Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc bố mẹ đi làm, Tề Lỗi hướng tới điện thoại. Hắn vừa định cầm lên thì chuông điện thoại vang lên.

- Ngày hôm qua cậu chọc tớ, cậu phải bù đắp.

Giọng nói của Từ Thiến vang lên qua điện thoại, đầy phẫn uất nhưng cũng đầy ẩn ý.

Tề Lỗi:

- Sao tớ nhớ sau đó mọi chuyện ổn, cậu còn cổ vũ cho tớ mà.

- Có hả?

- Ừ! Chúc cậu chiến thắng trở về, không biết là ai nói.

- Sau đó, cậu có chiến thắng trở về không?

- Thắng lớn rồi! Vừa định báo cho tổ chức thì tổ chức đã gọi điện thoại tới rồi.

- Hừ! Thấy tớ lợi hại hay không?

- Tuyệt vời! Nhưng là mẹ lợi hại nhé!

- Mẹ tớ!

- Hừ, mẹ nào mà không phải là mẹ? Mà này, mẹ cậu làm gì vậy? Nói chuyện triết lý quá!

- Nhà giáo nhân dân.

Thiếu chút nữa, hai tròng mắt của Tề Lỗi rơi ra ngoài, hắn nghĩ Từ Thiến chắc chắn muốn lên Nhị trung.  Lần đầu tiên, hắn nói chuyện với Từ Thiến bị thất thố.

- Cậu đừng nói với tớ, bà ấy là giáo viên Nhị Trung nha.

Từ Thiến:

- Có chuyện gì vậy?

Tề Lỗi:

- Cho mẹ cậu biết tớ thông đồng cùng con gái bà ấy. Không phải bà ấy sẽ tiêu diệt tớ sao?

Từ Thiến bật cười, bỏ qua từ mập mờ “thông đồng”.

- Cậu sợ rồi sao?

- Sợ, hai chúng ta còn là người qua đường.

- Ha!

 Từ Thiến lại cười nói:

- Yên tâm! Mẹ tớ làm việc ở Cáp Nhĩ Tân nên tạm thời không có cách nào bắt cậu đâu.

- Ồ!

Tề Lỗi thở phào nhẹ nhõm nói:

- Vậy thì mẹ của cậu đang ở Cáp Nhĩ Tân, sao con lại học ở Thượng Bắc?

- Bố và ông bà của tớ đang ở Thượng Bắc! Cũng không có cách nào, người gặp người thích, không ai muốn rời khỏi tớ.

Hắn trò chuyện hơn nửa tiếng với Từ Thiến. Mãi tới khi Đường Dịch và Ngô Ninh chạy tới báo tin, Tề Lỗi mới cúp điện thoại.

- Giao cho hai người một nhiệm vụ.

Đường Dịch vỗ lên trên ghế sô pha:

- Nhiệm vụ gì? Đưa tiền cho Chu Đào sao?

Hôm trước, Đường Thành Cương đưa cho bọn hắn ba nghìn tệ, hắn đã giải quyết xong việc cấp bách. Vốn dĩ hôm qua đáng lẽ phải trả tiền, nhưng hôm qua bọn họ lại không ra quầy hàng, cũng lười đi.

Hắn ta đoán là chuyện này. Thật ra hắn ta cũng định vậy.

Nhưng không ngờ, Tề Lỗi lại không nói về chuyện này.

- Đừng đưa tiền trước cho cô ta. Cứ dùng vào việc khác đã.

Đêm qua, ngoại trừ hưng phấn, Tề Lỗi cũng thông suốt được một số chuyện.

Chính là, hắn cũng phải làm cái gì mới được! Không thể kém hơn bố.

Và bước đầu tiên cho những điều lớn lao...

Hai người…

Hai anh em vểnh tai lên chờ Tề Lỗi ra lệnh.

Kết quả là lại nghe được một câu:

- Giúp tao đối phó Lý Mân Mân.

- Cái gì cơ?

Hai anh em cũng không hiểu lắm:

- Tại sao chứ, làm sao có thể  đối phó được? Anh ơi, tao không có cảm giác gì với cô ta cả.

- Cút!

Tề Lỗi không biết phải nói gì:

- Ý tao là mang cô ta đi chợ đêm.

Hơn nữa, tối hôm nay nhất định phải để cô ta xuất hiện ở chợ đêm.

- Vì cái gì chứ?

Ngô Tiểu Tiện không hiểu.

- Lý Mân Mân kia tuy tính không xấu nhưng đôi lúc rất đáng ghét. Chúng ta có nên chuyển sang người khác không? Tao nghĩ là Vu Dương Dương ổn hơn.

Vu Dương Dương cũng là học sinh lớp 11. Lớn lên bình thường nhưng tính cách đặc biệt dễ chịu, hơn nữa mối quan hệ còn tốt hơn so với Lý Mân Mân. Với Đường Dịch và Ngô Ninh cũng tốt.

Tề Lỗi trợn to hai mắt:

- Tao chỉ muốn bắt mấy người lao công thôi. Vu Dương Dương có khả năng bắt người hả?

Đừng nhìn Lý Mân Mân nhiều khuyết điểm. Ngày nào cũng nói vòng vo nhưng về phương diện kết bạn thì thật sự rất rộng.

- Chúng ta phải chia người ra các quán, để kiếm thêm.

Chợ đêm đã thay đổi nhiều trong những ngày gần đây, ít nhất là trong lĩnh vực kinh doanh tất.

Các xe đẩy và quán bán bít tất trước đây ngày càng ít, thay vào đó, giống hệt Tề Lỗi, với số lượng lớn hàng giá rẻ và tất cao cấp hàng hiệu.

Hơn nữa, mạch nước ngầm của ngành bít tất rất sâu.

Đừng nhìn vào giá mua của Tề Lỗi đã bị áp xuống rất thấp, nhưng hàng trái mùa, hàng nhái đa dạng cũng có thể ép giá xuống thấp.

Do đó, mánh lới năm tệ ba đôi đã không còn mới mẻ.

Mặc dù vẫn có một số khách hàng sẵn sàng lựa chọn những đôi tất tốt của ba anh em dựa vào mắt nhìn của họ, nhưng luôn có một số người ham rẻ và không thích đi mua sắm, cuối cùng lại bị lừa đi nơi khác.

Điều này có ảnh hưởng lớn đến công việc kinh doanh của ba anh em.

Lợi nhuận trước đó khoảng ba trăm tệ mấy ngày gần đây giảm xuống còn hơn một trăm, kém hai trăm tệ. Hơn nữa, ngày càng giảm.

Bao gồm cả chị gái bên cạnh cũng đã học theo bày ra một quầy hàng lớn, còn bán năm tệ ba đôi ra ngoài. Này đã đoạt đi nhiều khách hàng.

Nếu không, ngay cả trời mưa, Đường Dịch cũng muốn ra ngoài quầy hàng.

Chỉ có thể nói rằng dù ở thời đại nào, dù là sống lại hay gì đi chăng nữa thì muốn kiếm tiền cũng không hề đơn giản.

Nói trắng ra, kiếm tiền là gì, chính là bỏ tiền từ túi người khác vào túi của chính mình. Sao có thể dễ dàng được chứ?

Cuộc sống không dễ dàng gì, chỉ người chăm chỉ mới có được chút thương hại. Tề Lỗi không có kỹ năng của người khác, nhưng hắn sẽ không lười biếng hơn bất kỳ ai khác.

Với đạo lý này, Đường Dịch và Ngô Ninh nói không nên lời. Nhưng bọn họ vừa mới hiểu ra, sắp xếp hợp lý, cũng không có ý kiến gì với ý của Tề Lỗi

Bên cạnh đó, Tề Lỗi cũng đánh lừa họ:

- Ba bố chúng ta đều đã hăng hái chiến đấu, chúng ta là con trai sao có thể kém, đúng không? Vậy nên, nếu không làm được như bọn họ thì cũng nhất định phải khiến bọn họ kinh ngạc.

Chiêu này nhất định có tác dụng, Đường Tiểu Dịch gật đầu:

- Như vậy được rồi! Không phải chỉ là bắt người tới làm công sao? Xem bọn tao này.

Một ý phản đối cũng không có.

Bên kia, Đường Dịch và Ngô Ninh thảo luận:

- Buổi chiều trực tiếp đến trường Nhị Trung, trói cô ta rồi mang đi. Cô ta còn có thể làm được gì?

Ngô Ninh:

- Cứ quyết định như vậy đi!

Chỉ một Lý Mân mân còn không đối phó được sao?

Nhưng không ngờ ngay khi anh em lập kế hoạch hành động, Lý Mân Mân lại gọi điện thoại tới, tự mình sa lưới.

Thành thật mà nói, Lý Mân Mân rất đáng ghét.

Nói theo ngôn ngữ Đông Bắc, chính là rất vô lý.

Ngay sau khi điện thoại được kết nối, cô ta đã hỏi Tề Lỗi:

- Tại sao ngày hôm qua tôi gọi cậu lại không bắt máy?

Về chuyện này, Tề Lỗi chỉ nói một câu:

- Chị ơi, chị tìm Đường Dịch sao? Chị hỏi hắn đi.

- Ồ?

Lúc này Lý Mân Mân mưới bình tĩnh lại nói:

- Mấy người làm gì vậy? Tôi không có ai nói chuyện, rất chán.

Tề Lỗi đưa điện thoại cho Ngô Ninh.

Ngô Ninh thuận nước đẩy thuyền nói:

- Buồn chán hả? Vậy tốt quá, tôi với Đường Dịch định tìm chị.

- Được, được! Tề Lỗi có tới không?

Ngô Ninh

- Hắn ư?

Ngô Ninh liếc nhìn Tề Lỗi nói:

- Có chuyện khác nên hắn không đến được.

- Vậy mấy người nhanh lên đi!