Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dẫn Từ Thiến đến trước cửa một cửa hàng làm cửa và đồ trang trí, cũng không khác gì với các doanh nghiệp chuyên làm biển hiệu quảng cáo sau này.
Từ Thiến không hiểu:
- Cậu muốn làm gì thế?
Tề Lỗi:
- Tranh chữ.
Chính là loại tranh có nền đỏ thẫm, in chữ trắng to ở chính giữa.
Từ cô nương lại càng thêm khó hiểu:
- Làm tranh chữ để chi?
Tề Lỗi:
- Chuẩn bị làm một vụ lớn!
Được thôi, Từ cô nương đã hiểu, cho rằng cậu muốn làm biển quảng cáo dưới hình thức tranh chữ, ví dụ như ‘5 tệ/ 3 đôi’ kiểu đó.
Tuy nhiên, lúc cô nhìn thấy hình thức tranh chữ mà Tề Lỗi giảng giải với chủ quán, còn có câu quảng cáo, lại không thể bình tĩnh được.
- Cậu… Đây là bày trò gì đấy?
Tề Lỗi nói chủ quán viết ở trên tranh chữ một dòng:
- ‘Chí ở tuổi trẻ’ quầy hàng trải nghiệm của học sinh trong kỳ nghỉ hè!
Hơn nữa không phải chỉ làm một cái, cậu đặt liền một lúc hai mươi cái.
- Đài truyền hình của tỉnh nói muốn tới phỏng vấn tớ, tớ phải chuẩn bị trước một chút.
Từ Tiểu Thiến chạy trối chết:
- Tôi không quen biết cậu.
Tâm tư của tên này nhiều thật đấy, trong vòng tròn kẻ ngốc chắc không thể chứa kẻ này đâu.
Thấy thế, Tề Lỗi vẫn hàm hồ như cũ:
- Tớ làm người thông minh nhất trong vòng tròn của những kẻ ngốc không được sao!
Mà trên thực tế, Tề Lỗi là bị ba ông bố ở nhà kích động đến điên rồi, muốn làm một chuyện lớn! Một chuyện…
Một chuyện lớn mà người trọng sinh như cậu phải làm.
…
Tề Lỗi giao tiền, hẹn trước cùng chủ quán là ngày mai sẽ đến lấy, rồi dẫn Từ cô nương quay trở về.
Lúc này sắp bảy giờ, trời đã gần tối:
- Thật sự không cần phải đưa cậu về sao?
Từ Thiến lắc đầu:
- Ừa! Mẹ tớ không có ở nhà, bố tớ chắc chắn còn về trễ hơn cả tớ.
- Ồ.
Tề Lỗi cũng yên tâm hơn không ít.
Nhưng mà trước khi sắp đến quầy hàng lại đổi ý, quay đầu liền muốn chạy:
- Tớ vẫn nên đưa cậu về nhà thôi!
Từ Thiến cảm thấy vô cùng khó hiểu, không phải đã nói là không cần rồi sao?
Kết quả là liếc mắt nhìn qua quầy hàng bên kia xem xét một cái, được rồi, thật sự là quá hoành tráng!
Đường Dịch, Ngô Ninh, Lý Mân Mân cùng với Vu Dương Dương đang bận rộn ở phía trước, phía sau có một chiếc Thiên Tân Đại Phát đang đậu thì không nói.
Bên cạnh chiếc xe, có hơn mười mấy “người già” đang đứng ôm cánh tay.
Ví dụ như:
Tề Quốc Quân và Quách Lệ Hoa này…
Đường Thành Cương và Thôi Ngọc Mẫn này…
Ngô Liên Sơn và Đổng Tú Hoa này…
Còn có bố mẹ Lý Mân Mân và chị gái của cô ta…
Bố mẹ của Vu Dương Dương…
Ừ, còn có ba người Lư Tiểu Soái đang cam chịu sai khiến.
Quả thực, phía sau của sạp hàng còn náo nhiệt hơn cả phía trước nữa.
Này là người lớn trong nhà muốn đến giám sát tình hình đây mà.
Tề Lỗi có chút sợ hãi, đừng có đại sự chưa thành, trước tiên lại bị “trận đòn thứ hai”…
---
Người lớn ở đây, Tề Lỗi muốn chạy.
Họ đều là lo lắng cho con cái nên đến để giúp đỡ.
Thực ra, đáng lẽ phải đến từ lâu rồi, hôm kia là do sáu người lớn rất mệt, về đến nhà thì lăn ra ngủ luôn.
Hôm qua không mở hàng, hôm nay còn chạy thoát sao?
Một nhóm người lớn vẫn đang trò chuyện ở đó!
Bố Lý:
- Ông Đường, các cháu trai nhà mình được đấy, có triển vọng!
Mẹ Lý:
- Anh chị giáo dục tốt thật đấy!
Đường Thành Cương vươn cổ:
- Có giáo dục gì đâu, chúng tôi còn không biết cơ! Nếu hôm đó ông cụ không nói thì chúng tôi vẫn mù tịt, tưởng bọn nhóc này không học hành chăm chỉ, suốt ngày chơi bời lêu lổng đây!
Ánh mắt đó còn kiêu ngạo hơn cả khi đàm phán công việc thành công, trở thành ông chủ của một đơn làm ăn.
Bố mẹ của Vu Dương Dương ở đó cũng cười:
- Cháu Dương Dương nhà tôi chơi với ai tôi cũng không thấy thích, chơi với Ninh Tử là yên tâm rồi.
Ngô Liên Sơn vội vàng trả lời:
- Cùng nhau nghĩ chuyện đàng hoàng là được, nếu là chuyện bậy bạ thì không thể được.
Bố Ngô mắng thầm trong lòng, chỉ mấy người có đầu óc thôi sao? Mấy người có ý định gì tôi không biết chắc? Cho Dương Dương nhà mấy người làm con dâu của tôi, chưa đạt tiêu chuẩn đâu.
Quách Lệ Hoa càng đẹp hơn:
- Đứa nhỏ này tự dưng thay đổi tính cách. Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 nó thi tốt, cũng hiểu chuyện. Làm chúng tôi hơi trở tay không kịp.
Ngụy Hồng Ba thì lại nói :
- Thằng Đầu Đá nhà chị không phải ngày một ngày hai là được đâu. Tối hôm qua, Mân Mân cùng chúng tôi nói, khối óc và kiến thức của Đầu Đá là không tầm thường đâu! Vợ chồng anh chị sau này có phúc hưởng đấy!
Mà Lý Lam Lam lại như vô tình tựa vào gần vợ chồng Tề Quốc Quân:
- Anh cả chị dâu, Quốc Đống... dạo này bận gì thế?
Bác gái bên cạnh vừa dỏng tai lắng nghe, vừa tức giận với Tống Đại Chí nhà mình:
- Nhìn người ta đi, nhìn người ta đi, mày chả đâu vào đâu cả!
Thời gian gần đây công việc kinh doanh có phần tốt lên, nhưng tâm trạng của bà không tốt chút nào.
Cứ tưởng đó là ba con cáo không học hành tử tế, kết quả là cả ba nhà họ đều có điều kiện, chỉ đến đây cho vui thôi.
Mày nói có tức không cơ chứ?
Về phần bốn đứa nhỏ phía trước, chúng thì vừa tự hào vừa xấu hổ.
Tự hào là vì có người khen, xấu hổ là vì có bốn người làm việc mà cả chục người giám sát.
Mà Tề Lỗi là người đau khổ nhất, không ngờ được, mấy người lớn trong nhà lại chạy đến đây, liền muốn kéo Từ Thiến bỏ chạy.
Nhưng Từ Thiến không hiểu ý của Tề Lỗi, đến thì đến thôi, có gì mà phải xấu hổ.
- Chạy gì?
- Chột dạ!
- Ấu trĩ!
Từ Thiến thản nhiên đi về phía gian hàng, Tề Lỗi không thể kéo cô lại được.
Chết rồi! Tề Lỗi than thở, hôm nọ vì sao lại bị đánh cơ chứ?
Hắn muốn ngăn lại nhưng đã quá muộn, đành phải theo sát Từ Thiến nhắc nhở:
- Cậu ăn nói cẩn thận chút, mẹ tớ đang nghi ngờ tớ yêu sớm đấy!
Từ Thiến nhướng mày:
- Vậy nghi ngờ hơi sớm rồi.
Tề Lỗi nheo mắt:
- Ý cậu là gì?
Từ Thiến nhỏ giọng trả lời:
- Bởi vì chả ai muốn yêu cậu cả! Lẽ nào... cậu yêu đơn phương?
Tề Lỗi:
- Tớ còn là một cành hoa đấy!
Cũng lười cãi nhau với cô:
- Dù sao cũng phải cẩn thận, đừng rước phiền phức.
Từ Thiến cuối cùng cũng bỏ ý trêu chọc hắn, nói:
- Yên tâm, biết chị đây giỏi gì nhất không?
- Cái gì?
- Giải quyết đủ loại người lớn!