Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khả năng lôi kéo người của Đường Dịch và Ngô Ninh không kém. Bọn họ thành công mang theo người đẹp của lớp 11 cùng đi chịu cảnh mất mặt.
Bà chị ở bên cảnh cảm thấy quái lạ. Mới vừa thấy một đám nam nữ hò hét ầm ĩ.
Trong lòng thầm hỏi, ba tên kia tìm đâu ra ba cô gái xinh như hoa vậy?
Mặt bóng mịn, mềm mại, dịu dàng đâu có như ba tên lang thang kia.
Vụng trộm nhìn theo một hồi lâu, chị ta thấy một điểm. Cô gái dáng cao kia và Tề Lỗi có chút không đúng.
Rảnh rỗi nên chị ta lén hỏi Lý Mân Mân:
- Cô gái, cô không học nữa à?
Lý Mân Mân sửng sốt, cũng không biết bà chị này thế nào. Cô ta vội vàng lắc đầu:
- Chị sai rồi, tôi học lớp 11 ở Nhị Trung.
- Nhị Trung á?
Bà chị sửng sốt:
- Không tệ lắm! Ở trường học cho tốt là được, sao lại chạy tới đây chứ?
Gương mặt của Lý Mân Mân đỏ bừng, cô ta gần như khóc lên.
“Tôi nói là tôi không muốn đi có được không? Khiến bà chị chê cười rồi.”
Cô ta nhanh chóng giải thích:
- Chị à, không phải như chị nghĩ đâu. Bọn em là đang giúp bạn bè. Muốn trải nghiệm cuộc sống... Đúng! Trải nghiệm cuộc sống, chị có hiểu không?
Trong những năm này, trải nghiệm cuộc sống là một điều mới mẻ. Bà chị vẫn không hiểu. Nhưng nghe cũng đoán ra được chút ít.
Miệng nói:
- Cuộc sống thì có gì mà trải nghiệm chứ? Chờ đến khi em không thi nổi đại học sẽ biết cuộc sống là gì.
Tuy nhiên nghĩ lại thì cũng khá đấy! Nhìn xem cô gái nhỏ xinh đẹp lại hiểu chuyện như thế. Tên nhóc nào mà lại không thích đây?
Liếc nhìn Tề Lỗi, chị ta cảm thấy không hài lòng.
Chị ta khẽ quát Lý Mân Mân:
- Tránh xa ba tên đầu gấu đó ra! Không đi học cho giỏi lại ở nơi này giao du với loại người kia. Có thể có tiền đồ gì chứ? Nghe chị đây đi, bạn bè thế này không tốt.
Lý Mân Mân:
"…"
Lý Mân Mân cũng không nói nên lời, Đường Dịch, Ngô Ninh ... đều bị bà chị đây khinh thường sao?
Nhưng là, nghe được Tề Lỗi bị nói như vậy, sao cô ta lại thoải mái thế nhỉ?
Lý Mân Mân đã phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng, từ trước đây cô ta đã hoàn toàn coi thường Tề Lỗi.
Lúc ở trường học, sao cô ta không nhìn ra Tề Lỗi không phải là người tốt chứ?
Trái lại, không phải cô ta có vài phần kính trọng Tề Lỗi, còn xa hơn mới tới được mức đó.
Ở trong mắt của Lý Mân Mân, Tề Lỗi vẫn là cái tên vô sản không có gì.
Nhưng nếu nói về dã tâm thì người con trai này chắc chắn là một trong số ít người Lý Mân Mân từng thấy.
Từ đầu tới giờ, Tề Lỗi đều là lên ý tưởng, hai đứa con trai ngốc nghếch Đường Dịch và Ngô Ninh hoàn toàn bị hắn chi phối.
Mặc hắn làm gì thì làm, bọn họ đều ngoan ngoãn nghe theo.
Trong lòng cô ta cực kỳ cảnh giác, cũng đừng như hai kẻ ngốc, cái gì đều nghe theo hắn chứ.
Hừm! Tuyệt đối không được để cho người ngoài chi phối bản thân.
- Này!
Theo thói quen nâng cằm lên nói:
- Nói sao thì tôi có thể giúp cậu nhưng đừng hi vọng tôi giúp cậu rao bán hàng. Còn có…
Cô ta kiêu ngạo nói:
- Bọn tôi chỉ có nhiệm vụ giúp cậu tạm thời thôi. Cái khác mặc kệ.
Đây được gọi là rào trước, trước tiên nói quan điểm để Tề Lỗi đừng có không biết điều mà sai bọn họ.
Về điều này, Tề Lỗi thậm chí không chút do dự mà nói:
- Được rồi!
Không chỉ sảng khoái đồng ý, Tề Lỗi còn suy nghĩ cho Lý Mân Mân và Vu Dương Dương:
- Nếu chút nữa gặp phải người quen, đừng căng thẳng, hãy cứ nói là đang trải nghiệm cuộc sống, làm thêm ngoài giờ vân vân là được.
- Nếu thật sự không thích ứng được thì cứ ra sau xem hàng giùm tôi. Không sao đâu, ngày đầu tiên chúng tôi mở quầy còn không được bằng hai người.
Lý Mân Mân nghe xong thì sửng sốt, tại sao tên này lại ân cần như vậy? Vừa nãy, hắn không thể nói mấy lời vậy được.
Vu Dương Dương là một cô gái rộng rãi, không bao giờ dùng cằm để nhìn mọi người. Vì vậy vào năm học lớp 11, mức độ hoan nghênh của cô ấy còn cao hơn cả Lý Mân Mân.
Nghe được Tề Lỗi nói như vậy, cô ấy khẽ khều tay Lý Mân Mân nói:
- Có thích hợp không? Chúng ta đâu có nói là giúp đỡ.
Không vội giúp đỡ, sẽ có tác dụng phụ.
Lý Mân Mân nghe cô ấy nói cũng để ý. Tuy nhiên ấn tượng về Tề Lỗi đã ăn sâu rồi, không dễ thay đổi như vậy.
Mang dáng vẻ của chị lớn nói:
- Nghe chị nói, người này rất xấu.
Điều này khiến Vu Dương Dương cảm thấy lỳ lạ. Lý Mân Mân hiếm khi tranh cãi với người khác.
Một lúc sau, trời tối sầm lại, chợ đêm bắt đầu có thêm người.
Tề Lỗi thực sự giữ lời, đứng ở phía trước ứng phó, còn Lý Mân mân và Vu Dương Dương đứng ngốc ở phía sau.
Mặc dù Vu Dương Dương cũng muốn tiến lên giúp đỡ, nhưng vẫn câu nói kia, dù sao bọn họ cũng là học sinh, khó có thể nhanh chóng chấp nhận thân phận hiện tại của mình.
Suy cho cùng, lúc này cũng không phải sau này, sự phân biệt đối xử nghề nghiệp gần như đã in sâu vào xương máu của những người bình thường.
Từ các cơ quan chính phủ, công việc làm ăn ổn định, rồi đến những người tự mở cửa kinh doanh, cuối cùng mới là các tiểu thương cùng sạp bán hàng rong.
Ngày nay, người dân ở các thành phố, thị trấn cưới vợ cũng chỉ hỏi làm gì. Vừa nghe là một quán xá vỉa hè, tương đương như sau này là “Không xe không nhà, còn không đủ tiền lễ hỏi”.
Một lúc sau, trước gian hàng có thêm nhiều người, Tề Lỗi vừa phải giới thiệu hàng hóa, vừa thu tiền lẻ. Đồng thời hắn còn có nhiệm vụ lấy hàng từ phía sau rồi bày hàng ra.
Vu Dương Dương thật sự không chịu nổi nữa, mặc kệ Lý Mân Mân nhìn chằm chằm, cô ấy chủ động đi lên nói:
- Tôi giúp anh thu tiền cho.
- Được.
Tề Lỗi nở nụ cười thật tươi, hắn đưa túi tiền cho Vu Dương Dương.
Điều này khiến cho Lý Mân Mân có chút tức giận, vừa là vì Vu Dương Dương nhẹ dạ, có phần vì Tề Lỗi…
Thận cận như thế sao? Liền giao túi tiền cho cô ấy?
Tuy nhiên, Vu Dương Dương đã tiến lên để giúp đỡ, Lý Mân Mân đứng một chỗ rất khó xử.
Loay hoay hồi lâu thì quên đi, coi như cô ta làm người tốt một lần.
Vì vậy, Lý Mân Mân đảm nhận công việc lấy hàng và trưng bày hàng ra ngoài.
Ba người dần dần hợp tác với nhau, có bóng dáng của ba anh em.
Nhìn thấy Lý Mân Mân bắt đầu làm việc, trong lòng Tề Lỗi cười thầm.
Thế có phải tốt không? Hắn còn không trị được cô ta sao?
Lý Mân Mân này làm người không tồi, tính tình rất sôi nổi, nhưng cô ta hơi thích cằn nhằn, làm việc cũng không quá có đầu óc.
Trên thực tế, phán đoán của Tề Lỗi nhanh chóng được xác nhận.