Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhà của Lý Mân Mân ở tiểu khu Khuyên Nghiệp, là đoạn đường phồn hoa nhất Thượng Bắc, cũng là một trong những khu nhà thương mại được xây dựng sớm nhất.
Lúc đến cửa nhà đã là 10 giờ hơn, bố mẹ cô ta vẫn còn chưa ngủ.
Ngụy Hồng Ba như có như không lật lật quyển tạp chí, mà bố Lý ngồi một bên nắm chặt điều khiển từ xa trong tay, không ngừng đổi kênh.
Thấy con gái đi vào, Ngụy Hồng Ba đẩy đẩy gọng kính, nhíu mày nhìn chiếc giày trắng bị khuê nữ nhà mình đá bay ở trước cửa, chân trần đặt xuống sàn nhà, như một cơ thể không xương mà đổ ập xuống, nằm vật trên ghế sô pha, thuận thế gối đầu lên đùi mẹ yêu của mình:
- Mệt chết đi được!
- Sao lại về muộn thế?
Lý Mân Mân nhắm mắt dưỡng thần:
- Không đi học, đi chơi với bạn một chút.
Không chút kiêng dè về chuyện trốn học.
Thứ nhất là vì cô ta rất ít khi trốn học, ngẫu nhiên một vài lần thì không phải chuyện gì lớn.
Thứ hai là vì suy nghĩ của bố mẹ nhà họ Lý đều rất thoáng, không có yêu cầu gì quá lớn đối với việc học của con gái.
Lý Mân Mân có thể có được những suy nghĩ và tính cách như trước kia, phần lớn đều đến từ giáo dục của gia đình, bị ảnh hưởng nhiều từ bố mẹ.
Ngụy Hồng Ba nghe xong, quả nhiên cũng không để trong lòng, hỏi một câu:
- Bạn học nào thế?
- Tiểu Hi, Dương Dương, còn có Đường Dịch, Ngô Ninh, Tề Lỗi.
Lý Mân Mân báo ra một tràng dài danh sách những cái tên, những đứa này đều là những đứa thường chơi với Lý Mân Mân, người trong nhà đều không phản đối.
Chỉ có Tề Lỗi là chưa từng nghe qua, nhưng nghĩ đến có thể gia nhập vào cái vòng kia của chúng nó, hẳn cũng không phải là con cái trong gia đình bình thường, không có vấn đề gì lớn.
Chỉ là nghe xong mấy cái tên này, ba Lý đột nhiên ý vị thâm trường mà nói một câu:
- Thế tại sao đi chơi lại đến mức đến chợ đêm mở sạp buôn bán luôn vậy?
- Á?
Lý Mân Mân hơi giật nảy mình, trừng mắt nhìn bố mình:
- Bố, sao bố biết được vậy?
Bố Lý liếc mắt nhìn cô con gái một cái:
- Trước hết đừng hỏi sao bố biết được, bố đang hỏi con tại sao lại chạy đến chỗ đó?
Lý Mân Mân cảm thấy không sao cả, buông tay:
- Đường Dịch và Ngô Ninh bày sạp bán hàng ở chợ đêm! Nói là muốn trải nghiệm cuộc sống ấy mà! Con liền đi theo trải nghiệm một chút xem thử như thế nào!
- Trải nghiệm cuộc sống?
Lý Cương cùng Ngụy Hồng Ba liếc mắt nhìn nhau, hai cậu nhóc kia từng đến nhà chơi, nên hai người cũng biết một chút tình hình đại khái, bọn chúng đi trải nghiệm cuộc sống cái quái gì?
- Rốt cuộc là bị sao thế này?
Liền thấy Lý Mân Mân gác chân lên bàn, tỏ ra bộ dạng không cùng đẳng cấp.
- Bố, mẹ! Con nói với bố mẹ một chuyện vô cùng thần kỳ!
Sau đó, Lý Mân Mân kể hết tất tần tật một lượt chuyện Tề Lỗi gây họa ngày đó, toàn bộ quá trình Nhị Bảo Tử bị xảo trá cho bố mẹ nghe, sống động như thật, nhân tiên cũng nói luôn một chút chuyện ở chợ đêm tối nay.
"…"
- Bố mẹ chưa thấy đấy thôi, ba tên kia không còn là con người nữa rồi. Gian xảo chết đi được! Trực tiếp tống Nhị Bảo Tử kia vào tù luôn, thật là độc ác quá đi!
Lý Mân Mân rất kiêu ngạo, bởi vì cô ta là người đích thân chứng kiến và trải qua những chuyện này, quá trình lúc đó còn hấp dẫn hơn lời kể của cô ta gấp trăm lần.
Kết quả là, bố Lý, mẹ Lý nghe xong cũng cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.
Đầu tiên, con trai Đường Thành Cương là Đường Dịch, riêng chuyện này thôi cũng đã đủ chấn động rồi.
Phải biết rằng, Đường Thành Cương đều bảo vệ người nhà rất kỹ, tiệc xã giao gì đó đều không để người nhà lộ mặt.
Cho nên, đến bọn họ cũng không biết Đường Dịch kia lại là con trai của lão Đường.
Mặt khác, chính là cảm thán.
Bố Lý:
- Vẫn là sở trưởng Thôi và Thành Cương có phương pháp dạy con đúng đắn! Giải quyết mọi chuyện đều có phong thái của người lớn.
Mẹ Lý:
- Tề Lỗi kia, có phải là cháu trai của Tề Hải Đình không?
Bố Lý:
- Chắc hẳn là thế! Đường Thành Cương, Ngô Liên Sơn, còn có Tề Quốc Quân năm đó chơi với nhau từ thời cởi truồng tắm mưa. Bây giờ lại tới thời của mấy đứa con nhà họ, chắc chắn cũng không thể sai được.
Mẹ Lý:
- Haizz! Ba đứa nhà người ta còn nhỏ hơn Mân Mân nhà ta hai tuổi, đúng là không thể sánh được!
Bố Lý:
- Kém xa! Người ta mười lăm, mười sáu đã hạ thấp cái tôi của bản thân, chịu đi xuống tầng đáy của xã hội mà trải nghiệm cuộc sống, mai mốt lớn thêm chút nữa, không biết còn xuất sắc cỡ nào?
- Hả? Hả hả?
Lý Mân Mân tức muốn nổ tung.
Cái gì mà Tề Hải Đình, Tề Quốc Quân, cô ta căn bản không biết ai, Tề Lỗi ở trong mắt cô ta chỉ là một tên nhóc thối tha bám đuôi.
Hơn nữa, cô ta vẫn còn ngồi ở đây đấy, hai người nói những điều này có chút không được hợp lý lắm thì phải?
- Quá lắm rồi!
Bố Lý trừng mắt:
- Con còn thấy không vui sao? Về sau học hỏi người ta nhiều một chút, để tâm nhiều hơn chút, đừng cứ suốt ngày như con ngốc làm bố mất mặt!
Lý Mân Mân ngơ ngác nhìn bố mình, cảm giác có ẩn ý gì đó ở trong lời nói!
Hơn nữa, bố giận dữ như thế để làm gì?
- Con… Con chưa chọc giận bố điều gì mà?
- Còn chưa chọc nữa sao?
Lý Cương càng nhìn càng không vừa mắt:
- Người trong đơn vị mẹ mày đều oanh tạc đến điện thoại trong nhà rồi, mày còn nói chưa chọc giận bố mẹ sao?
- Không phải là mày hỏi sao bố mẹ biết mày đi bán hàng ở sạp vỉa hè sao? Chính là cứ như thế mà biết được đấy!
- May mắn là Tề Lỗi nhà người ta hiểu biết, cản mày lại. Nếu không thì mày nói xem, có phiền toái không hả?
- Gọi điện…
Lý Mân Mân lập tức sững người:
- Cái người mập mập nhưng đầu bé tẹo teo kia ấy ạ?
Bố Lý:
- Còn không phải sao?
- Chính thế đấy, mày còn không chiếm tiện nghi của người ta sao! Mày ngẫm lại đi, vấn đề 20 tệ kia là như thế nào?
Chỉ thấy Lý Mân Mân đột nhiên đấm một cái lên ghế sô pha:
- Tên khốn chết tiệt, để hắn ta đoán đúng rồi!
Việc mà cô ta chú ý đến không giống với việc mà bố mẹ chú ý đến.
Lại nghe Ngụy Hồng Ba nói:
- Cái này không phải đoán, mà là dùng mắt liền có thể nhìn thấy.
Vừa nói lời nói có ý nghĩa sâu xa, vừa kéo tay Lý Mân Mân:
- Mân Mân à! không phải là mẹ nói gì con đâu, nhưng con phải để ý để tứ một chút.
- Bố mẹ không mong con xuất sắc gì, chỉ giống như bao đứa con gái bình thường khác là được. Nhưng mà ít nhất, khi đi ra ngoài xã hội, con không thể chịu thiệt thòi được.
- Loại chuyện như thế này, con học hỏi người ta nhiều thêm một chút. Con đừng thấy người ta nhỏ tuổi hơn liền không bằng con, nhớ kỹ chưa?
- Con…
Cả người Lý Mân Mân có chút không ổn, cảm thấy bản thân thật thảm.
Bị người ta bắt cóc trở thành con buôn, ở bên ngoài bị người ta chèn ép giáo dục, về nhà lại bị phụ huynh chèn ép giáo dục, cuộc sống này thật không dễ dàng!
Bực bội giãy nảy cả người:
- Ai da! Không nghe!
Đầu lông mày cau lại thành một hình chữ xuyên "川.".
- Hừ!
Bố Lý, mẹ Lý cũng không vui:
- Con, cái đứa nhỏ này, phải nghe lời chứ!
- Không nghe! Không nghe! Không nghe, không nghe!
Lý Mân Mân dứt khoát đứng bật dậy, xông về phòng của mình:
- Không thèm nghe đấy!
Khiến cho hai vị phụ huynh vô cùng kinh ngạc, con nhóc này làm sao vậy?