Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 109. Hào Quang Con Nhà Người Ta.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa nói, hai người đã đến gần, Tề Quốc Quân và Quách Lệ Hoa cũng nhìn thấy Tề Lỗi và cô gái nhỏ giống như một con búp bê sứ bên cạnh hắn.

Không khí dường như đã ngưng tụ lại.

Ánh mắt mà Quách Lệ Hoa nhìn Tề Lỗi càng ngày càng không hiền lành, như thể muốn nói là bê con, mày muốn ăn đòn phải không vậy.

Và Từ Thiến cuối cùng đã đứng trước mặt những người lớn:

- Cháu chào các cô các chú ạ!

Cô chào hỏi một cách cởi mở.

Khiến Quách Lệ Hoa phải đành tạm bỏ qua Tề Lỗi, tập trung sự chú ý vào Từ Thiến.

Bà miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

- Con gái nhà ai đâu? Thật đáng yêu.

Từ Tiếp tươi cười đáp lại:

- Cô quá khen ạ! Cháu tên là Từ Thiến, cháu là bạn của Tề Lỗi, và đang học trường Nhất Trung ạ.

 - Bạn... Bạn...

Quách Lệ Hoa lại không bình tĩnh nữa.

Ở tuổi của Tề Lỗi, thường chỉ nói là bạn học, từ "bạn" thì có một nghĩa khác rồi.

Mà giọng nói này Quách Lệ Hoa còn nhớ rất rõ, chính cô gái này đã gọi điện vào hôm công bố kết quả thi vào lớp 10!

Bà không thể cười nổi nữa:

- Nhất, Nhất Trung à... gần nhà cô đấy, cũng là một trường học tốt.

Từ Thiến:

- Cũng tạm ạ! Thật ra cũng giống nhau cả thôi, Nhị Trung cũng rất tốt, cháu muốn học cấp ba ở Nhị Trung ạ.

Quách Lệ Hoa:

"..."

Vậy là vào cùng một trường với Đầu Đá sao?

- Sau đó thì sao, cháu... cháu cũng tốt nghiệp cấp hai?

- Vâng, cháu cùng phòng thi với Tề Lỗi đấy ạ!

- À à...

- Vậy cháu... thi thế nào?

- Cháu được 597 điểm ạ.

"Năm..."

Quách Lệ Hoa thầm nghĩ, mấy điểm? 497 phải không?

Hơi choáng váng, điểm tuyệt đối là 600 nhỉ? 597! Kể chuyện cười gì vậy!?

Nhìn thấy Từ Thiến cười rạng rỡ, không hề khiêm tốn:

- Ngữ văn cháu bị mất 1 điểm và mất 1 điểm chính trị, hơi tiếc một chút!

"..."

"..."

"..."

Một nhóm cha mẹ hóa đá tại chỗ, đây không phải là học sinh giỏi, đây là học bá!

Quách Lệ Hoa ngây người hồi lâu, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Thầm nói:

"Vậy thì không có vấn đề gì, 597 sẽ không để ý con trai bà. Hơn nữa, nếu mà để ý thì cũng không sao!"

Liền nở nụ cười:

- Đứa nhỏ này thật đúng là không sánh được với cháu.

- Vừa xinh đẹp vừa biết ăn nói, còn chăm học như vậy nữa chứ, ôi chao.

- Từ Thiến phải không? Cô nói cho cháu biết, cháu phải dẫn dắt thằng Đầu Đá nhà cô đấy nhé, cô lo lắng về điểm số của nó! Lo lắng quá!

Hoàn thành!

Còn dễ hơn lấy lòng hơn Lý Ngốc Nghếch, chỉ cần nói điểm thi vào lớp 10.

Một đám phụ huynh, ngoại trừ Tề Quốc Quân, nhìn dáng vẻ của Quách Lệ Hoa giống như hận không thể tiến lên kéo tay cô gái không buông, ghen tị cùng ghen ghét... cộng thêm ghét bỏ.

Bà Quách, bà t quá đáng rồi nha, chỉ là bạn bè thôi! Bạn bè thôi! Bạn bè thôi!

Không phải là con dâu! Bà đắc ý cái gì?

Còn năm đứa nhỏ trước mặt cũng chẳng buồn buôn bán nữa, đành ôm tay nhìn sang đây với vẻ mặt bất lực.

Lý Ngốc Nghếch rất không phục. Xùy! Cũng chỉ được cái học giỏi thôi mà? Tôi còn có phẩm hạnh trời ban đây này!

Tề Lỗi trố mắt đứng nhìn ánh mắt khiêu khích của Từ Thiến, cuối cùng nhận ra một chân lý của hai cuộc đời:

Nếu bạn có điểm tốt, bạn có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn nhỉ?

Bên này Quách Lệ Hoa sắp bay lên trời rồi, bà không ngừng dặn dò Từ Thiến:

- Đầu Đá chỉ là học hơi kém thôi, chứ thật ra nó chẳng có khuyết điểm gì cả.

- Cháu học giỏi thì phải giúp đỡ thằng Đầu Đá nhà cô. Nó kém cháu xa quá, chỉ 450 điểm thôi, cô lo lắm!

- Dạ!?

Khuôn mặt Từ Thiến sững sờ, cô nhìn Tề Lỗi như hiểu ra điều gì.

Còn Tề Lỗi thì ngước mắt lên trời, màn đêm thật đẹp.

Cô sạp hàng bên cạnh đang tức giận với Tống Đại Chí:

- Nhìn người ta đi kìa! Nhìn người ta đi kìa!

……

Chưa đến mười giờ, chợ đêm vẫn tương đối nhiều người.

Có lẽ một nhóm phụ huynh đã mệt vì đứng, thêm cả ngày mai Lý Mân Mân và Vu Dương Dương mai còn phải đi thi, nên họ liên tục thúc giục Tề Lỗi dọn hàng sớm.

Vốn dĩ ba cậu muốn bày hàng thêm một lúc nữa, hôm nay bị người lớn làm loạn, chỉ bày một gian hàng. Hơn nữa còn làm trì hoãn việc kinh doanh, không kiếm được nhiều tiền.

Nhưng, Đường Thành Cương chỉ đơn giản là đỗ con xe Land cruiser ở trước gian hàng và buộc dọn hàng.

Tụi Lư Tiểu Soái hôm nay bị Lý Mân Mân ép đến đây, nhưng họ không làm gì cả, chỉ làm trợ thủ ở phía sau. Ngày mai có đến được hay không, thì phải xem Lý Mân Mân hiền hay ác.

Ba người này không giống ba anh em. Họ cần sĩ diện, thực sự không thể chấp nhận việc mở một sạp hàng rong.

Trước khi đi, Quách Lệ Hoa còn đặc biệt dặn dò Tề Lỗi là phải đưa bạn nữ kia về nhà và đừng làm người lớn lo lắng.

Bạn học Tề Lỗi giống như đang ở trong một giấc mơ vậy.

Phải biết là hôm kia hắn vừa mới ăn đòn vì bị nghi ngờ yêu sớm!

Bây giờ người đang đứng trước mặt mẹ rồi, nhưng sao lại khác thế?

Tất nhiên, trước khi đưa Từ Thiến về nhà thì phải đưa Chu Đào về trước đã, chị ta đã ngồi xổm trong chợ đêm cả đêm rồi.

Hơn nữa, là một người buôn tất, chị ta thạo các mánh khóe hơn người bình thường, trong một đêm là có thể nhìn thấy gần hết.

Chỉ có điều, Chu Đào am hiểu về tất, nhưng các phương pháp tiếp thị thì phải hoàn toàn tiên tiến, và vẫn còn nhiều chi tiết cần phải cân nhắc.

Về điều này, Chu Đào cũng là một người độc thân:

- Mình đã thân nhau như vậy rồi, nói cho chị biết đi?

Tề Lỗi cố ý làm cho chị ta tò mò:

- Mình thân như vậy á? Nói ra thì cũng được thôi, nhưng mà...

Chu Đào lập tức trở nên cảnh giác:

- Cậu lại định làm gì? Chị nói cho cậu biết, giá mà chị đưa bây giờ thực sự là giá thấp nhất rồi, miễn bàn cãi!

- Vậy thì không có gì để nói nữa!

Tề Lỗi đẩy xe đạp, kéo theo Từ Thiến và chuẩn bị rời đi.

Muốn tay không bắt sói? Định dọa ai chứ?

Mà Từ Thiến chắc cũng đoán được Tề Lỗi đang dùng kế lạt mềm buộc chặt, múa bút như thần, đột nhiên bật ra một câu:

- Mau lên, muộn nữa là ăn chửi đấy.