Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 107. Sao Bố Lại Là Nhà Thầu.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ xem như chưa thấy gì, tiếp tục lừa dối:

- Chị Mân, ở Nhị Trung chắc chị toàn quen biết những người tai to mặt lớn thôi nhỉ?

Lý Mân Mân kiêu ngạo ngẩng đầu:

- Đương nhiên rồi.

Tề Lỗi:

- Vậy chị đi lôi kéo thêm những người khác đi! Nếu chị lôi kéo được một người đến, tôi không những sẽ cho chị 20 tệ tính theo đầu người, một sạp hàng, mà còn có thêm 10 % tiền hoa hồng nữa!

"…"

Không chỉ Lý Mân Mân, mà tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Đến Chu Đào cũng trừng mắt nhìn Tề Lỗi, tên này cũng thẳng thắn quá rồi!

Lý Mân Mân lại vẫn cúi đầu tính toán, má ơi, vậy thì thật sự… Kiếm được không ít nha!

Nếu cô ta lôi kéo thêm được mười quầy hàng, không chỉ riêng 200 tệ tính trên đầu người kia, mà phần trăm hoa hồng được trích từ mười quầy hàng cộng lại cũng khá là khả quan.

- Vậy… Vậy thì bà đây còn cần gì phải mệt sống mệt chết đi a bày sạp bán hàng nữa? Nằm chờ lấy tiền thôi là được rồi!

"…"

"…"

"…"

Tề Lỗi không muốn nói chuyện với cô ta nữa, qua loa cho có lệ:

- Không riêng gì chị, Vu Dương Dương, Tào Tiểu Hi, tất cả mọi người đều có thể! Lôi kéo được thêm một sạp hàng, sẽ ngồi không thu được 10% hoa hồng cộng thêm hai mươi tệ. Thấy sao?

Lúc này Lý Mân Mân không thèm nghĩ ngợi gì nữa:

- Điều này được đấy!

Nói làm là làm, kéo lấy Vu Dương Dương chạy ngay về phía buồng điện thoại.

- Cậu cứ đợi đấy!

Cô ta lắc lư người rời đi.

Ở Nhị Trung, địa vị Lý Mân Mân như thế nào thì không dám nói, nhưng mối quan hệ vẫn rất rộng rãi, ai dám không giữ cho chị Mân một chút thể diện chứ?

Cho dù không giữ thể diện, thì dùng chiêu mỹ nhân kế để đến rút cạn hầu bao của Tề Lỗi.

Trong đầu nhảy ra cảnh tượng Tề Lỗi đau lòng rút tiền ra đưa cho cô ta, ngẫm nghĩ một hồi thôi đã cảm thấy vui vẻ.

Đáng tiếc, não của cô ta vẫn thiếu vài nếp nhăn, cô ta gọi được càng nhiều người tới, Tề Lỗi lại kiếm được càng nhiều, Tề Lỗi còn vui vẻ hơn cả cô ta.

Thật ra, suy nghĩ của Tề Lỗi cũng rất đơn giản.

Không phải cả cái chợ đêm đều học lỏm bí quyết buôn bán của cậu sao? Vậy thì cậu liền dùng một phương pháp thô bạo, đơn giản nhất, ông đây sử dụng chiến thuật biển người.

Một sạp hàng kiếm được ít, cậu liền bày hai sạp. Hai sạp vẫn không được, vậy thì mười sạp!

Cứ xếp hai người một sạp hàng rồi tính toán, trừ bỏ 40 tệ tiền lương cứng, 20% tiền hoa hồng, thì cho dù kiếm được mười tệ, vậy cũng là đến không.

Đương nhiên, đây không phải biện pháp tốt nhất, nhưng lại là phương pháp thu được nhiều lợi nhuận nhất, bởi vì Tề Lỗi có mưu đồ khác.

Bên chỗ Lý Mân Mân:

- A lô, Lư Tiểu Soái đấy hả?… Bao cái gì đêm cơ? Lớn cái đầu rồi, có thể làm chút việc đàng hoàng được không hả?… Cũng kêu cả Tưởng Hải Dương và Trương Tân Vũ đến luôn đi, đến chợ đêm đó, chị sắp xếp chuyện có tiền đồ cho cậu!

Được rồi, cô ta duỗi bàn tay ma quái của mình đến người đầu tiên, đó chính là Lư Tiểu Soái đáng thương.

Mà Vu Dương Dương suy nghĩ một hồi, cũng cầm lấy điện thoại:

- Mẹ, con đã kiếm được việc làm thêm cho công nhân nhà mình rồi.

- Đúng thế, chính là bán tất vớ ở chợ đêm, chỉ bày sạp vào buổi tối, sẽ không cản trở thời gian gì đâu, làm cũng tầm ba bốn tiếng đồng hồ là xong thôi.

- Mỗi người 15 tệ tiền mặt, còn có 10% hoa hồng.

- Ừm, quyết định như vậy nhé, mẹ đi nói với các cô ấy đi.

Ừm, Vu Dương Dương trực tiếp khấu trừ 5 tệ.

"…"

Lý Mân Mân nghe mà choáng váng, như vậy cũng được sao?

Vu Dương Dương đón nhận ánh mắt quái dị của cô ta:

- Sao thế? Giới thiệu công việc đương nhiên phải lấy thêm phí giới thiệu rồi, mẹ tớ nói vậy đấy!

Lý Mân Mân vừa đang chuẩn bị gọi cho một người chị em khác bỗng tỉnh ngộ, cũng nhanh chóng bấm số:

- Bố, công nhân nhà chúng ta có muốn kiếm thêm tiền thu nhập không?

- Bày sạp ở chợ đêm đó? Một ngày…

- Một ngày 20 tệ! Còn được trích thêm hoa hồng, chuyện tốt biết bao nhiêu nha!

Lý Mân Mân đến cùng cũng không thể vẩy bẩn trái tim trong sáng của mình, trong lòng thầm nói, chị đây kiếm tiền nhiều thế, còn thiếu 5 tệ kia sao?

Nhưng Lý Cương ở phía bên kia đầu dây lại chịu không nổi, gằn giọng rống to:

- Mày có đầu óc chút được không hả con? Bố mày là làm công trình đấy!

Con mẹ nó, một đám thợ xây, công nhân làm thép, đến chợ đêm có thể bán cái quái gì được?

- Ồ.

Lý Ngốc Nghếch rất không vui:

- Bố nói xem, bố làm cái gì không làm, tự nhiên đi làm nhà thầu cái gì không biết!

Lý Cương:

"… "

Chúng ta là công ty kiến trúc đứng đắn đấy, có được không hả?

Tề Lỗi cũng mặc kệ bọn họ đi lôi kéo người khác như thế nào, dù sao có thể lôi kéo người đến là được.

Mà Từ Tiểu Thiến vô cùng hoài nghi Tề Lỗi dùng vòng tròn kẻ ngốc để đi lừa gạt người ta, biến mọi người thành kẻ ngốc, mặc cho cậu tùy ý điều khiển.

Lúc này sắc trời vẫn còn sớm, giao quầy hàng cho Ngô Ninh, Đường Dịch, Tề Lỗi kéo Từ Thiến rời khỏi chợ đêm.

- Không còn sớm nữa rồi, không cần phải về nhà sao?

Đã hơn sáu giờ, đứa con ngoan như Từ Thiến chắc chắn không thể khùng điên với bọn họ đến nửa đêm được, thế nên mới hỏi một câu như thế.

Tuy nhiên, Từ Thiến lại khẽ nhíu mày. Cô vừa mới phát hiện một Tề Lỗi hoàn toàn khác, làm gì có tâm tư để về nhà?

- Tề Lỗi…

- Hả?

- Cậu thật sự làm tớ phải lau mắt mà nhìn đấy.

Thấy Tề Lỗi nhướng mày, Từ Thiến trách móc:

- Có phải cậu muốn hỏi, lau mắt nhìn chỗ nào không?

Tề Lỗi:

- Không, tớ chỉ muốn hỏi, hình ảnh ban đầu của tớ trong lòng của cậu là như thế nào?

Từ Thiến giật mình:

- Ban đầu? Chính là dáng vẻ như thế đó! Rất thú vị, không tim không phổi. Dù sao thì cũng rất được người khác yêu thích.

Tề Lỗi:

- Rất thú vị… Được người khác yêu thích, tớ nhận. Không tim không phổi…

Từ Thiến lại trách móc lần nữa:

- Được rồi! Tớ thừa nhận là tớ đã nhìn lầm cậu, lần sau sẽ không như thế nữa..

Nói tiếp:

- Cậu biết không? Vốn dĩ tớ đã lên kế hoạch, sau khi lên lớp 11, sẽ nhân kỳ nghỉ lễ kiếm việc làm thêm, xem như tự rèn luyện thêm kỹ năng! Không ngờ cậu còn nhanh hơn cả tớ!

- Ngầu thật! Đi đến được đây chắc chắn cũng không dễ dàng gì nhỉ? Tớ cảm thấy, phải đến 17, hoặc là 18 tuổi gì đấy, vô tư trong sáng thêm một chút, mới có cái dũng khí kia. Nhưng cậu lại còn nhanh hơn tớ nhiều, tớ phải học hỏi cậu đấy!

Từ cô nương buông thõng cánh tay ở bên người, hai cánh tay đung đưa trái phải theo từng bước chân cô, miệng vẫn không ngừng nói.

Dáng vẻ tung tăng, đột nhiên vỗ vào vai của Tề Lỗi một cái:

- Không tệ nha! Tớ đột nhiên phát hiện, ngoại trừ việc học hành không quá được, thì hình như cậu… Không có khuyết điểm gì cả!

Đôi mắt trừng lớn:

- Này!! Chắc cậu sẽ không giả vờ là mình học không tốt đâu nhỉ?

- Khụ khụ!!

Tề Lỗi suýt chút nữa là bị sặc chết:

- Xin thề với ông Mao, còn thật hơn cả vàng!

Trong lòng thầm nhủ, sau khi về, đầu tiên phải thống nhất khẩu cung với Đường Dịch và Ngô Tiểu Tiện, ngàn vạn lần không được nói ra thành tích của kỳ thi chuyển cấp vừa rồi.