Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hơn 9 giờ, chợ đêm vẫn còn không ít người, nhưng Tề Lỗi lại sắp xếp thu sạp.
Thứ nhất là vì việc buôn bán không được tốt lắm. Qua 9 giờ, một điều rất rõ rang, đó chính là chẳng còn mấy ai muốn đến mua tất nữa.
Thứ hai là vì có ba nữ sinh ở đây, để các cô ấy về nhà muộn cũng không phải chuyện gì tốt.
Tầm khoảng 9 giờ rưỡi, mọi người đã ra khỏi chợ đêm.
Ngô Ninh muốn đưa ba nữ sinh về nhà trước, nhưng ba cô gái vẫn còn ham chơi, chơi chưa đã thèm.
Lý Mân Mân nói muốn ở lại thêm một chút nữa, dù sao thì tiết tự học buổi tối cũng tới tận 9 giờ rưỡi mới tan.
Ở thời đại này, không cần biết đứa trẻ đó có sinh ra trong gia đình làm ăn kinh doanh hay không. Kỳ thật mấy đứa trẻ đều rất cứng cỏi, trưởng thành sớm, không yếu đuối như thế hệ sau này, bọn họ cũng tương đối thật thà chất phác.
Việc bày sạp kinh doanh tuy rằng rất mệt nhưng lại không hề than oán, kêu cha gọi mẹ dù chỉ một câu.
Mọi người đều không muốn rời đi, thế nên bọn họ tìm một quán nướng ven đường, gọi một vài xiên nướng, vừa ăn, vừa nói chuyện, vừa tính toán doanh thu.
Kết quả, tính toán xong thì phát hiện, doanh thu của hai quầy bán hàng cộng lại cũng chưa đến 300, còn không bằng lúc bọn họ chỉ kinh doanh tại một điểm.
Không đợi cho Tề Lỗi mở miệng nói gì, Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện đã rất nghiêm túc:
- Nếu cứ tiếp tục như thế thì không được rồi!
- Càng bán thì thu lại càng ít.
Đường Tiểu Dịch hung hăng:
- Không thì chúng ta cũng ra chợ sáng bày sạp đi!
Chợ sáng cũng rất thích hợp để bán tất, hơn nữa chợ sáng cũng nhiều người trong tầng lớp khác nhau hơn, vả lại còn không phải chạm mặt những người ở chợ đêm.
Chợ sáng chủ yếu là bán đồ ăn, khách khứa ngoại trừ người dân trong thành phố Thượng Bắc thì còn có người dân nông thôn ở khu vực lân cận, chắc cũng sẽ đẩy mạnh được doanh số mua hàng.
Có điều, buôn bán trong phiên chợ sáng cũng hơi khổ.
Mùa hè ở phương Bắc, trời sáng từ rất sớm, thường thì từ 3, 4 giờ sáng người ta đã phải lên chợ để giành vị trí buôn bán tốt, hơn năm giờ đã bắt đầu đón khách.
Sở dĩ lúc đầu bọn họ không ra chợ sáng, chính bởi vì nguyên nhân này.
Mỗi ngày đều dậy sớm, còn không phải là muốn lấy ba cái mạng nhỏ của ba thằng hay sao?
Ba cô nữ sinh vừa nghe thấy thế, cũng mở miệng khuyên bảo:
- Không cần liều mạng như thế đâu? Kiếm tương đối thế thôi là được rồi!
Điều kiện gia đình Đường Dịch tốt như thế, cậu ta cũng không thiếu chút tiền này đâu nhỉ?
Nhưng mà Đường Dịch lại không nghĩ như thế:
- Đầu Đá nói rất đúng, nếu như đã định ra mục tiêu, vậy thì đừng xem nó như trò đùa! Thế nào? Chúng ta bán cả chợ sáng đi!
Đới với điều này, Ngô Ninh cũng đồng ý:
- Tao không có ý kiến gì.
Hai người đều nhìn sang Tề Lỗi, lại nghe thấy Tề Lỗi nói:
- Chưa vội, còn chưa ra đại tuyệt chiêu mà!
Nhiều người tranh giành việc làm ăn nên lượng khách liền ít đi, nhưng cậu đã có đối sách, còn chưa đến nỗi phải lết thân ra chợ sáng bán hàng.
- Chờ đợi thêm chút nữa.
Vừa nói, Tề Lỗi vừa rút ba tờ 50 tệ từ trong túi tiền ra, trịnh trọng đưa đến trước mặt cho ba cô gái.
- Đây là thù lao hôm nay của các cậu!
Tròng mắt của Lý Mân Mân xém chút nữa đã trừng ra ngoài, lập tức muốn phát hỏa:
- Ai cần mấy đồng tiền thối tha này của cậu chứ? Cậu xem thường ai thế?
- Đúng thế!
Vu Dương Dương cũng nói:
- Đã nói là đến hỗ trợ các cậu rồi mà, làm như thế thì khách sáo quá.
Tào Hiểu Hi đẩy số tiền về lại phía Tề Lỗi:
- Lúc nãy em đã nghe Đường Dịch nói hết cả rồi, các anh muốn cạnh tranh giá cả. Mấy ngày nay việc buôn bán lại không tốt, các anh vẫn nên giữ số tiền này lại đi!
Ngọt ngào cười lên, giơ giơ xiên nướng trong tay:
- Xiên nướng này rất ngon, cứ xem như là thù lao!
Kết quả, Tề Lỗi không nhận lại số tiền vừa bị đẩy về ở trước mặt, cũng không nói các cô nhận lấy.
Chỉ nói:
- Các cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ, thật sự không cần?
Lý Mân Mân trừng mắt:
- Bà đây còn thiếu 50 tệ này của cậu sao?
Tề Lỗi thở dài:
- Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì đây hẳn là số tiền đầu tiên mà các cậu vất vả lao động kiếm được trong cuộc đời này đấy. Lần đầu tiên dựa vào đôi bàn tay mà kiếm được những đồng tiền chân chính thuộc về mình.
- Nếu trả về như thế, các cậu… không cảm thấy đáng tiếc sao?
- Sẽ hối hận!
‘Ực’
Ba cô gái đồng thời nuốt nước bọt.
Tiền kiếm được bằng chính đôi bàn tay mình, thuộc về chính mình. Đối với các cô mà nói, những từ này thực sự là quá xa vời.
Nghe thấy lời vừa rồi của Tề Lỗi, ba người không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào ba tờ 50 tệ đang đặt trên bàn.
Trước đây, khi xin 50 tệ từ bố mẹ, trong lòng không hề xuất hiện loại cảm giác như thế này. Lập tức cảm thấy, bọn họ không dễ dàng gì mới kiếm được50 tệ này.
Mà Lý Mân Mân…
Lý Mân Mân cảm thấy cái tên nhóc Tề Lỗi này có độc.
Tại sao những từ ngữ xuất phát từ miệng của hắn lại già dặn và trưởng thành như thế. Đã thế nó còn rất có đạo lý, khiến cho người ta không thể phản bác được.
Năm mươi tệ lận nha! Bà đây lăn lộn cả một buổi tối, từ bỏ hết cái gì gọi là thể diện, mới kiếm về được 50 tệ!
Dựa vào cái gì mà không cần chứ!?
Một tay nắm thật chặt lấy tờ 50 tệ:
- Lấy!
Tào Hiểu Hi cùng Vu Dư Dư cũng nhanh chóng duỗi tay, rồi lập tức thu về, sau đó ngây ngô cười hề hề.
Vu Dương Dương còn không quên nói:
- Ngày mai là kỳ thi cuối kỳ, thi xong tôi lại đến bán tất cho cậu!
- Giữ một chỗ cho em nữa!
Tào Hiểu Hi cũng cười tươi như hoa, ra sức phụ họa.
Cô ấy muốn giống như ba anh, tiêu tiền do chính mình làm ra, như thế thì mới thật sự ngầu.
- Đúng rồi!
Tề Lỗi vui mừng kêu lên một tiếng:
- Tớ chờ những lời này của các cậu thôi đấy, nếu không thì 150 tệ này mất trắng rồi.
Vô cùng thần bí mà nói thêm một câu:
- Chờ các cậu được nghỉ, chúng ta cùng nhau chơi một vụ thật lớn!
- Hả?
Lý Mân Mân rùng mình, có ý gì đây? Cảm giác như mình lại bị tên này lừa vào tròng rồi.
Mà trong lòng Tề Lỗi âm thầm vui mừng, bước đầu tiên, thu phục đã thành công!
Cũng là bước quan trọng nhất, sự nghiệp lớn của cậu sắp bắt đầu rồi!