao hết cho tụi mình."

Mắt Trọc sáng bừng lên, hào hứng: "Vãi nồi, anh Đao, thế là anh em mình phất lên rồi còn gì!"

Đám còn lại cũng phấn khích tột độ. Đây là khu trung tâm sầm uất bậc nhất. Hộp đêm, quán bar, KTV mọc lên như nấm, khách khứa tấp nập. Nguồn thu từ việc bảo kê không tính theo ngày, mà trích phần trăm doanh thu trong đêm đó. Hiện tại, băng Hoa Thanh đang nắm giữ sáu bảy tụ điểm trên phố này. Nếu được giao toàn bộ, bọn họ sẽ thu lời một món kh ông ấy lồ.

Đao Sẹo giọng chắc nịch: "Từ ngày đầu tiên theo tao, tao đã nói rồi, đi theo Đao Sẹo này thì có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, tiền bạc có nhau. Lần này là cơ hội đổi đời, tụi mày có dám chơi không!"

Cả đám rùng rùng đứng dậy, đồng thanh hô vang: "Chơi!"

"Chết tiệt, cuối cùng cũng có ngày ngóc đầu lên được." Đông Tử hưng phấn xoa tay, điệu bộ cứ như gã đã nắm thóp và bóp chết thủ lĩnh băng Độc Xà. Thực chất, cả bọn ai nấy đều sôi sục khí thế. Quản lý sáu bảy cơ sở đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ cần tuyển thêm đàn em. Mỗi cơ sở ít nhất cũng phải có chục người túc trực. Hiện tại Đao Sẹo chỉ có chín tay sai tính cả Lâm Thiên Hoa, chắc chắn không kham nổi ngần ấy địa bàn.

Lâm Thiên Hoa đã ngắm sẵn những ứng viên sáng giá. Khi còn ở cô nhi viện, anh là thủ lĩnh của một đám ranh con. Dưới trướng anh có bốn tên nhóc luôn lẽo đẽo theo sau. Suốt ba năm nay, anh không ít lần cưu mang bọn chúng, và từng thề thốt sẽ đưa chúng cùng lên đỉnh vinh quang. Đây chính là cơ hội vàng!

Đao Sẹo đảo mắt nhìn đám đàn em, hỏi gọn: "Đứa nào có tay sai đáng tin, đi nằm vùng theo dõi thằng Ma Tam đi, hễ có cơ hội là anh em mình làm thịt nó."

Ma Tam là biệt hiệu của thủ lĩnh băng Độc Xà. Trong giới giang hồ, hiếm ai dùng tên thật, phần lớn đều gọi bằng biệt hiệu nhằm bảo vệ người thân. Băng Độc Xà lại còn dính líu đến hàng cấm, lũ buôn hàng trắng toàn là dân liều mạng, chuyện thanh toán lẫn nhau hắc ăn hắc là cơm bữa. Đặc biệt là lũ nghiện, thèm thuốc lên thì chuyện tày đình gì cũng dám làm.

Nghe Đao Sẹo hỏi, Lâm Thiên Hoa mạnh dạn lên tiếng: "Anh Đao, tay em đang có sẵn bốn đứa xài được."

Cả Đao Sẹo lẫn đám đàn em đều trợn tròn mắt nhìn anh.

"Chết tiệt, Thiên Hoa, mày ghê thật nha, mới theo anh Đao được vài bữa mà đã thu nạp đàn em rồi." Cả bọn cười phá lên. Nhiều người lăn lộn trong giới ngót nghét mấy năm trời còn chưa có mống đàn em nào. Nuôi đàn em tốn tiền lắm. Dấn thân vào giang hồ, một là vì chữ nghĩa, hai là vì chữ tiền. Không có tiền thì chó nó theo! Lâm Thiên Hoa đỏ bừng mặt vì bị trêu chọc.

Lúc này Đao Sẹo mới gạt nụ cười sang một bên, trầm giọng hỏi: "Thiên Hoa, mấy đứa đó có đáng tin không? Đừng có để bể kèo, làm hỏng chuyện rồi thì sau này khó mà tiếp cận thằng Ma Tam nữa."

Lâm Thiên Hoa đáp lại kiên quyết: "Anh yên tâm, toàn là anh em xương máu sống chết cùng em từ cô nhi viện, lanh lợi vô cùng."

Đao Sẹo đăm chiêu một lát rồi chốt hạ: "Được, vậy giao việc này cho chú mày."