Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 97. Thế Giới Của Kẻ Ngốc.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không có biện pháp nào, các trường học của thời đại này đều hỗn loạn, dù là trường trọng điểm cũng hỗn loạn.

Có những người như Nhị Bảo ở bên ngoài trường, cũng có một đám đầu gấu bên trong trường.

Đương nhiên, lúc đó lòng mọi người rất đoàn kết, không thể nhìn trường học bên ngoài đến trường học của bọn họ phách lối. Tóm lại là bình thường có thể bỏ qua nhưng có chuyện thì đều nhất trí.

Chuyện lúc đó gây tiếng vang lớn, Lý Mân Mân đánh một trận đã nổi tiếng. Nhưng hậu quả phải chịu không ít tội.

Gia đình Phó Mạn cũng có chút căn cơ. Hơn  nữa, cô ta có anh trai là Hội trưởng hội học sinh của Nhị Trung nên lý Mân Mân vừa bị phê bình công khai, vừa phải viết bản kiểm điểm, còn bị xử phạt.

Hai bên không bên nào chiếm ưu thế, cũng coi như đã kết thù.

Lúc này, Phó Mạn nhìn thấy Lý Mân Mân phải lưu lạc tới chợ đêm để bán bít tất thì trong lòng cực kỳ thoải mái. So với việc được nắm tay chàng trai chơi bóng rổ đi dưới ánh mặt trời còn vui vẻ hơn.

Về chuyện của Lý Mân Mân và Phó Mạn, ở Trung Nhị ai cũng biết đến. Tề Lỗi vừa thấy Phó Mạn đứng trước quầy hàng cũng nhớ lại chuyện năm đó của mấy cô.

Nhìn cô ta, Lý Mân mân chỉ muốn hóa thành đà điểu, không khỏi lắc đầu ngán ngẩm.

Này, thật sự không có chút sức chiến đấu nào sao? Lại gần với vòng tròn của kẻ ngốc thêm mấy bước.

Bỏ đôi tất xuống, để cho khách hàng chờ chút, hắn nói:

- Đây là… Phó Mạn đúng không?

Phó Mạn nhíu mày, sau đó cô ta mới nhìn Tề Lỗi.

Suy nghĩ hồi lâu, hình như là đứa nhóc mới lên cấp ba.

Cô ta ngẫm nghĩ nói:

- Ôi, Lý Mân Mân, cô…

Cô ta định nói “Lý Mân Mân, cô đổi khẩu vị sang kích thích thế này à?” Kết quả, nửa câu sau còn chưa nói ra đã bị Tề Lỗi chặn lại.

- Ô cái gì mà ô? Chị ầm ĩ cái gì vậy?

- Có phải chị định nói, đường đường là nữ thần của Nhị trung lại chạy tới đây bán bít tất không?

Phó Mạn:

"…"

Cô ta mà là nữ thần?

“Xì!”.

Tề Lỗi:

- Có phải lại định nói, càng sống càng thụt lùi?

- Cho chị hiểu, đây là người ta đang làm việc ngoài giờ đấy. Chị hiểu không?

Phó Mạn:

- Cậu…

- Đừng có gọi tôi hay cậu, chúng ta chẳng quen biết.

Tề Lỗi vừa mở miệng thì giống như mở miệng cống:

- Chị có mua hay không? Không mua thì né ra. Người trong nhà chị không dạy cho chị biết là không nên làm phiền người khác hay sao?

- Thật sự không được dạy hả? Một người được dạy sẽ không làm như thế. Chị nhìn gia đình của Lý Mân Mân đi.

Hắn nâng cao giọng nói:

- Nhà người ta, một người làm thi hành luật pháp, Ngụy Hồng Ba. Còn có… bố chị ấy tên Lý Cương. Mấy người biết Lý Cương không? Ở Thượng Bắc cũng coi như có công ty lớn.

- Gia đình như thế có thiếu tiền không? Chấp nhận để cho con tới chợ đêm chịu khổ là gia giáo gì đây?

Khí thế Tề Lỗi hăng hái dẫn tới quần chúng đều ngạc nhiên.

- Nhường đường, nhường đường chút đi! Đừng ở nơi này chậm trễ việc người khác, không muốn nói chuyện với chị, tốn thời gian?

Phó Mạn bị thương tích đầy mình. Cô ta muốn cào người.

Tuy nhiên, người bạn đi cùng với cô ta thật sự muốn cho qua việc này. Không thấy nửa khu chợ đêm đều vây xem mấy người bọn họ sao?

- Đi thôi, đi thôi!

Cưỡng ép lôi Phó Mạn chạy trối chết.

Phó Mạn tức chết đi được, từ đầu đến cuối, hình như cô ta chỉ nói "Lý Mân Mân" hai lần? Cái gì cô ta cũng chưa kịp nói lại bị tên nhóc kia nói móc.

Khách hàng bị chậm trễ không chỉ không trách cứ Tề Lỗi, trái lại còn thăm dò nhìn lý Mân Mân, nói câu:

- Bây giờ trẻ con đều hiểu chuyện thế sao?

Lý Mân Mân:

"…"

Tức giận và xấu hổ muốn mê man… Bây giờ, cô ta thoải mái hoàn toàn, đến muốn khóc.

Lớn như vậy rồi mới có người khen cô ta hiểu chuyện.

Cô ta kích động nói:

- Cô muốn mua tất ạ? Cô muốn mua mấy đôi?

- Hả?

Tề Lỗi có chút khó hiểu, cô gái này thật không quá thông minh hả?

Sự thực chứng minh, Lý Mân Mân quả thực không quá thông minh.

Một lúc sau, cô ta mới nói:

- Tề Lỗi, cậu nói bậy!

Tề Lỗi:

- Tôi nói gì chứ?

- Không phải là cậu bảo tôi không được nói mẹ là Ngụy Hồng Ba, bố là Lý Cương sao? Tại sao cậu có thể nói còn tôi thì không?

Tề Lỗi:

"…"

Thở dài một tiếng, hắn nói:

- Sau này tôi sẽ cho chị ít tiền, bán hết chỗ bít tất đó cũng không đủ cho chị.

- Tại sao?

- Có tiền đi xem kỹ lại đầu óc.

----

Con người ấy mà, có đôi khi sợ bị người ta nhắc đến, đặc biệt là khi bị hai người cùng nhắc đến.

Lý Mân Mân trước giờ không cảm thấy bản thân mình là một kẻ ngốc, kết quả bị Tề Lỗi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại nhiều lần, quan trọng là còn có trợ thủ đắc lực Vu Dương Dương:

- Tiểu Mân Nhi à, chị thật sự là sắp bước chân vào thế giới của những kẻ ngốc rồi đấy.

Thế là…

- Xì!

Lý Mân Mân khinh thường trừng mắt nhìn lại, hai người này đã thành một giuộc với nhau rồi!

Chẳng qua là, Lý Mân Mân được khen lên tận trời xanh, còn rảnh mà để ý hai cái miệng thối này nữa sao? Hơn nữa, lại còn trả lời bọn họ một câu:

- Ngốc thì ngốc, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc!

Xem như là đã chính thức đặt chân vào vòng tròn của những kẻ ngốc.

Quơ quơ mấy đôi tất, gắng sức nâng cao tông giọng:

- Tất đây, tất đây! Năm đồng ba đôi, vừa rẻ vừa tốt, mau đến xem tất đi!

Rao bán còn to hơn cả giọng của Tề Lỗi, cả nửa con phố đều có thể nghe được tiếng rống của cô ta.

Hoàn toàn đã quên mất chuyện có bị mất mặt hay không, hơn nữa còn không cần Tề Lỗi phải chỉ dạy mấy việc này.

Thật ra, tâm ma vốn dĩ đều từ chính bản thân sinh ra, những người qua đường xa lạ ai mà quan tâm cô ta có phải là con gái của Lý Cương hay không. Hoặc thứ cô đang bán là tất hay bán thứ gì? Đến chuyện của bản thân còn chưa lo xong, lấy đâu ra thời gian để đi quản chuyện của người khác?

Đặc biệt là những gia đình giống bọn họ, những người quen biết tự nhiên cũng đều biết, không có khả năng sa cơ đến nỗi phải lưu lạc đến bày sạp bán vỉa hè, kiếm kế sinh nhai. Ngược lại ánh mắt nhìn bọn họ sẽ tăng thêm vài phần xem trọng.

Lúc mới bắt đầu thì nói cái gì mà ngại không muốn làm, nhưng chỉ cần làm quen tay quen chân, không cần để Tề Lỗi phải chỉ dẫn, bọn họ đều tự biết làm.

Trong lúc bán cũng gặp vài người quen, bao gồm cả những bạn học, những không ai thật sự xem cô ta thành một tiểu thương bán tất để kiếm sống qua ngày cả.

Điều này càng khiến cho Lý Mân Mân càng thêm tự đắc, bà đây chẳng kém ai nhé!