Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cuối cùng, Từ Thiến xách theo một cái túi bước ra khỏi quầy quà vặt.

Nụ cười xán lạn, làm như không thấy đám người đang vây quanh Tề Lỗi kề tai nhau thầm thì nhỏ to.

- Lần đầu gặp mặt, mời mọi người uống nước.

Đưa hai chai Coca cho Đường Dịch và Ngô Ninh trước:

- Tớ luôn nghe Tề Lỗi nhắc đến hai cậu, tớ thật sự vô cùng hâm mộ, sao mình lại không có những người bạn như thế chứ?

(Tề Lỗi: Tớ có nhắc đến hả?)

Đường Tiểu Dịch, Ngô Tiểu Tiện ngơ ngác mà nhận lấy chai Coca, trong lòng sông cuộn biển gầm.

Cảm giác đầu tiên của Đường Tiểu Dịch là thoải mái, nghe vô cùng dễ chịu.

Chẳng qua là cũng cảm thấy có chút quái quái! Tại sao khi nghe lời mà cô vừa nói lại cứ như, chúng ta là người ngoài, còn cô mới là nữ chủ nhân vậy?

Mà trong lòng Ngô Tiểu Tiện thầm mắng Tề Lỗi đến chết.

Bà nội nó, đã đến bước này luôn rồi sao? Không phải chứ? Anh đây mới là người tán gái điêu luyện nhất trong số ba thằng mà!

Từ Thiến nói tiếp:

- Ngày đó thi tiếng Anh xong, tớ còn tưởng các cậu sẽ đợi tớ tới. Tiếc là lúc chạy ra định theo sau các cậu thì các cậu đã đi mất rồi.

(Tề Lỗi: Đây chắc chắn là một lời nói dối!)

Đường Dịch:

- Vậy sao? Vậy trách tớ, trách tớ rồi. Tớ nôn về nhà quá, khi đó Tề Lỗi cũng chưa muốn đi về đâu!

Ngô Ninh:

- Thì ra là thằng này đợi cậu hả? Chúng tớ không biết nha! Thằng này cũng chẳng hó hé tiếng nào.

Anh em đúng là anh em, thời khắc then chốt còn đứng ra chắn đao giúp anh em. Vô hình trung cũng đã kéo gần khoảng cách với Từ Thiến.

Thu phục xong Đường Tiểu Dịch cùng Ngô Tiệu Tiện, Từ Thiến lại đưa hai chai nước khoáng cho Lý Mân Mân và Vu Dương Dương.

- Hai cô gái của chúng ta uống nước nhé!

Trong lòng Lý Mân Mân chửi thề, tôi cũng muốn uống Coca! Thật là bủn xỉn, nhưng vẫn nhận lấy, lễ phép nói lời cảm ơn.

Đồng thời, cũng mượn cơ hội này, ba cô gái túm lại một chỗ với nhau.

Từ Tiểu Thiến:

- Chất tóc của chị tốt thật đấy, tóc em không được như thế nên không dám để tóc dài.

Lý Mân Mân ngượng ngùng:

- Tốt ở chỗ nào đầu chứ… Cũng bình thường thôi à!

Từ Tiểu Thiến:

- Tốt thật mà, chẳng khác gì tóc mấy người mẫu quảng cáo sản phẩm dưỡng tóc! Tóc của em lại không được như thế, dài một chút là đã chẻ ngọn rồi. Phải rồi, chị dùng dầu gội gì đấy? Có bí quyết gì không?

Lý Ngốc Nghếch cười ngây ngô, giống như một đứa trẻ to xác vậy…

- Không khoa trương như em nói đâu, nhưng thật ra cũng có chút bí quyết đấy.

Hạ thấp giọng xuống, Lý Mân Mân cũng khen lại:

- Da em cũng đẹp thật đấy!

Từ Tiểu Thiến:

- Không phải trời sinh đã như vậy đâu, không cần phải hâm mộ.

- Mẹ em nói, con gái càng sớm chăm sóc bản thân càng tốt, đỡ khi già rồi chống lão hóa các kiểu thì cũng đã muộn.

Lý Ngốc Nghếch:

- Vậy em dùng mặt nạ sao?

Từ Tiểu Thiến:

- Không cần dùng, nhưng em có tuyệt chiêu!

Lý Ngốc Nghếch:

- Mau nói!

Đấy! Còn chưa đến ba phút, hai người bọn họ đã hận không thể gặp nhau sớm hơn.

---

Cái đầu kia của Lý Ngốc Nghếch sao là đối thủ của Từ cô nương, chưa đầy ba phút đã bị người ta thu phục.

Nếu lại cho Từ cô nương thêm ba phút nữa, đoán chừng chị Tiểu Mân Nhi sẽ rất trượng nghĩa mà vỗ bả vai:

- Có chuyện gì cứ nói với chị!

Còn về Vu Dương Dương…

Vu Dương Dương còn hận không thể lôi sách vở ra, ghi chép lại hết những bí quyết mà hai người vừa nói.

Tròng lòng thầm mắng, đều là đức hạnh này sao, đến chết vẫn còn giả vờ? Có thể cho quần chúng một con đường sống không hả!

Chờ đến khi ba cô gái nói chuyện thỏa thuê, rốt cuộc mới nhớ tới bên kia còn có ba tên ngốc đang đứng, Từ Thiến nhìn Tề Lỗi bằng ánh mắt khiêu khích mà chỉ có cậu mới hiểu, ý là: "Quá dễ!"

Tề Lỗi cũng khoa tay múa chân với cô, giơ ngón cái: "Cậu lợi hại! Được chưa?"

- Được rồi!

Từ Thiến vỗ vỗ tay giống như đã kết thúc công việc:

- Làm gì tiếp theo vậy?

Câu này là hỏi Tề Lỗi, không phải cậu muốn cho tôi trải nghiệm một mùa hè khác thường sao? Đến lượt cậu thể hiện rồi đấy.

Điều này ngược lại lại khơi dậy được ý chí chiến đấu của Tề Lỗi.

Cũng vỗ vỗ tay, thu hút tầm nhìn của tất cả mọi người lại.

- Là như thế này…

Tề Lỗi cũng bắt đầu nói thẳng:

- Bạn học Từ Thiến đây, chính là ‘con nhà người ta’ trong truyền thuyết.

Lý Mân Mân ngẩn ra:

- ‘Con nhà người ta’ là cái gì?

Đường Dịch giải thích:

- Chính là ‘mày mau nhìn xem thằng nào, con nào đó của nhà nào đó kìa, mày không biết học tập người ta một chút sao’ mà mẹ chị luôn nhắc đến ấy, những thành phần đó được gọi là ‘con nhà người ta’ đấy!

- À.

Chị Tiểu Mân đã hiểu.

Vu Dương Dương lại muốn lôi sách vở ra…

Được rồi, thật ra Vu Dương Dương và Từ Thiến cũng đều không hiểu từ đó có nghĩa là gì, chỉ là không mở miệng ra hỏi như Lý Mân Mân thôi.

Tề Lỗi tiếp tục:

- Cho nên, bạn học Từ Tiểu Thiến muốn trải nghiệm thử xem người trần mắt thịt như chúng ta thì nghỉ hè như thế nào.

Lời này vừa dứt, không chỉ Lý Mân Mân mà hai anh em Đường Ngô đều lộ ra ánh mắt kỳ quái.

Là có ý gì đây? Là cũng muốn bày sạp bán hàng luôn hả? Hay là muốn xem đám nhỏ hư hỏng bọn họ phát điên trong mùa hè như thế nào?

Đối với điều này, Từ cô nương vẫn vô cùng tự nhiên:

- Đúng thế, có bản lĩnh gì thì cứ phô diễn ra hết đi, bổn cô nương tuyệt đối không bài xích.

- Á?

Đường Tiểu Dịch không thể bình tĩnh được nữa:

- Nói như vậy, cũng không phải là không được.

- Nhưng mà không biết cậu muốn trải nghiệm mức độ sơ cấp, trung cấp hay là cao cấp? Hoặc là cậu muốn trải nghiệm đại tuyệt chiêu luôn?

Từ Thiến không hiểu những từ ngữ trong trò chơi đó:

- Có gì khác nhau sao?

Ngô Tiểu Tiện:

- Khác biệt vô cùng lớn nha!

- Vậy thì sơ cấp trước đi!

- Được thôi!

Cả ba đồng thanh đáp.

Nhưng Lý Mân Mân lại nhíu mày:

- Các cậu đủ rồi đấy nhé!

Lôi Từ Thiến trốn qua một bên:

- Ngàn vạn lần đừng nên làm thế, ngốc lắm!

Nhưng cô ta càng nói thế, Từ Thiến lại càng cảm thấy tò mò hơn.

Vì thế, cánh cổng bước vào một thế giới mới cứ thế rộng mở.

Tề Lỗi vậy mà để cô ngồi xổm thành một hàng ven lề đường với ba thằng con trai, Lý Mân Mân và Vu Dương Dương nhưng lại càng trốn ra xa hơn.

- Tôi không quen biết bọn họ!