Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đáng tiếc là Tề Lỗi căn bản không nghe lọt tai, da mặt còn dày hơn bình thường.
- Nhưng mà!
Tiếp tục đĩnh đạc nói:
- Chỉ nắm giữ được điểm then chốt này thôi thì không đủ, làm sao để thực hiện điều này mới là điều then chốt. Bây giờ tớ là bộ khoái đấy nhé!
Từ Ấu Trĩ:
"…"
Tề Lỗi tiếp tục:
- Lấy tớ làm ví dụ đi! Tớ ấy hả, là một thằng con trai. Lòng tự trọng của một đứa con trai mười sáu tuổi rất mạnh, không thích bị người ta sắp đặt hết thảy, đến lời của bố mẹ nói còn không thèm nghe, vậy thì sao lại có thể nghe mệnh lệnh của cậu chứ?
Từ Thiến:
- Tớ có ra lệnh cho cậu đâu! Đó chỉ là kiến nghị của tớ thôi, cậu thích thì nghe!
Tề Lỗi:
- Đúng rồi, đưa ra kiến nghị cũng có rất nhiều cách mà, đúng không? Điều này cũng là cậu dạy cho tớ đấy!
Từ Thiến phục cậu rồi:
- Cách gì?
Tề Lỗi:
- Này thì có rất nhiều! Thứ nhất, cậu có thể từ từ đưa vấn đề này vào cuộc trò chuyện, trước tiên phải tìm chủ đề khác để dẫn dắt vào đề cái đã. Ví dụ như, nghỉ hè cậu có dự định gì không này! Có kế hoạch gì có giá trị tham khảo không này! Có nên nhân thời cơ lúc người khác đang nghỉ ngơi mà bắt đầu bắt kịp người ta không cậu nhỉ? Vân vân và mây mây. Cậu ngẫm lại thử xem, có phải là đạo lý này không?
Từ Thiến ở đầu dây bên kia điện thoại khẽ bĩu môi, chẳng qua cũng không thể không thừa nhận, lời của Tề Lỗi có chút đạo lý.
- Thứ hai, phải cố gắng tận dụng hết mọi ưu thế của bản thân!
Từ Thiến:
- Ưu thế gì?
Tề Lỗi:
- Vậy thì nhiều. Ví dụ như, mỹ nhân kế!
- Cậu là con gái, lại còn là một cô gái rất xinh đẹp! Nếu như cậu mở lời nói một câu, “nếu cậu chịu tham gia lớp học thêm, tớ sẽ cho cậu nắm tay” gì gì đó, tớ dám lấy 100 tệ ra thề, tên Tề Lỗi này chắc chắn sẽ không từ chối!
Từ Thiến:
- Cái kế tiếp! Cái này không có khả năng!
Tề Lỗi:
- Vậy được, yêu cầu này tạm thời có chút quá đáng, về sau lại nhắc tới vậy!
Từ Thiến:
- Về sau cũng không có cửa đâu, vĩnh viễn cũng đừng mơ tới!
Tề Lỗi:
- Ừ, vậy chúng ta thay đổi tư duy vậy.
Từ Thiến:
- Nói!
- Có thể ra chiêu tình cảm đó! Lấy cậu và tớ làm ví dụ đi, chúng ta cũng có tình cảm mà, phải không? Nếu như cậu dùng tình cảm để đả động tớ, lại dùng lý lẽ thuyết phục, chẳng lẽ tớ còn không nghe cậu sao?
Từ Thiến:
- Tề Lỗi! Nếu như cậu lại chiếm tiện nghi của tớ nữa, thì chuyện của chúng ta chưa xong đâu!
- Được, được, được!
Tề Lỗi trấn an:
- Cậu đấy, cái đứa nhỏ này, suy nghĩ thật là phức tạp, tình cảm bạn bè thuần khiết còn không phải là tình cảm hay sao? Cách tiếp theo.
- Nói!
- Có thể tìm kinh nghiệm chung, tiếng nói chúng!
- Là sao?
- Chúng ta là những người bạn cùng trang lứa với nhau, chúng ta đều đã tốt nghiệp, thi cùng một điểm thi, cùng tận hưởng một kỳ nghỉ hè, bây giờ cậu muốn tớ làm theo những gì mà cậu đã sắp xếp, vậy thì trước tiên, không phải cậu nên hỏi kỳ nghỉ hè của tớ như thế nào sao?
Từ Thiến:
- Xí, hỏi có tác dụng sao? Chắc là chơi đến điên luôn chứ gì?
Tề Lỗi:
- Tớ là loại người như thế sao? Đây chưa từng uổng phí một giây một phút nào của cuộc đời đấy nhé!
- Chẳng qua là, bạn học Từ Tiểu Thiến thân mến, tớ nghiêm túc hỏi cậu một vấn đề, mà cậu cũng cần nghiêm túc trả lời tớ nhé.
- Cái gì… Cậu…
- Cậu nghĩ kỹ lại một chút, loại học sinh xuất sắc như cậu, trước nay chưa từng được trải nghiệm một mùa hè thật sự sao?
- Nghỉ hè cái gì?
- Cậu thấy đấy, ngay cả câu “nghỉ hè cái gì” cũng hỏi ra được, chứng minh rằng kỳ nghỉ hè của cậu vô cùng buồn tẻ.
- Còn lâu mới đúng!
- Thừa nhận đi!
Tề Lỗi vô cùng nghiêm túc:
- Nếu không phải như vậy, nếu cảm thấy không phục, vậy chiều nay bốn giờ rưỡi, ngã tư đường Tam Đạo, anh đây dẫn cậu đi xem cái gì mới là nghỉ nghỉ hè thật sự!
Nói xong, không đợi Từ Ấu Trĩ có bất kỳ phản ứng nào khác, Tề Lỗi đã dập điện thoại.
Cô bé, còn muốn lừa tôi? Trước tiên cứ lừa bé trước rồi nói sau.
Học thêm cái quái gì? Làm gì có thời gian để đi chỗ đó? Gần đây bận đến sứt đầu mẻ trán, chuyện này nối tiếp chuyện kia.
Chỉ là cậu đã quên mất, Đường Tiểu Dịch và Ngô Tiểu Tiện vẫn còn đang đứng ở một bên, dùng ánh mắt trông mong mà nhìn!
- Anh Đầu Đá à!
Đường Tiểu Dịch cẩn thận tiến lại gần.
- Từ Thiến là ai vậy? Sao tao lại không biết?
Chỉ thấy Tề Lỗi cười ha hả, sau đó đáp:
- Thiếu mỹ cảm.
Mà lúc này, bạn học Từ Ấu Trĩ đang rối rắm.
Lại cúp điện thoại của tôi! Tại sao tôi phải đến xem cậu nghỉ hè như thế nào? Tại sao không phải là cậu đến xem tôi nghỉ hè như thế nào?
Tôi có cần phải đi không? Không được, phải đi!
Muốn giáp mặt nói chuyện rõ ràng!
Nhưng cô lại không ngờ tới, lần này thật ra là một buổi hẹn hò.
…
Bốn giờ, ba đứa đã chạy đến ngã tư đường Tam Đạo ngồi trông chừng. Vừa đi ra khỏi cửa, lại nhận được cuộc gọi của Lý Mân Mân, Đường Dịch liền bảo cô ta qua bên này gặp mặt.
Kết quả, đám chị em này đến còn nhanh hơn ba thằng bọn họ. Vừa đến đã thấy Lý Mân Mân đứng đợi ở đó cùng Vu Dương Dương.
Lý Mân Mân vừa nhìn thấy bọn họ đã lên tiếng dọa nạt:
- Nghỉ hè chị đây sẽ lăn lộn cùng chúng bây!
Vu Dương Dương và Lý Mân Mân đều giống nhau, sau khi được Tề Lỗi “dạy dỗ” một đêm, không còn cảm thấy bán hàng ở vỉa hè là mất mặt nữa.
Còn Tào Tiểu Hi, đến mai mới có thể tới. Nếu dùng lời nói của Lý Mân Mân, người ta là học sinh ngoan, chưa thi xong sẽ không buông thả.
Đối với việc này, chính là ý muốn của Tề Lỗi.
Năm người vừa đứng bên đường nói chuyện phiếm, vừa đợi xe.
Thật ra Từ Thiến đã đến được một lúc, nhìn thấy năm thiếu niên, thiếu nữ đang đứng ở phía đối diện, lại bắt đầu rối rắm.
Đúng vậy, đầu óc của Từ Ấu Trĩ lại không tỉnh táo, hoặc có thể nói cô lại giở bệnh muốn trốn chạy hiện thực rồi.
Hình ảnh trước mắt lúc này, giống hệt với cảnh tượng ở trước cổng trường Nhất Trung khi kết thúc kỳ thi chuyển cấp, đều là cảnh tượng vui đùa ngốc nghếch.
Lần trước, cô lựa chọn phất tay rời đi, đi về hướng khác.
Lần này…