Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 93. Lý Mân Mâm Rơi Vào Tròng.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi Ngô Ninh và Đường Dịch rời đi, Tề Lỗi lại gọi điện cho Chu Đào, yêu cầu cô ta giao hàng vào ngày mai.

Chu Đào chỉ nói:

- Ngày mai, chờ điện thoại thì cậu ra nhận hàng nhé!

Tề Lỗi cảm thấy lạ, chị gái này giống như một người phụ nữ tràn đầy oán hận, sao giờ lại thành thật như vậy?

Buổi tối, trước khi ra quầy hàng, Tề Lỗi xuống bếp nấu cơm.

Tối hôm qua, cả ba gia đình ngủ không ngon, cả ngày đi làm chắc hẳn mọi người đều mệt mỏi.

Thực tế là đúng như vậy.

Vốn dĩ, Quách Lệ Hoa định đi chợ đêm sau khi tan làm. Nhưng ngày đó lại quên nhìn rõ xem ba đứa kia làm việc bận rộn thế nào.

Kết quả, vừa về đến nhà, thức  ăn đặt ở trong phòng bếp vẫn còn có hơi ấm, trong lòng Quách Lệ Hoa mềm đi. Bà vẫn bình tĩnh, bày ra dáng vẻ chuyện này là đương nhiên.

Chỉ có Tề Quốc Quân mới biết rõ, bà như thế là lòng đang dậy sóng.

Nói trắng ra, ở nhà này, bà là người đứng đầu, có quyền uy nhất. Dần dần, tính tình của Quách Lệ Hoa tự nhiên cũng trở nên đanh đá. Nếu không để cho bà có chỗ tức giận thì bà sẽ khó có thể thích ứng.

Sau khi ăn xong, Tề Quốc Quân muốn thuyết phục bà đừng đi. Đã hai ngày một đêm bọn họ không chợp mắt nổi rồi. Ở cái tuổi của bọn họ sao chịu nổi?

Vì thế...

- Đi chứ! Đi xem con trai của chúng ta. Một chút cũng không lo lắng sao?

Quách Lệ Hoa nghe vậy, trừng lớn mắt nói:

- Có gì mà không yên tâm? Trong lòng ông không phải rõ ràng sao? Ngủ đi! Con trai tôi so với ông đỡ lo hơn.

Nói xong, bà lại suy nghĩ, cũng không thể bỏ qua hoàn toàn nên nói:

- Ngày mai lại nói sau.

Tề Quốc Quân nhướng mày, đúng là chống chế!

Khi Tề Lỗi đến chợ đêm, Lý Mân Mân thực sự rơi vào tay hai kẻ trộm Đường, Ngô.

- Chơi sao đây? Tới đây chơi này đi.

Hiện tại, trong lòng cô ta có một suy nghĩ, cô ta muốn chạy trốn.

Cô ta không muốn mở quầy hàng.

Thật đáng tiếc, đã quá muộn màng!

Bỏ trốn lần thứ nhất còn được chứ sao trốn được lần thứ hai chứ?

Đường Dịch và Ngô Ninh ở hai bên, bọn họ đang canh chừng cô ta.

Ngô Ninh:

- Chị đã rơi vào tay tôi còn muốn toàn thânn thoát đi sao? Chấp nhận số phận đi!

Đường Dịch:

- Đúng! Chị xem tôi đây thế nào? Nếu như chị hài lòng thì làm áp trại phu nhân đi.

Trước khi Hoàn Châu Cách Cách chiếu, hot nhất lúc này là truyện Thủy Hử. Đường Dịch tự coi mình là Lỗ Trí Thâm.

- Không có…

Lý Mân Mân cứng họng, cũng không có tâm tư đùa giỡn nữa:

- Mấy người thiếu tiền thì tôi có thể đưa, thiếu bao nhiêu vậy? Tôi có thể không ở chỗ này làm chuyện xấu hổ không?

Đường Dịch và Ngô Tiểu Tiện chỉ cười, áp dụng những gì Tề Lỗi đã dạy họ lúc trước:

- Đây không phải là vì tiền!

Tề Lỗi cũng cười, nhìn Lý Mân Mân, sau đó nhìn Đường Dịch và Ngô Ninh.

- Vừa hay đủ bốn người.

Hắn nhét một đống bìa các-tông, còn có giấy trắng vào tay Đường Dịch và Ngô Ninh:

- Hai người sẽ tìm một nơi tốt chút.

- Cái gì cơ?

Hai người bỏ cuộc:

- Tại sao lại là hai bọn tao?

Đường Dịch hét lên:

- Tao với chị Mân!

Ngô Tiểu Tiện cũng nóng nảy nói:

- Không được, tao phải đi cùng chị ấy.

Dù sao cô ta cũng là một người xinh đẹp. Nam với nữ phối hợp làm việc ai cũng thấy rõ, đương nhiên là so với hai người đàn ông sẽ hiệu quả hơn.

Kết quả Tề Lỗi vẫn lắc đầu nói:

- Không được, chị ấy cùng nhóm với tao.

- Tại sao chứ?

Đường Dịch và Ngô Ninh cảm thấy không phục.

Lý Mân Mân cũng không nói nên lời, tại sao cô ta phải đi cùng hắn chứ? Cô ta không muốn cùng nhóm với hắn.

“A! Tôi không muốn cùng tổ với ai hết, tôi muốn rời khỏi đây, tôi không muốn làm cái này!”

Lời giải thích của Tề Lỗi lại rất hợp lý:

- Ai trong hai chúng mày có thể làm một mình? Ai có thể ở phía trước bán hàng, phía sau mang theo con riêng chứ?

Lý Mân Mân muốn bóp cổ hắn, hắn mới là con riêng, Cả nhà hắn đều là con riêng.

Tuy nhiên, câu nói này có lý.

Đường Dịch và Ngô Ninh nhăn mày lại, hai người họ tạo thành một nhóm còn chưa chắc đã làm được.

Chứ đừng nói đến việc mang theo Lý Mân Mân.

Suy đi tính lại, cuối cùng hai anh em cũng thỏa hiệp.

Đường Dịch tiếc nuối nói với Lý Mân Mân:

- Chị ơi, em muốn ở bên chị! Nhưng thôi, để lần sau, chắc chắn là lần sau!

Ngô Tiểu Tiện:

- Để cho chị chịu thiệt một hôm. Ngày mai anh đây mạnh rồi sẽ tới đón chị.

Lý Mân Mân muốn mắng người nhưng, còn ngày mai? Các người thật sự dám nghĩ tới chuyện đó?

Nhưng, cô ta thực sự không thể chạy được...

Trái tim bảo không, loại chuyện chịu tội này cô ta không gánh nổi.

Hơn nữa, cô ta thật sự không muốn ở cùng Tề Lỗi.

- Chờ tôi chút!

Cô ta lao vào bốt điện thoại bên cạnh, thành thạo bấm số điện thoại.

- Này tình yêu ơi, đang ở đâu thế? Đến chợ đêm ngay! Ngay lập tức!

"…"

- Này?... Tự học cái gì chứ? Ngày mai đi thi, còn phải tự học sao? Động tâm rồi phải không? Mau tới chợ đêm chơi đi.

Cô ta gọi cho hai chị em khác, khi bước ra, Lý Mân Mân rất đắc ý ngẩng cao đầu.

Cô ta khoát tay với ba anh em:

- Đợi đã, sẽ có người tới đây ngay.

Đặc biệt nhắc nhở Tề Lỗi:

- Cậu nhớ cho tôi, tôi và cậu không cùng nhóm!

Kết quả, Ngô Ninh cau mày nhận ra mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Hắn ta hỏi một câu:

- Ai sẽ đến vậy?

Lý Mân Mân tự hào nói ra hai cái tên:

- Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương.

Ngô Ninh vừa nghe lời này, lập tức cúi đầu cùng Đường Dịch thì thào.

Ngô Ninh:

- Là Tào Hiểu Hi lớp 8 trường Nhị Trung sao? Có vẻ đúng rồi.

Đường Dịch nhếch miệng:

- Cũng khá đấy!

Ngô Ninh:

- Vậy nên…

Đường Dịch:

- Vậy nên…

Hai anh em ngầm hiểu với nhau, quay đầu nói:

- Chị à, tôi nghĩ, chị, Vu Dương Dương cùng nhóm với Đầu Đá là hợp lý, sáng suốt nhất.

- Chị cũng không rõ Đầu Đá có khả năng thế nào đâu. Hai người chắc chắn không bị mệt. Để chúng tôi mang theo Tào Hiểu Hi, chịu chút khó khăn.

- Cứ quyết định vậy đi. Cái này tốt cho chị!

Lý Mân Mân:

"…"

Trong thoáng chốc, cô ta hiểu được lòng người dễ thay đổi.

Vốn Thượng Bắc không lớn, chưa đầy hai mươi phút sau, hai chị em của Lý Mân Mân tới nơi.

Vừa mới tới thấy kỳ quái:

- Có gì vui không? Sao lại đến chợ đêm vậy?

- Khụ khụ!

Lý Mân Mân hắng giọng nghiêm mặt.

- Đương nhiên là vui rồi, cho mấy người trải qua gian khổ của người dân lao động, mới thấy trân quý cuộc sống tốt đẹp hiện tại.

Lý Mân Mân lừa chị em, đến mắt cô ta cũng không chớp. Đường Dịch và Ngô Ninh vỗ tay liên tục.

- Chỉ hai câu này thôi cũng đáng 5 điểm viết văn đấy.

Lý Mân Mân phóng ánh mắt hung dữ nhìn lại bọn hắn.

Cuối cùng, Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương gần như theo cùng một quy trình giống Lý Mân Mân. Bọn họ mơ mơ hồ hồ leo lên thuyền giặc không xuống được.