Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 96. Vì Hai Mươi Tệ, Không Đáng.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chuyện này không cần Vu Dương Dương nói thì Tề Lỗi cũng biết.

Buổi chiều trước ở nhà nói chuyện, Lư Tiểu Soái từng đề cập đến việc mẹ Lý Mân Mân đang làm thi hành pháp luật.

- Tôi biết mẹ chị ở đó có chức khá lớn.

Lý Mân Mân:

- Biết rồi mà cậu vẫn đưa cho hắn ta sao? Hai mươi tệ không phải là tiền hả? Một cú điện thoại thôi, có cần phải bày vẻ mặt nịnh nọt.

Chỉ thấy Tề Lỗi quay đầu lại nói một câu:

- Mặt mũi của mẹ cô chỉ đáng giá hai mươi tệ thôi à?

- Tôi…

Lý Mân Mân bị cứng họng.

Tề Lỗi tiếp tục nói:

- Hắn ta muốn đi gọi điện thoại không phải vì vấn đề thu năm tệ hay hai mươi tệ. Đây là vì muốn mượn cơ hội nói chuyện cùng với trưởng phòng nhân sự. Nếu như trong điện thoại, nói chị là Lý Mân Mân thì mẹ chị có thể nói gì?

- Thì sẽ nói cho hắn ta biết cứ làm theo luật, hắn ta cũng sẽ không quay lại lấy tiền. Nhưng tương lai, chuyện này rơi vào tai mẹ chị, thì chính là nhân tình. Không muốn cũng đã thành mang ơn.

- Nhân tình của mẹ chị chỉ đáng giá hai mươi tệ thôi sao?

- Tôi…

Lý Mân mân không thể nói nổi một câu. Cô ta xấu hổ nói:

- Nào có rắc rối như cậu nói chứ. Vậy mà cũng tính là mang ơn sao?

Tề Lỗi nói rất đúng nhưng Lý Mân Mân lại khó có thể tiếp nhận được.

Đây mà cũng được coi là nhân tình? Chỉ là chút chuyện nhỏ có cần vậy không?

Tề Lỗi nói:

- Sao lại không tính chứ? Tương lai nếu thật sự bọn họ có chuyện nhờ mẹ chị, mẹ chị không giúp thì bọn họ chẳng ghi hận trong lòng sao? Nhỡ đâu, bọn hắn đi loan tin khắp nơi, con gái bảo bối của trưởng phòng Ngụy lộng quyền ở chợ đêm chứ? Chị nói mẹ chị có thể không dính dáng sao? Nó sẽ ảnh hưởng nhường nào chứ?

- Vậy nên đây không phải là vấn đề về hai mươi tệ.

Lý Mân Mân nghe xong thì mặt mũi trắng bệch:

- Không… Không đến mức đó chứ? Cậu đang dọa người đúng không? Ai sẽ vì chút chuyện nhỏ như này mà làm vậy?

- Không quá có khả năng nhưng vẫn có khả năng. Cũng chỉ là nhỡ đâu, nhưng chị thấy hai mươi tệ đáng giá hả?

Tề Lỗi nói những lời thấm thía:

- Quả thật không nên đưa cho hắn ta hai mươi tệ. Nếu như bình thường, tôi chắc chắn không đưa. Nhưng chị lại nói lớn vậy, còn tranh cãi với người ta chỉ vì hai mươi tệ thì không sáng suốt.

- Chị hiểu chưa?

- Rồi!

Lý Mân Mân chấp nhận thua trận.

Được rồi, cô ta thừa nhận, Tệ Lỗi so với cô ta cẩn thận hơn nhiều.

Hơn nữa, Tề Lỗi nói như vậy thế nào lại biến hai mươi tệ thành tiền của cô ta? Rõ là của hắn đưa.

Trong lòng cảm thấy chút tội lỗi.

Lúc này, vừa hay không có nhiều khách lắm, dáng vẻ nữ thần chiến đấu của Lý Mân Mân cũng biến mất.

Tề Lỗi rảnh tay, quay lại thấy dáng vẻ thuận theo của Lý Mân Mân thì lại nói mấy câu:

- Từ giờ trở đi, đừng luôn nhắc đến việc Lý Mân Mân là con của trưởng phòng Ngụy.

- Dù sao tên béo kia cũng không có đầu óc, không muốn lợi dụng mối quan hệ này. Nhưng không biết còn có người nào nhiệt tình xem trò vui không?

Lý Mân Mân xoắn tay lại nói:

- Cái gì nhiệt tình chứ? Nhìn thấy thì cũng rõ ràng, tôi lại không có yếu thế.

Tề Lỗi:

- Đây không phải là vấn đề có lý hay không. Nếu như loan tin ra bên ngoài nói con gái của trưởng phòng Ngụy ỷ thế bắt nạt người thì người ta nghe tới sẽ nghĩ ai đuối lý đây? Chuyện bị đồn đi sai lệch thì chị có thể nói rõ sao?

Sau này, bạo lực mạng có thể thấy rõ. Dù cho ở thời đại này không nhiều người có thể làm cái này.

Lý Mân Mân lè lưỡi, thật dọa người.

Tề Lỗi tiếp tục nói:

- Cái này không chỉ ảnh hưởng tới chị còn là tiêu cực với mẹ chị. Vậy nên vạn lần phải cẩn thận.

- Ừ!

- Biết sai rồi chứ?

- Tôi biết rồi…

- Biết rồi là tốt. Cái gì mà mẹ tôi là Ngụy Hồng Ba hay bố tôi là Lý Cương thì sau này bớt nói lại, hãy kiềm chế.

Lý Mân Mân kinh ngạc nói:

- Làm sao cậu biết bố tôi là Lý Cương chứ? Tôi chưa có nói qua.

Tề Lỗi:

- Ồ? Bố chị thật sự là Lý Cương sao?

- Đúng rồi!

- Vậy chị càng phải chú ý!

Vẻ mặt Tề Lỗi nghiêm trọng, tên của bố chị.. cũng không có thịnh hành đâu.

Cảm thán xong, hắn lại nói tiếp:

- Thời điểm này, lòng người vẫn còn nhiều phức tạp. Tôi thấy chị muốn thoải mái thì lại quay về làm người ngốc.

Ừ, thư thái.

- Đầu Đá!

Lời này khiến người khác đau lòng có biết không? Hắn tài còn người khác ngu ngốc hả? Cô ta ngu sao? Vậy sao lập thành một nhóm?

Cuối cùng, Vu Dương Dương cũng hiểu được rõ ràng lời của Tề Lỗi, rất đúng!

Cô ấy khuyên nhủ:

- Mân Mân, chị phải chú ý đó, có thể ngu ngốc chút.

- …

Lý Mân Mân muốn bóp chết cô ấy. Vừa nãy thái độ của cô ấy không có thế này.

Lúc này, cô ta cảm thấy tủi thân. Bà đây ra tay giúp đỡ mà cuối cùng lại bị hắn trách cứ. Vừa mới thông suốt được thì đi đâu nói lý lẽ chứ?

Hơn nữa, cô ta thật ngu sao?

Đang buồn bực thì không biết từ lúc nào, trước gian hàng xuất hiện hai học sinh nữa.

- Lý Mân Mân sao?

Một người trong đó vui mừng, động tác cũng không nhỏ. Vừa gọi người vừa nhảy nhót vui vẻ.

Nhưng Lý Mân Mân vừa nhìn thấy người kia, trong chớp mắt mặt cứng đờ. Cô ta theo bản năng lùi ra sau Vu Dương Dương.

Đáng tiếc đã chậm, người ta đã chú ý tới cô ta từ lâu.

Vị khách là Phó Mạn, có mối quan hệ với Lý Mân Mân tương đương với mối quan hệ giữa Dương Kim Vĩ và ba anh em, thậm chí còn tồi tệ hơn.

Trong trường Nhị trung, mọi người đều biết đến chuyện máu chó. Người ta nói rằng đó là vì một cậu bé bóng rổ trong lớp của Lý Mân Mân.

Cậu bạn mặc áo trắng bay bay, tài nghệ vô song, vẻ ngoài điển trai đến mức Đường Dịch từng muốn đập vào mũi của hắn ta.

Nhưng đã bị Ngô Tiểu Tiện ngăn lại.

Theo lời của hắn ta thì dù cho tên này có gãy mũi vẫn là người con trai đẹp như hoa.

Nói chung, dùng theo từ ngữ sau này thì là nam thần.

Sau đó, Phó Mạn và Lý Mân Mân theo đuổi.

Đừng vội hiểu lầm, đây không phải là cuộc tranh giành người yêu như truyện của Quỳnh Dao. Đây là cuộc chiến công lý võ hiệp.

Phó Mạn nhìn trúng học sinh nam chơi bóng rổ kia. Nhiều lần cô ta tiếp cận nhưng không được sự yêu thích của chàng trai. Thú vị là, cô ta có một người bạn trai bên ngoài trường. Hơn nữa còn là đầu gấu nổi danh của trường Thực nghiệm.

Hắn ta biết được mình bị cho đội nón xanh thì cực kỳ giận dữ, dẫn một đám tới đánh Nhị Trung. Bọn họ cản lại cậu trai chơi bóng rổ kia ở sân vận động, làm chuyện Đường Dịch muốn làm nhưng không thành.

Là chị cả, lại học cùng lớp, đương nhiên Lý Mân Mân không thể nhìn "đứa con cưng của lớp" phải chịu oan ức.

Tính của nữ hiệp bộc phát. Đầu tiên, cô ta và đám chị em chặn Phó Mạn ở đỉnh Quang Minh, cho mấy cái tát. Sau đó, cô ta tập hợp mấy đầu gấu của Nhị trung đi tới trường Thực nghiệm, đánh cho bạn trai của Phó Mạn mấy quyền.

Bây giờ đã thấy loạn chưa?