Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vào khoảng bảy giờ, người thực thi pháp luật đến để thu phí gian hàng.
Hai anh chàng một béo, một gầy đội mũ lụp xụp trông chẳng khác gì “dân lao động tạm bợ”.
Đúng là công nhân thời vụ.
Thực thi pháp luật thực ra là tiền thân của quản lý đô thị. Nó bao gồm thuế xây dựng đô thị và an ninh công cộng. Một số cơ quan chính phủ tạm thời chuyển giao và thành lập nhân sự. Nhiều thành viên đội thực thi pháp luật đã được tuyển dụng tạm thời, phục vụ cho xã hội.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên hai người này tới đây. Họ đi tới chỗ chị gái kia trước, liếc mắt nhìn:
- Hôm nay nộp mười tệ đi.
Bà chị nghe vậy lập tức cười nói:
- Chỗ từng này sao lại có giá mười tệ chứ? Lại đây, Tống Đại Cương, thuộc đội mấy người là cháu họ của tôi. Đều là người quen có thể bớt không?
Tên mập kia nghe vậy, lông mày hơi cau lại, ngẩng đầu liếc nhìn bà chị:
- Quên đi, đưa năm tệ là được.
Bà chị vui mừng khôn xiết, tiết kiệm được năm nhân dân tệ.
Người đàn ông béo và một người đàn ông gầy gò lấy tiền từ bà chị đó, mở phiếu ra rồi đến trạm tiếp là chỗ Tề Lỗi.
Bọn họ giương mắt nhìn rồi nhếch miệng cười nói:
- Hai mươi!
- Hai mươi sao?
Lý Mân Mân nghe xong không cảm thấy vui, vừa rồi cô ta còn nghe rõ bà chị đưa tiền nói chuyện.
Không đợi ông chủ Tề Lỗi nói gì, cô ta đã nhảy ra ngoài trước.
Cô ta nhìn chằm chằm nói:
- Không phải là năm tệ sao? Tại sao lại là hai mươi chứ?
Thằng mập ậm ừ cười, lòng thầm nhủ, con nhỏ trông xinh quá.
Hắn ta giễu cợt nói:
- Bình thường năm tệ, nhưng của mấy người rất rộng nên phải hai mươi.
Hắn trừng mắt nói:
- Có đưa hay không? Tin tôi tăng lên không hả?
Những năm này, hành pháp chung quy giống như Diêm Vương ở chợ đêm, bọn họ nói bao nhiêu là bấy nhiêu, còn muốn mở quầy thì phải đưa.
----
Mắt của tên béo kia trợn trừng, hắn ta định dọn quầy, hoàn toàn không để Lý Mân Mân vào trong mắt.
Nếu là người khác dám đùa giỡn thì Lý Mân mân có khả năng còn suy xét vài phút nhưng đám người thực thi pháp luật này thì cô ta không sợ.
Bởi vì mẹ của Lý Mân Mân là đặc phái cục thuế, tham gia vào việc thực thi pháp luật. Bà ấy còn là trưởng phòng nhân sự.
Cô ta có thể dùng cớ cho hai tên này tạm thời nghỉ việc để hù dọa. Chút tính khí kia nhất thời không thể áp chế.
Cô ta ném bít tất xuống, trừng hai mắt như viên đạn, tay chỉ vào tên béo hơn mắng:
- Anh nói lại lần nữa cho tôi. Anh cứ thử dọn quầy đi, tôi cũng không tin anh có gan đấy.
Khí thế lớn mạnh như núi.
- Anh dùng cái mạng chó của mình gọi điện thoại cho trưởng phòng Ngụy hỏi xem Lý Mân Mân là ai đi.
Hừ, cô ta không ngốc đến mức đánh nhau với hai người đàn ông to lớn. Trước hết hé lộ mối quan hệ, kẻo tiền mất tật mang.
Trong lòng rất đắc ý, tỏ rõ thông minh.
Hai tên béo và gầy kia bị cô gái nhỏ dọa cho sợ hãi.
Sắc mặt tên béo thay đổi nói:
- Cô, cô biết trưởng phòng Ngụy sao?
- Biết ấy hả?
Lý Mân Mân khẽ cười:
- Biết hay không cần phải cho mấy người biết sao? Vào chuyện chính đi. Không biết gọi điện thoại sao? Có cần tôi gọi hộ cho không?
Lúc này, cô ta trông giống như một nữ chiến thần, chính trực, dũng mãnh, thu hút mọi ánh mắt tập trung vào mình, cực kỳ ngang tàng.
Trong lúc đó, cô ta còn không quên khinh thường nhìn Tề Lỗi, tuy chị đây không giải quyết được Nhị Bảo nhưng hai tên thời vụ này cô ta còn không làm gì được sao?
Cô ta giơ tay chỉ vào hai tên thi hành pháp luật, tiếp tục nói:
- Có cần gọi cả giám đốc tới đây nhìn mấy người thu hai mươi tệ hay không? Muốn bắt nạt người lương thiện đúng không? Bà cô này không tin không gọi được lãnh đạo của mấy người tới đây.
Ngay khi câu nói này được đưa ra, kẻ béo người gầy không còn nghi ngờ gì nữa.
Cơ quan thực thi pháp luật chung mới được thành lập vào năm nay. Giám đốc thanh tra là việc trong bộ phận nội bộ, không phải ai cũng có thể biết.
Hắn ta vội vàng cười, xuống nước nói:
- Nhìn xem, chúng ta cũng thu tiền đều nộp về hệ thống của quốc gia, cũng không phải đút vào túi riêng. Cô cãi nhau với chúng tôi thì có lợi ích gì?
- Cô gái nhỏ bình tĩnh!
Người đàn ông gầy gò vẫn luôn ít nói bày ra vẻ ôn hòa:
- Chỗ của mấy người thật sự quá rộng. Quy định mỗi hộ chỉ được chiếm hai mét.
- Thôi, chúng ta đi chỗ khác trước. Cô thu nhỏ gian hàng lại. Coi như mấy người biết lỗi mà sửa sai. Chúng ta sẽ quay lại thu phí của mấy người sau.
Dứt lời, người đàn ông gầy kéo theo tên béo bỏ đi.
Lý Mân Mân thấy bọn họ đến năm tệ cũng không dám cầm thì càng đắc ý. Tay làm hàm nhai, thế thì không thể nào có sắc mặt tốt.
Nhưng vừa mới rảnh tay, Tề Lỗi đã vội vàng ngăn cản hai người kia lại:
- Không nên quấy rầy hai người! Là lỗi của chúng tôi, chúng tôi chấp nhận phạt.
Thái độ hoàn toàn trái ngược với Lý Mân Mân, thậm chí hơi có chút nịnh nọt.
Hắn vừa nói xong, Lý Mân Mân và Vu Dương Dương đứng ở bên cạnh ngạc nhiên. Hắn lấy từ trong túi ra hai mươi tệ, nhét vào tay tên mập hơn rồi cười nói:
- Hai mươi thì hai mươi, chúng tôi nhận phạt.
Này khiến cho hai tên mập và gầy khó hiểu nhìn Tề Lỗi, bọn hắn không nói nên lời.
Đợi cho hai người kia rời đi rồi, Lý Mân Mân bắt đầu khua tay múa chân, như thể hai mươi tệ kia là của cô ta vậy.
- Có phải cậu ngốc không? Sao lại đưa cho hắn ta chứ?
Tề Lỗi nghe vậy thì cười lớn, vừa làm việc vừa đáp lời cô ta:
- Đưa cho bọn họ không phải chỉ có hai mươi tệ thôi sao?
Lý Mân Mân tức giận, hắn giả bộ cái gì chứ?
Cô ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
- Cậu không nhìn ra là hắn ta đang bắt nạt mình hay sao?
Vu Dương Dương cũng tức giận nói:
- Anh làm như vậy là đang tiếp tay cho tật xấu của hắn ta.
- Đúng thế!
Có bạn thân ủng hộ, Lý Mân mân càng hăng:
- Hơn nữa, bọn họ có khả năng không phạt mà cậu lại vẫn ngang ngạnh đưa cho bọn họ làm gì? Cho thấy cậu là người có tiền sao?
Hai người cứ tôi một lời cô một lời nói, Tề Lỗi không thấy phiền, hắn cười khổ giải thích cho các cô:
- Hắn ta nói đi một vòng trở lại là đi gọi điện thoại đấy.
Lý Mân Mân:
- Gọi thì gọi, làm sao tôi phải sợ hắn ta chứ?
Vu Dương Dương cũng giải thích:
- Mẹ của Mân Mân cũng làm bên thi hành pháp luận. Nếu như hắn ta gọi điện cũng không dám lấy tiền đâu.