Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bọn họ nào biết, Lý Mân Mân không ngại học gì đó với ai, cô ta đang nhớ lại lời Tề Lỗi nói, cô ta sắp bước chân vào thế giới của kẻ ngốc rồi.
Nhưng mà không được bao lâu, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Lý Mân Mân mặc áo ngủ, miệng dẩu lên cao:
- Thi cuối kỳ xong, con muốn đi bán tất!
Bố Lý, mẹ Lý sửng sốt, sau đó gật đầu:
- Được!
Lý Mân Mân lại ngẩn ra:
- Con nói là con muốn đi bán tất!! chính là cái kiểu…
Bắt đầu vặn vẹo vòng eo, múa may cánh tay, có chút khoa trương mà học theo bộ dạng của Tề Lỗi:
- Tất vớ đây, tất vớ đây! Năm đồng ba đôi, vừa rẻ vừa tốt, giá cả ưu đãi nhập trực tiếp từ xưởng!
Bố Lý:
"…"
Mẹ Lý:
"…"
Sau đó hai người cùng đồng thanh một câu:
- Được, cố lên!
Lý Mân Mân:
- !!!
Hai người có phải là bố mẹ ruột của con không vậy?
Nghiến răng nghiến lợi:
- Con còn phải mặc cái loại tất lụa lộ chân ra ngoài, lúc trước mà mặc như thế là bị đánh gãy chân các kiểu ấy!
- Được đấy!
‘Cạch’ một tiếng, cửa phòng đóng chặt.
Bố Lý và mẹ Lý chỉ xem như không nhìn thấy, con gái ngốc nhà mình là cái dạng gì bọn họ là người hiểu rõ nhất, cả thèm chóng chán ấy mà.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, chưa đến mười phút, chị gái Lý Mân Mân là Lý Lam Lam đã quay về, còn chưa thay giày xong, Lý Mân Mân đã chạy sát tới như một cơn gió:
- Chị, hai ngày trước em thấy nam thần trong lòng chị đấy!
Phản ứng đầu tiên của Lý Lam Lam là ngẩn ra, nam thần? Lần đầu tiên nghe thấy từ này.
- Nam thần cái gì?
Lý Mân Mân giả vờ:
- Cái người được gọi là anh Ba đó!
- Anh Ba?
Lý Lam Lam suy nghĩ một lúc:
- Người em nói là Tề Quốc Đống ấy hả?
- Tề…
Lý Mân Mân hơi ngơ ngẩn một chút.
- Tề Quốc Đống
Quay đầu lại hỏi bố ruột thân yêu của mình:
- Bố già, bố vừa mới nói bố của Tề Lỗi tên gì ấy nhỉ? Tề Quốc Quân đúng không?
Trừng to đôi mắt lên:
- Tề Quốc Đống, Tề Quốc Quân… Là người một nhà sao? Sao không nghe Tề Lỗi khoe khoang gì hết vậy!
Lý Cương có chút đau đầu, cái con ngốc này, sao mà sửa não nó lại đây!
- Vừa nãy nói cái gì mày không nghe thấy đúng không? Tề Lỗi là cháu trai của Tề Hải Đình đó! Là cục trưởng cũ của cục giao thông trên tỉnh.
- À.
Phản ứng đầu tiên của Lý Mân Mân là ngơ ngác đáp theo một tiếng, sau đó…
Nghĩ đến hôm nay, còn có ngày hôm đó, còn lảm nhảm với người ta vòng bạn bè này, vòng bạn bè kia… Vòng bạn bè… Vòng!!
Đột nhiên gãi đầu dậm chân:
- Mất mặt chết đi được!
Chạy như bay về trốn trong phòng, cũng không còn mặt mũi nào đi ra ngoài.
Về sau không bao giờ nhắc đến vòng này vòng kia nữa!
---
Buổi sáng ngày hôm sau, Tề Lỗi nhận được tin tới từ Chu Đào:
"5 giờ chiều, nhận hàng ở ngã tư đường Tam Đạo."
Điều này khiến cho ba thằng phải ngẩn người, chị cho thông tin cũng mơ hồ quá.
Không có số lượng hàng hóa, cũng chưa nói là hãng xe nào vận chuyển, vậy thì làm sao mà nhận hàng đây?
Tề Lỗi vội vàng gọi điện cho chị ta, kết quả chị ta dùng buồng điện thoại công cộng, lúc gọi đến thì người cũng đã đi mất rồi.
Lại quay số cửa hàng của Chu Đào, nhân viên cửa hàng nói là bà chủ đã đi ra khỏi cửa hàng từ lúc sáng sớm, khiến cho Tề Lỗi không biết dùng từ gì để nói.
Giữa trưa, Lý Mân Mân gọi điện thoại tới:
- Thi mệt chết bà đây rồi, buổi tối đến chỗ các cậu chơi!
Buổi chiều, Từ Thiến lại gọi điện thoại tới:
- Đang làm gì thế?
Tề Lỗi:
- Đang bận!
- À!
‘Lạch cạch’ ngắt điện thoại.
Tề Lỗi lập tức gọi lại:
- Bây giờ không bận.
- Hừ!
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ngạo kiều, khiến cho Tề Lỗi muốn cắn khẽ người vừa mới hừ nhẹ kia một miếng.
Từ Thiến tìm cậu là có chuyện đứng đắn, trước đây không phải muốn tìm lớp học thêm sao? Bây giờ tìm được rồi, hơn nữa còn muốn rủ Tề Lỗi.
Là một giáo viên già đã về hưu mở lớp, ở ngay sau Nhất Trung, cách nhà Tề Lỗi không xa.
Nghe nói là chương trình học toán, lý, hóa của cao trung, còn có thể thuận tiện phụ đạo thêm một chút kiến thức cơ bản của sơ trung.
Tuy rằng Từ Thiến chưa nói, nhưng ý tứ bên trong câu nói đó chính là, nếu cậu muốn cố gắng học hành, vậy thì phải xuất phát từ hành động thực tế, đừng lãng phí một giây một phút nào, nghỉ hè cũng không được chậm trễ.
Đừng quên, ngoại trừ cãi nhau, hai người vẫn còn có ước hẹn!
- Cứ như thế đi, cậu phải chuyên tâm một chút, kiểm soát được thành tích học tập của bản thân!
Chờ cho cô ấy lải nhải, lẩm bẩm xong, Tề Lỗi mới nói một câu:
- Muốn nghe đánh giá thật lòng một chút không?
Từ Thiến:
"…"
- Cái gì?
Tề Lỗi:
- Cậu có chút hơi giống mẹ tớ!
- Cút đi! Tôi là dì cả của cậu ấy!
Từ Thiến lập tức nổi giận, có ai lại nói chuyện như thế không cơ chứ?
Chỉ là lời Tề Lỗi nói thật ra cũng không sai, tâm lý của Từ Ấu Trĩ bây giờ không khác gì so với mẹ của Tề Lỗi, lúc nào cũng hối thúc cậu trưởng thành nhanh lên một chút, trải nghiệm hương vị cuộc đời!
Sự thật cũng là như thế, kỳ thật từ hôm kia và hôm qua gọi điện thoại tới, mục đích của Từ Tiểu Thiến chỉ là muốn nói chuyện này. Nói trắng ra, cô ấy vẫn là Từ Ấu Trĩ tỉnh táo nhất thế gian, càng thân với Tề Lỗi thì trong tiềm thức của cô lại càng không hy vọng tình bạn trộn lẫn một chút mờ ám này chỉ kéo dài vỏn vẹn một mùa hè…
Trong lòng Từ Tiểu Thiến sinh ra một cỗ dục vọng cùng khao khát muốn kéo dài mối quan hệ này. Cho nên hy vọng Tề Lỗi sẽ hăng hái tiến về phía trước của cô còn hơn cả mẹ cậu, muốn cậu nhanh chóng đuổi kịp bước chân của mình.
Chẳng qua là, hai ngày rồi, Tề Lỗi vẫn chưa cho cô cơ hội dẫn đến đề tài này. Hơn nữa, vẫn là câu nói kia, hai người hiện tại cũng xem như đang chơi trò mập mờ với nhau, đến cả quan hệ bạn học đều không phải. Dựa vào cái gì mà cô có thể tìm lớp học thêm cho người ta được? Thật sự muốn biến bản thân thành hình tượng hiền thê lương mẫu trong truyền thuyết kia sao?
Mỗi khi Từ Tiểu Thiến nghĩ đến đây, khuôn mặt bất giác lại đỏ rần. Có thể thấy được hôm nay cô đã cố hết sức để lấy dũng khí cỡ nào, mới hạ được quyết tâm như thế. Kết quả là người ta lại nói mình một câu như thế!?
Gần như phát điên lên:
- Tôi là dì cả của cậu!! Dì cả!!
Tề Lỗi nghẹn cười:
- Dì cả! Tớ cảm thấy là, lần này cậu không dùng đúng cách rồi, thật là nhục nhã.
- Cậu xem này, cậu hy vọng tớ đến lớp học thêm, hy vọng tớ thực hiện lời hứa, càng hy vọng tớ có thể học chung trường với cậu. Nhưng cậu có nghĩ đến rằng, cái giọng điệu ra lệnh như thế sẽ khiến người ta cảm thấy rất tổn thương không?
- Tớ…
Từ Thiến nghẹn lời, tớ có hả? Làm tổn thương người khác? Không đúng!!
- Ai muốn học cùng trường với cậu chứ!?
- Được thôi!
Tề Lỗi đáp cho có lệ:
- Những thứ này đều không quan trọng, chúng ta tiếp tục nói đến vấn đề nên dùng cách gì mới đúng.
- Cậu xem này, cậu nắm giữ được mấu chốt của thành công: chính là khiến tớ thông qua việc đi học thêm, nhanh chóng nâng cao thành tích, sớm có thể đến Nhị Trung dự thính, sớm ngày đoàn tụ với cậu.
Từ Ấu Trĩ:
- Lặp lại một lần nữa xem! Tớ còn lâu mới muốn học chung một trường với cậu nhé!