Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc sau, sáu người xếp thành một hàng, ngồi xổm bên lề đường, dưới ánh hoàng hôn, không hề chút kiêng nể.

Tề Lỗi bắt đầu giải thích cho đám đồng bọn nghe, cái gì là… vòng tròn của kẻ ngốc.

- Vòng tròn của kẻ ngốc… Chính là vòng tròn đỉnh chóp.

- Người càng trẻ tuổi lại càng là thành viên trung tâm của vòng tròn này. Hơn nữa, tuổi tác càng lớn, các cậu sẽ càng rời xa cái vòng tròn này, mãi cho đến khi vòng tròn này không bao gồm các cậu nữa, mãi mãi trục xuất các cậu ra khỏi nó, không có khả năng cho các cậu tiến vào thêm một lần nào nữa.

- Nó cũng không thiên vị bất kỳ thành viên nào, không có phân chia giàu nghèo, sang hèn. Có lưu giữ những tiếc nuối hay không, có vui sướng hay không, tất cả đều do chính cá nhân mỗi người các cậu.

- Nó thật sự rất buông thả, lại là từ ngữ mang ý nghĩa xấu, cho dù có thô tục, nhưng chỉ cần thêm tiền tố ‘vòng tròn’ vào thì cũng sẽ biến thành một ý nghĩa khác, thậm chí còn có thể chấp nhận được.

- Nó cũng rất bá đạo, không có bất kỳ vòng tròn nào khác có thể trọn vẹn được như nó, cũng không có bất kỳ một vòng tròn nào khác có thể tự xưng là cao cấp hơn nó.

- Nó còn là một sự tồn tại rất kỳ quái, bởi vì những đứa trẻ đều muốn thoát ra, nhưng người lớn lại muốn quay vào…

- Nó ở ngay đó, cao hơn tất cả mọi thứ!

Có chút giống mấy ông thầy bói thao thao bất tuyệt, nói chính xác hơn là, hệt như sự điên cuồng đến từ bên trong linh hồn đang trào dâng, say mê tột độ.

Mọi người nghe say sưa, tự cảm thấy bản thân mình không thể sánh bằng.

Đúng là chỉ có tên này mới biết hai chữ ‘khoác lác’ thật sự được viết như thế nào!

Lý Mân Mân khinh thường hừ một tiếng:

- Đúng là lần đầu nghe thấy người ta thổi phồng vòng tròn của kẻ ngốc đến lợi hại như thế đấy!

Vu Dương Dương còn bằng mặt không bằng lòng mà đáp lại một câu:

- Nếu vòng tròn của kẻ ngốc tốt như thế, vậy thì cậu vẫn nên ở lại đó đi, chúng tôi cũng không quấy rầy nữa…

Lại thấy Tề Lỗi quay đầu, nghiêm túc mà nhìn bọn họ:

- Nó còn một cái tên khác…

- Được gọi là: ký ức tuổi thanh xuân.

- !!!

- !!!

- !!!

- !!!

- !!!

Da đầu của năm người tê dại, mỗi người lại có một thần thái khác nhau.

Không phải bọn họ đã nghe hiểu sự thâm thúy trong lời nói của Tề Lỗi, mà là…

Sao cậu có thể trâu bò đến thế? Chỉ là một đạo lý đơn giản, ai cũng hiểu, lại bị cậu nói thành cái gì đó cao siêu. Đã thế mặt còn không biến sắc, giọng nói du dương trầm bổng, có nhấn nhá lên xuống đàng hoàng.

Suy nghĩ của Từ Tiểu Thiến chính là:

"Đây là thực lực của người viết ra được bài văn đạt điểm tuyệt đối sao?"

Suy nghĩ của Lý Mân Mân chính là:

"Chẳng trách Tiểu Đường và Ninh Tử cứ một mực đòi chơi với cậu. Còn cái miệng nào có thể nói chuyện trơn tru hơn cậu nữa chứ?"

Suy nghĩ của Vu Dương Dương chính là:

"Vở đâu sách đâu? Tôi phải ghi lại mới được! Đây chắc chắn là lời lẽ chí lý thâm sâu nhất mà tôi được nghe trong năm nay."

Còn về Đường Dịch và Ngô Ninh thì:

"Mẹ nó, lại để cho thằng này giả bộ nữa rồi!"

Cũng không có ai chịu nghĩ, bên trong lời nói này ẩn chứa đạo lý thâm thúy đến cỡ nào.

Nhưng, Tề Lỗi nói những lời này, không phải chỉ là muốn giả vờ cái gì đó.

Đầu lông mày hơi cau lại, vốn dĩ đã có ngũ quan nam tính mê hoặc người khác, bây giờ lại càng trở nên thâm thúy hơn.

- Thật sự không hiểu sao?

Lý Mân Mân:

- Hiểu cái gì? Được rồi, bà đây thừa nhận ánh mắt của cậu rất giống Baggio, được chưa hả?

- Haizz…

Tề Lỗi lắc đầu thở dài, đứng dậy nhặt một cành cây lên, đi đến trước mặt Lý Mân Mân:

- Chị bao nhiêu tuổi rồi?

Lý Mân Mân ngớ người:

- Mười tám.

Tề Lỗi viết một số mười tám trước mặt cô ta.

Lại nhìn về phía Từ Thiến:

- Còn cậu?

- Mười sáu.

Vu Dương Dương:

- Tôi mười bảy.

Đường Tiểu Dịch cùng Ngô Tiểu Tiện thì không cần hỏi, Tề Lỗi viết một chữ số ở trước mặt mỗi người bọn họ, chính là tuổi của mỗi người.

Sau đó, lại viết ở phía trên những chữ số này một số mười tám.

- Trước mười tám tuổi, chúng ta có thể yên tâm làm một kẻ ngốc, tất cả mọi người đều sẽ tha thứ cho kẻ ngốc.

- Sau mười tám tuổi, nếu các cậu vẫn là kẻ ngốc, thì tất cả mọi người đều sẽ khinh bỉ các cậu.

- Bởi vì… Chúng ta đã trưởng thành, không bao giờ còn là thành viên của vòng tròn kẻ ngốc được nữa.

Thấy mọi người vẫn mờ mít, Tề Lỗi dứt khoát vẽ một đường ranh giới ở phía trên tuổi mười tám, tiếp tục vẽ lên trên thêm.

Mười chín tuổi, hai mươi tuổi… Hai lăm tuổi… Ba mươi tuổi… Ba mươi tám tuổi!!

Cũng không biết tại sao, mỗi khi Tề Lỗi viết xuống một chữ số, trong lòng mọi người đều có cảm giác giống hệt nhau, ẩn ẩn đau đớn.

- Chờ khi các cậu đến tuổi 38, nhìn lại tuổi 18, liệu các cậu có hối hận về hai mươi năm trước, bản thân bởi vì muốn nhảy qua một vòng tròn khác mà bỏ lỡ thời thanh xuân niên thiếu hay không?

"…"

Nói thật, nếu Tề Lỗi đang thuyết giáo Nhị Bát Chính Kinh, để cho mọi người trân trọng tuổi trẻ, sống không cần uổng phí thanh xuân, phỏng chừng sẽ lập tức nhận được năm ngón tay giữa từ phía mọi người.

Mọi người đều là trẻ con, cậu nói cái quái gì thế!

Chỉ là, cái tên này chắc chắn có độc!

Cậu vừa dùng lời văn vừa dùng tranh vẽ, bày ra một chuỗi viễn cảnh thời thanh xuân trước mặt mọi người, khiến cho mọi người muốn không xem cũng chẳng được.

Vô cùng tàn khốc, nhân tính bị hủy diệt sạch sẽ.

Cho dù là Đường Tiểu Dịch, thường ngày luôn tùy tiên cũng sợ hãi trong lòng, sắc mặt tái nhợt.

- May quá, may quá!

Bạn học Đường Tiểu Dịch cảm thấy bản thân gặp may, vỗ vỗ lồng ngực:

- May là tao còn nhỏ, vẫn còn ba năm nữa!

Từ Tiểu Thiến ngơ ngẩn nhìn con số mười sáu, lại nhìn tuổi mười tám đầm đìa máu lửa kia, cô sợ hãi.

Cô biết, đây là tiết mục Tề Lỗi cố ý chuẩn bị cho cô, cũng là âm mưu nhỏ để thuyết phục cô tham gia vào kỳ nghỉ hè của cậu.

Tuy nhiên, dù biết rõ đó là âm mưu, nhưng cô vẫn không thể nào phản bác lại được.

Bởi vì, cô chỉ còn có hai năm.

Đối mặt với ánh mắt của Tề Lỗi, tên kia dường như đang nói:

“Đồ ngốc! Thời gian của cậu không còn nhiều đâu, quay đi quay lại liền không còn cái gì!"

Mà Vu Dương Dương và Lý Mân Mân.

Vu Dương Dương thật sự muốn khóc, quá thương cảm, mình chỉ còn có mỗi một năm!

Lý Ngốc Nghếch lại muốn chết đi cho xong, nhìn lại tuổi mười tám của chính mình, còn có tối hậu thư của tuổi mười tám… Đại nạn sắp đến!

Tóm lại, bà đây đến cả vòng tròn của kẻ ngốc cũng không thể vào luôn hả?!

- Tề Đầu Đá!

Lý Mân Mân buồn bã, mất mát:

- Tại sao cậu lại đáng ghét như vậy?

Nói xong, cả hiện trường chìm vào im lặng.

Sáu người ngồi xổm vô cùng chỉnh tề ở lề đường, nhìn nhìn con số chỉ tuổi tác ở dưới chân, nhìn người đến người đi, nhận ra sắp mất đi mới cảm thấy bi thương.

Thật lâu sau, Tề Lỗi mới nói một câu:

- Chào mừng trở lại… Vòng tròn của những kẻ ngốc!

Bốp! Từ Tiểu Thiến cho cậu một cái tát:

- Phiền quá!

Vu Dương Dương:

- Câm miệng!

Lý Ngốc Nghếch, bốp, bốp!

- Thiếu đánh!

Ngô Tiểu Tiện cách xa với không tới, chỉ huy Lý Mân Mân:

- Thay tôi đánh nó một cái, không cần khách khí!

Bốp… Bốp!

Tề Lỗi bị người ta thay phiên dạy dỗ, nhưng cậu chỉ cười ngây ngô.

Tròng lòng cười thầm: "Chắc đều có bóng ma tâm lý hết rồi đúng không? Xem còn ai dám nhắc đến vòng kẻ ngốc ở trước mặt ông đây?"

Không chịu thành thật mà ở yên trong vòng kẻ ngốc đi, còn giả vờ làm người lớn cái quái gì!