Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 106. Tiểu Đào Đến Thượng Bắc.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hơn năm giờ, đã qua thời gian ước định cùng với Chu Đào.

Cả ba thằng vừa khoe khoang cùng ba cô gái, vừa chăm chăm quan sát các xe vận chuyển hàng hóa tới tới lui lui.

Gần như mỗi một chiếc xe đi qua cũng đều đi lên hỏi thử, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không đợi được hàng của chị đại Chu Đào gửi tới.

Chọc cho Đường Tiểu Dịch giận không quản được miệng của chính mình:

- Mụ già này, làm việc thế này?

Từ Thiến cảm thấy vô cùng kỳ quái:

- Các cậu đang chờ cái gì vậy?

Lý Mân Mân nói:

- Bọn chị đang chờ nhận hàng đó!

- Nhận…

Từ Thiến có chút kinh ngạc, nhỏ giọng nói thầm với Tề Lỗi:

- Cậu kinh doanh thật sao?

Tề Lỗi nhướng mày, mới mẻ biết bao nhiêu!

- Không phải lần trước đã nói với cậu rồi sao?

"… "

Được rồi, lần trước Từ Thiến không tin. Không khỏi nhìn Tề Lỗi bằng một con mắt khác.

Mãi cho đến tận năm giờ rưỡi, lúc đoàn người đều lần lượt rời đi, một chiếc ‘Quốc Dân Thần Xe' đột ngột dừng lại ở ngay trước mặt ba thằng.

Đừng hiểu lầm, không phải là Ngũ Lăng Hoành Quang.

Danh tiếng của Ngũ Lăng Hoành Quang nổi lên trong và ngoài nước vào trước thập niên 80 - 90, có thể được xưng là thần xe, cái xe kia phải là Thiên Tân Đại Phát (Huali Dafa)!

Thời ấy, nhóm xe taxi đầu tiên “Miandi”, xuất hiện gần như ở một nửa các thành thị trên toàn quốc , là sản phẩm của doanh nghiệp tư nhân đầu tiên sản xuất ra, chiếc xe đầu tiên vừa rẻ, vừa tiện nghi, chất lượng lại tốt, có thể chở hàng cũng có thể chở người, lên núi xuống sông cũng vô tư nên được gọi là “Thần xe quốc dân”.

Hơn nữa, đừng có xem thường nó, có thể lái một chiếc Đại Phát ở những năm thập niên 90 thì không phải là người bình thường.

Chiếc xe dừng trước mặt ba thằng, hoàn toàn chắn hết tầm nhìn về phía trước.

Đường Tiểu Dịch còn vô cùng không vui, đứng lên, mở miệng ra định mắng, kết quả nhìn thấy người đang ngồi ở ghế lái. Lúc này, Chu Đào đang nhìn bọn họ cười ha ha.

- Chị Tiểu Đào?

Đường Dịch cũng bị kinh ngạc, lập tức hiểu ra mọi chuyện:

- Phục vụ quá tận tình quá rồi? Nợ hàng mà còn được giao đến tận nhà đây này?

Chu Đào mạnh mẽ phẩy phẩy tóc mái ở trên trán:

- Lên xe!

Ai cũng không ngờ tới, là Chu Đào đích thân giao hàng tới đây. Hơn nữa lý do vô cùng thuyết phục:

- Hàng mấy ngàn tệ đấy chứ đùa! Còn không cho chị đến nhìn một cái sao?

Tề Lỗi lại nói một câu mang hai tầng ý nghĩa:

- Theo em thấy, chị đây là muốn chồn chúc tết gà, không có lòng tốt gì đâu!

- Cái thằng này!

Da mặt Chu Đào mặt dày mày dạn, trợn trắng mắt:

- Sao nói chuyện như thế được? Bây giờ là em nợ chị một nhân tình đấy nhé!

- Ừa.

Tề Lỗi gật đầu:

- Cái nhân tình này cũng thật quý giá!

Chu Đào chỉ cười ha ha:

- Quý giá cỡ nào?

Chở mọi người đến trước sạp hàng, xe dừng ở phía sau, người thì ngồi trên ghế phụ, gác chân phơi đùi.

Đường Dịch và Ngô Ninh không suy nghĩ gì nhiều, đi theo càng tốt, càng thêm náo nhiệt.

Nhưng Từ Tiểu Thiến lại tỏ ra cảnh giác, nhỏ giọng hỏi Tề lỗi:

- Tại sao chị ấy chưa đi thế?

Tề Lỗi liếc mắt một cái:

- Người này tới để học trộm đây mà.

Lần trước đã hỏi Tề Lỗi qua điện thoại rằng cậu kinh doanh theo cách nào, Tề Lỗi không nói. Kết quả là người ta tự mình chạy tới đây, đương nhiên là muốn học lỏm cách buôn bán của Tề Lỗi giống như những người khác trong chợ đêm rồi.

Từ Thiến cau mày:

- Vậy mà cậu còn để cho chị ấy học trộm sao?

Tề Lỗi:

- Học trộm thì cứ học trộm, cuối cùng ai hưởng được lợi ích còn chưa biết chắc đâu!

Nhưng điều này lại khiến Từ Thiến nghĩ rằng Tề Lỗi đang ra vẻ cao thâm:

- Tề Lỗi, cậu không giống người ở trong vòng tròn kẻ ngốc chút nào.

- Không phải.

Không biết từ lúc nào Lý Mân Mân đã sáp lại gần, chen mồm vào:

- Em cách cậu ta xa một chút, không phải người tốt lành gì đâu, càng không phải là người trong vòng tròn của chúng ta.

Tề Lỗi trừng mắt:

- Tôi là người thông minh trong vòng tròn của những kẻ ngốc! Không được sao? Không có tôi, mọi người chắc chắn sẽ bị người ta bắt nạt!

- Xì ~~!

Một đám người không hẹn mà đồng thời cùng phủi tay:

- Giữ lại chút mặt mũi đi… Mặt mũi giờ rất đắt giá đó.

Làm loạn đủ rồi, Tề Lỗi rất đạo mạo mà nói với Lý Mân Mân và Vu Dương Dương một lần nữa:

- Đúng rồi? Nghỉ hè cứ quyết định như thế đi? Cùng tôi lăn lộn!

Lý Mân Mân ngoác miệng:

- Chị Mân của cậu có lúc nào lật mặt chưa?

Vu Dương Dương cũng gật đầu:

- Hôm qua chị cũng đã nói với người nhà rồi, bọn họ rất ủng hộ.

- Vậy thì được rồi!

Tề Lỗi cười:

- Nhưng phải nói trước điều này, không còn có chuyện một ngày kiếm được 50 tệ nữa đâu nha.

- Cái gì?

Lý Mân Mân không làm nữa:

- Tề Đầu Đá, cậu không thể như thế chứ! Lừa bà đây vào tròng xong liền thay đổi sắc mặt?

Tề Lỗi nghe đến mức đau răng, quay đầu giải thích với Từ Thiến:

- Cô ngốc này không có liên quan gì đến tớ hết!

Từ Thiến cũng cười ha ha, ở cạnh nhau chỉ một đoạn thời gian ngắn ngủi nhưng cũng đã biết được tính cách của Lý Mân Mân như thế nào. Nói trắng ra, chính là loại người nói chuyện không dùng đến não ấy.

Nhưng Từ cô nương ấy vậy mà lại im lặng, không phản bác lời nói ngầm ám chỉ của Tề Lỗi.

Ở trong mắt người khác, điều này chẳng khác nào là đang cam chịu chấp nhận lời giải thích vừa rồi của Tề Lỗi.

Đầu của Tề Lỗi hơi đau, cô cố ý!

Trước cứ mặc kệ cô, quay đầu nói với Lý Mân Mân:

- Không cần nóng vội, chắc chắn là sẽ kiếm được nhiều hơn 50 tệ!

Lý Mân Mân:

- Là sao?

Tề Lỗi:

- Một ngày tôi trả chị 20 tệ.

Lý Mân Mân:

- Cậu cho rằng tôi không biết đếm đấy à?

Tề Lỗi:

- Cộng thêm cả phần trăm lợi nhuận nữa!

- Bao nhiêu?

- 10%!

Lý Mân Mân suy nghĩ, dù cho cô ta làm việc rã rời chân tay cả một đêm, kiếm cho Tề Lỗi 100 tệ, thì cô ta mới chỉ nhận được có 10 tệ thôi sao? Đơn giản chính là tư bản phong kiến chứ còn gì nữa!

- Không làm! Cậu khôn lỏi quá!

Tề Lỗi nổi giận:

- Có thể yên tĩnh một chút không hả, để tôi nói hết câu đã chứ?

- Ồ!

Chỉ thấy trên người Tề Lỗi như đang tỏa ra phong thái của một ông chú già đời, khinh thường nhìn ngắm mấy con cá vàng bơi trong bể nước:

- Tôi có cách để chị có thể kiếm được một số tiền lớn hơn nhiều.

Lý Mân Mân rụt cổ theo bản năng, ôm ngực.

- Cậu muốn làm gì?

Tề Lỗi:

"…"

Đầu lại đau nữa.