Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 104. Cái Này Không Đơn Giản.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà người qua đường cũng đều dùng ánh mắt quái dị nhìn mấy đứa nhóc không hề kiêng kỵ chút nào này.

Từ Thiến có thể nhìn ra được, trong những ánh mắt đó có dò xét, có tò mò, dường như… Còn có thêm một chút hâm mộ?

Hâm mộ cái gì? Có cái gì đáng để hâm mộ sao? Mất mặt chết đi được!

Trước vẻ mặt khó hiểu của Từ cô nương, Tề Lỗi chỉ vào một cây cột điện ở ven đường:

- Cái này không đơn giản đâu nha!

Đường Tiểu Dịch:

- Mắt nhìn cũng không tồi nha! Cái cột điện này được làm từ gỗ tùng, phủ thêm một lớp nhựa đường chống phân hủy, đương nhiên là không đơn giản rồi.

Ngô Tiểu Tiện:

- Mày được đó! Thế mà còn biết chất chống phân hủy là cái gì sao? Quả nhiên là kiến thức sâu rộng.

Đường Tiểu Dịch:

- Tài hoa của anh đây không chỉ dừng lại ở đây đâu, tao còn nhìn ra được trước khi nó được biến thành cột điện, thì đã trưởng thành trong núi sâu, đứng ngạo nghễ một phương nữa!

Tề Lỗi:

- Cành lá xanh biếc kia, quả nhiên là dáng đứng vô cùng đĩnh đạc…

Đường:

- Haizz! Đáng tiếc, đáng tiếc là nó lại bị chú tiều phu nhìn, nên mới bị biến thành bộ dạng như ngày hôm nay.

Ngô:

- Đúng thế, hổ lạc đồng bằng chỉ có vậy, anh hùng xế bóng cũng không hơn!

Tề Lỗi lại lắc lắc đầu:

- Không sai, kim thời lạc hà ánh vãn, tử khí tây lai, cây khô phơi xác giữa phố phường, lại có phùng xuân hóa thúy, hiển hiện tái khởi tân sinh!

(Kim thời lạc hà ánh vãn: Bây giờ bầu trời lập lòe ánh hoàng hôn, sắc tím chiếu rọi từ đằng Tây.

Cây khô phơi xác giữa phố phường, phùng xuân hóa thúy, tái khởi tân sinh: Cành cây khô bị phơi bày trước phố, khi gặp mùa xuân liền biến xanh tươi, bắt đầu lại một cuộc sống mới!)

Đường Ngô đồng thanh hỏi:

- Tại sao?

Tề Lỗi:

- Chỉ vì, ba vị thiếu hiệp và một vị kỳ nữ cùng ngồi xuống, luận chuyện thiên hạ!

Đường Tiểu Dịch, Ngô Tiểu Tiện:

- Đúng thế!

Từ Thiến:

"… "

Cô nghe đến choáng váng.

Bây giờ xem như cô đã hiểu tại sao Tề Lỗi viết văn lại đạt điểm tuyệt đối.

Này cũng được sao!?

Một cái cột điện thôi mà, ba người bọn họ ngồi xổm bắt đầu tán gẫu, nói tầm mười phút còn chưa xong.

Từ bạch thoại cho đến cổ văn, từ cột điện đến cây cổ thụ trong rừng già sâu thẳm, lại nói đến chính bọn họ, chuyện trên trời dưới đất, không có một đề tài nào mà bọn họ không thể nói được với nhau.

Lý Mân Mân và Vu Dương Dương hiển nhiên đã trải qua tỉnh cảnh ngớ ngẩn trước mắt này từ sớm, hơn nữa… Còn góp vui cùng.

Từ ghét bỏ lúc ban đầu, tiếp đó là không nhịn được mà chen vào vài câu, cuối cùng là ngồi xổm ven đường phân đua cao thấp cùng ba người bọn họ…

Cảnh tượng đó, đừng nhắc đến làm gì. Nếu lão Lưu có đến đây, đều sẽ bị làm cho cảm động đến phát khóc mất!

Chính Từ cô nương vẫn còn chưa tự mình phát hiện ra được, cô cũng dần theo đó mà chuyển biến.

Từ ‘ngốc quá đi, trẻ con quá đi’ đến không nhịn được nữa mà bật cười.

Cho rằng không thể tưởng tượng ra được, tại sao chỉ là một cây cột điện thôi mà các cậu lại có thể liên tưởng đến nhiều thứ như vậy chứ?

Cuối cùng, nhịn không nổi nữa, Tề Lỗi đã từ một cây cột điện kéo sáng đến tình hình quốc tế, cái gì mà chiến tranh Vùng Vịnh (1991), bá quyền Hoa Kỳ, tất thảy đều có liên quan đến cây cột điện này.

Cô cười đến đau cả bụng.

Không thể hiểu nỗi, tại sao những thứ trẻ con này lại có thể thú vị đến vậy?

Giống như phát hiện ra một châu lục mới, muốn xem thử mức độ trung cấp, cao cấp và đại tuyệt chiêu thì như thế nào.

Mà Tề Lỗi… Ở một bên vừa tán dóc cùng đồng bọn, đồng thời vừa quan sát Từ Thiến.

Cuối cùng, cảm thán một tiếng:

- Cô nương này… Không có tuổi thơ hay sao hả?

Lý Ngốc Nghếch lại lôi kéo tay của Từ Tiểu Thiến:

- Lúc nhỏ đã phải chịu khổ không ít đúng không?

Trên thực tế, Từ Thiến đúng là không có ký ức gì về tuổi thơ.

Cái loại tính cách làm bộ chững chạc, luôn lập kế hoạch từng li từng tí cho cuộc đời mình không phải ngày một ngày hai mà có được.

Từ khi bắt đầu có ký ức, cô đã không ngừng được người trong nhà dạy rằng, thời gian là vô cùng quý giá, không nên lãng phí thời gian vào những việc vô dụng.

Tuy rằng Từ Tiều Thiến cũng từng rất muốn chống đối lại, nhưng mẹ Từ luôn cao tay hơn một bậc, luôn có thể dùng phương thức nào đó khiến cho người ta phải tin tưởng và phục tùng mệnh lệnh, đi đúng vào khuôn khổ.

Vì thế…

Tuổi thơ của cô, đúng là chỉ có một mảnh ký ức mơ hồ, hỗn độn!

Cô đã từng bị trang điểm thành bộ dạng của một cô công chúa nhỏ, ngồi đoan chính ở ghế sô pha, từ mồng hai cho đến khi hết tết. Chỉ vì để tiếp đón những vị khách khác nhau đến chúc tết cùng bố mẹ cô.

Đã từng phải đứng trước vô số sự lựa chọn về lớp học thêm, về lớp học ngoại khóa năng khiếu để chọn ra những sự lựa chọn không đáng ghét nhất.

Đã từng phải ngồi cùng con của những đồng nghiệp của bố mẹ trong các bữa yến tiệc, lễ phép trò chuyện về thành tích học tập, trò chuyện về việc sẽ đi đâu du lịch vào kỳ nghỉ đông và hè để bổ sung thêm nhiều kiến thức.

Cô cũng có bạn bè, hơn nữa có rất nhiều. Nếu không thì cũng không có năng lực giao tiếp giỏi đến thế, chỉ trong vài phút đã có thể tiếp cận được vào vòng tròn của Lý Mân Mân.

Tuy nhiên, bạn bè của cô sẽ không bao giờ ngồi bên lề đường, khoác lác trên trời dưới đất về một cái cột điện, lại còn nói đến vui vẻ như vậy.

Đó là một vòng tròn khác, dùng lý lẽ của Lý Mân Mân đi phân định thì đó chính là, một vòng tròn đỉnh chóp mà người thường không thể nào với tới.

Cô chưa bao giờ được biết, thì ra mọi thứ cũng có thể như vậy?

Tề Lỗi đột nhiên cười:

- Thế nào? Vòng tròn của kẻ ngốc cũng vui đấy chứ nhỉ?

Từ Thiến ngẩn ra, vòng tròn của kẻ ngốc? Cái tên này không được dễ nghe cho lắm.

Lý Mân Mân cũng kinh ngạc nhìn qua, không khỏi nhớ tới đêm hôm qua, Tề Lỗi nói cô ta sắp lăn vào vòng tròn của những kẻ ngốc mất rồi.

Kéo tay Từ Thiến:

- Đừng nghe cậu ta nói bậy, cái miệng cay độc đó! Nói ai cũng là kẻ ngốc cả, chỉ có cậu ta là thông minh thôi.

Đối với điều này, Tề Lỗi cười mà không nói.

Vòng tròn, người nào cũng đều thích nói đến vòng tròn.

Không biết những chỗ khác nó có hình dạng nhưng thế nào. Nhưng “quan hệ” và “mạng lưới người quen” là những thứ không thể thoát khỏi sinh hoạt hằng ngày của mỗi người Đồng Bắc.

Nhưng mà, Từ Thiến cũng được, Lý Mân Mân cũng thế, bao gồm cả bọn Lư Tiểu Soái, kỳ thật căn bản là chưa thể ý thức được, chuyện không chỉ có vậy!

- Không hiểu sao?

Tề Lỗi nhìn dòng người đến đến đi đi trên đường, trong ánh mắt đột nhiên trở nên thâm thúy.

Từ Tiểu Thiến vừa thấy liền lập tức sinh ra bản năng đề phòng, tên này lại bắt đầu giở trò.

Mà Lý Mân Mân lại cảm thấy, sao có chút giống Baggio…