Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói thật, cho tới tận bây giờ, cô vẫn cho rằng lựa chọn lần trước của mình không có gì không ổn, chỉ là lúc gặp tình cờ ở nhà ga quá mức đột ngột, khiến mọi kế hoạch của cô bị đảo loạn hết thôi.
Tuy rằng, điều ước hẹn kia với Tề Lỗi có chút trẻ con, cũng quá mức đột ngột, nhưng nếu đã hứa hẹn rồi thì cô cũng không định trốn tránh, thậm chí còn chủ động tiếp nhận, giúp đỡ Tề Lỗi tìm lớp học thêm.
Nhưng, Từ Thiến cảm thấy, làm đến bước này đã là tất cả những gì mà cô có thể làm cho mối quan hệ mờ ám này rồi.
Cô sẽ để Tề Lỗi thử hòa nhập vào thế giới của mình, còn về thế giới của Tề Lỗi như thế nào, Từ Thiến không muốn tìm hiểu, càng không muốn đặt chân vào.
Cô không có chút hứng thú với việc ra đường tụ tập trai gái, lẫn lộn ồn ào, thậm chí còn không đi tìm hiểu, đơn giản cho rằng như thế chính là đang lãng phí thời gian.
Cho nên cô do dự, lập tức rời đi, hay lựa chọn làm khác với lần trước, đi qua đường, có lệ một chút, cũng xem như tốn một chút thời gian vì lời hứa hẹn kia.
Xuất phát từ lễ phép, Từ Thiến cuối cùng vẫn lựa chọn vế sau.
Sau đó…
Xong, cô đã rơi vào bẫy.
Một người, nếu đã bắt đầu tò mò với một người khác hoặc một cuộc sống khác với mình, thế thì dù cô có tìm bao nhiêu lý do đi nữa, cũng là tốn công vô ích.
Cuộc sống tinh vi trước kia của Từ Ấu Trĩ được sắp xếp vô cùng kín kẽ, nhưng, bắt đầu từ giây phút cô đưa ra quyết định kia, nó đã bị lệch hướng, đi đến một tương lai mà không ai có thể đoán định.
…
Lúc cô đi ra từ trong góc đường, đi thẳng đến chỗ của Tề Lỗi, Ngô Tiểu Tiện kích động bắt lấy cánh tay của Đường Tiểu Dịch:
- Chính là người này! Chính là người này!
Đường Dịch:
- Người nào?
- Thi cùng điểm thi với Đầu Đá đó!
- Chồi ôi, không tệ nha!
Lý Mân Mân cũng nhìn thấy bóng dáng gần như có thể nói là chói mắt kia, tự động nhìn chằm chằm nhược điểm duy nhất trên người Từ Thiến.
- Tóc ngắn rất hợp với cô ấy!
Ẩn ý chính là: Khung xương mặt không đẹp, không hợp để tóc dài, mà bản cô nương vừa hay lại đang để tóc dài.
Gì chứ? Thật trùng hợp!
Tề Lỗi lại cười cười, vẫy vẫy tay:
- Đúng giờ thật đấy!
Khiến cho Đường Tiểu Dịch, Ngô Tiểu Tiện, còn có Lý Mân Mân phải dùng ánh mắt khác thường để nhìn cậu.
Thấy cô gái kia thật sự đi về phía của bọn họ, liền bắt đầu không bình tĩnh được nữa.
- Chào mọi người!
Từ Thiến không chào hỏi riêng Tề Lỗi, mà vẫy tay về phía tất cả mọi người.
Cô không phải cái loại người quái gở luôn tỏ ra mình là người cao ngạo, cho dù trong xương cốt cũng có chút cao lãnh quái gỡ.
Ít nhất, biểu hiện ở bên ngoài vẫn không đến nỗi tệ.
Đường Tiểu Dịch, Ngô Ninh theo bản năng đứng bật dậy, biểu cảm kỳ quái.
Lý Mân Mân vẫn thân thiện mà vẫy tay đáp lại Từ Thiến, nhưng không nói chuyện.
Trong lòng thầm nói:
"Nụ cười cũng giả quá!"
- Đây là Từ Thiến, bạn của tôi.
Tề Lỗi giới thiệu cùng mọi người.
- Đây là Đường Dịch, Ngô Ninh, anh em của tớ.
Tề Lỗi cũng không bỏ quên Lý Mân Mân và Vu Dương Dương:
- Đây là hai đàn chị, hai chị ấy chuẩn bị lên lớp 12.
Lý Mân Mân vừa nghe, lập tức nhíu mày, đàn chị cái gì?
Nào là bạn, nào là anh em, tại sao tới tôi lại là đàn chị rồi?
Vẫy tay lần thứ hai về phía Từ Thiến:
- Xin chào! Chị là… chị của Đầu Đá!
Một câu vô cùng đơn giản, phô bày được địa vị của mình, trong lời nói còn có mùi thuốc súng lượn lờ.
Vu Dương Dương lại nhìn ra thần thái rõ ràng không được bình thường của Lý Mân Mân, hiểu rõ trong nháy mắt.
Cũng vẫy tay về phía Từ Thiến:
- Xin chào! Chị là chị… Chị gái Đầu Đá!
Cùng một chiến tuyến, phải đồng lòng đối phó với nguy nan.
May là Từ Thiến không phun ra một câu:
"Tôi là dì cả của Đầu Đá."
Chào hỏi qua loa xong, Tề Lỗi đắt Từ Thiến đi đến nơi cách đó xa hơn một chút, kề tai thì thầm to nhỏ với nhau.
- Chậc chậc.
Từ Thiên bắt đầu cất lời chế nhạo:
- Cậu có không ít chị gái nha!
Tề Lỗi cũng không giải thích:
- Cậu thật sự tới sao? Cũng tò mò quá đấy!
Từ Thiến:
- Còn tò mò cái gì, tới cho có lệ thôi! Dù sao chuyện cậu không thích đến lớp học thêm cũng là chuyện riêng của cậu. Đối với việc cậu nghỉ hè như thế nào, tớ cũng chẳng hứng thú tẹo nào.
Từ cô nương có sự tự tin này, cũng là mặt chân thật mà trước nay không hề che giấu.
Tề Lỗi lại quay đầu nhìn thoáng qua bốn cái đầu đang có biểu tình kỳ quái ở bên kia, nói một câu:
- Vậy thì cái có lệ của cậu cũng không ra sao cả! Phải có chút hành vi chuyên nghiệp như thường ngày chứ? Có thể nghiêm túc một chút không hả?
Phốc! Từ Thiến bật cười.
Đây chắc là nguyên nhân khiến cô thích cảm giác khi nói chuyện với Tề Lỗi!
Tề Lỗi trước giờ cũng chưa từng che giấu tính cách gì đó, hơn nữa luôn khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ ngoài ý muốn.
- Được!
Ấy vậy mà lại không chút do dự gì liền đồng ý.
Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của Tề Lỗi, quay người đi đến quầy bán quà vặt bên đường.
Không phải chỉ là mấy đứa nhóc thôi sao? Trong lòng Từ Ấu Trĩ thâm nói, còn không phải dễ như trở bàn tay sao?
Mà Tề Lỗi lại nghĩ:
“Chậc chậc, hôm nay lại có sáu người, có cần phải bày ba sạp hàng không?
Từ Thiến bên kia vừa mới bước đến quầy quà vặt, Đường Tiểu Dịch cùng Ngô Tiểu Tiện, còn có Lý Mân Mân, liền xông lên.
Ngô:
- Mẹ nó! Thằng chó thấy sắc quên bạn này, không chịu nói sớm một tiếng với tụi đây!
Đường:
- Thấy gái liền mất hết nhân tính, câu này nói chính là mày đấy!
Lý:
- Cô ấy là ai thế? Dẫn ở đây về vậy?
Ngô:
- Người gọi điện thoại tới ngày đó là cô ấy sao?
Đường:
- Mày không thích tóc dài hả?
Lý Mân Mân lắc lư tóc đuôi ngựa thật dài của mình:
- Cũng được thôi à, cảm giác không dễ chơi chung.
Oanh tạc lỗ tai của Tề Lỗi nhưng cậu vẫn rất kiên nhẫn, không cảm thấy phiền.