Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kết quả Chu Đào quýnh lên, sao có thể để bọn họ rời đi như thế này được?

 - Trở lại!

Mắng thầm, đây là một con quỷ con hút máu mà.

Chị ta khóc thét:

- Chị không lừa cậu thật mà! Giá đã xuống một tệ rồi còn muốn giảm nữa,?

- Haizz

Tề Lỗi thở dài, thuận thế xoay người lại:

- Chị à, chuyện là vậy, em sẽ tính nợ cho chị!

- Ừ, cậu nói đi.

- Em ấy à, khi mới bắt đầu mở hàng, mỗi ngày bán được khoảng 500 đôi tất, lãi ròng từ 300 đến 400.

Chu Đào:

- Đừng khoe khoang nữa! Nói vào chuyện chính đi.

Những điều này không cần Tề Lỗi phải nói, chị ta có thể tính ra từ số hàng mà Tề Lỗi nhập mỗi lần.

Nếu không bạn nghĩ rằng chị ta sẽ chạy suốt một quãng đường dài từ tỉnh lỵ đến đây và còn thức đến nửa đêm để làm gì.

Nói trắng ra, không có lợi ích thì không dậy sớm.

Chỉ nghe Tề Lỗi nói:

- Trọng yếu là, thủ đoạn này ít nhất có thể kiếm tiền nhanh chóng trong nửa tháng.

Hắn mỉm cười đầy ẩn ý nhìn Chu Đào:

- Nửa tháng đấy nhé! Mỗi ngày ba, bốn trăm là còn ít!

- Không nói về những nơi khác, chỉ chợ đêm và chợ sáng ở bảy quận và mười hai huyện của Cáp Nhĩ Tân...

- Chậc chậc.

Tề Lỗi chép miệng rồi bắt đầu tính toán:

- Lấy mười xe tải nhỏ, chuyên chạy các quận, huyện bên dưới, bỏ nhân công và xăng xe đi. Chị có thể kiếm cả chục nghìn chỉ trong vòng mười ngày ấy chứ?

Điều này là nói với Từ Thiến, nhưng thật ra chỉ để gây hứng thú cho Chu Đào thôi, hắn không có ý định để Từ Thiến xen vào.

Nhưng mà, không ngờ rằng kỹ năng [Trời sinh một cặp] của Từ Thiến đã đạt max cấp, nghe xong lời của Tề Lỗi, cô khẽ liếm môi, đôi mắt to sáng ngời, lòng tham đều lộ ra hết.

- Tụi mình tự làm đi! Thuê xe tải con ở Thượng Bắc ngày chỉ mất 80 tệ. Không cần tài xế, tự đổ xăng sẽ rẻ hơn.

- Đến lúc đó, chúng ta sẽ dẫn các bạn học chạy khắp nơi luôn đi! Dù sao cũng là kỳ nghỉ hè, còn nhiều thời gian lắm.

- Dừng!!

Chu Đào không nghe được nữa.

Hai đứa xứng đôi thật đấy, chồng nói vợ theo à?

Một con cáo nhỏ đã khó ứng phó lắm rồi, giờ lại có thêm một con cái đến nữa chứ.

- Bảy hào.

Tề Lỗi nhướng mày:

- Tất thuần cotton cũng...

- Đúng vậy!

Chu Đào đã sắp nổi khùng đến nơi:

- Đều là bảy hào! Được chưa? Đừng nói thêm bất cứ câu nào nữa, nếu không chị mày sẽ nổi nóng đấy.

- Được rồi!

Tề Lỗi sẵn sàng chấp nhận.

Quay người lại và giơ tay lên, Từ Thiến ngầm giơ bàn tay trắng muốt của mình ra đập tay với Tề Lỗi:

- Oh yeah!

Chu Đào tức giận vô cùng, chẳng tài nào hiểu nổi hai người họ. Thật ra các thế hệ sau này gọi đây là cơm chó.

Chỉ thấy Tề Lỗi quay lại:

- Ngày mai chị hãy gửi mười nghìn đôi sang đây trước, ghi sổ.

Chu Đào:

"..."

Cảm thấy mất mát lớn.

……

- Thực ra thì, chuyện này không khó chút nào.

Tề Lỗi vẫn đáng tin cậy, hắn giải thích chi tiết cho Chu Đào về chiến lược tiếp thị, không giấu giếm gì cả.

Chu Đào nghe xong, cảm xúc hỗn loạn.

Một mặt cảm khái cái thằng ranh con có đầu óc rất thông minh, đây chính là một kẻ có tính toán!

Mặt khác thì lại cảm thấy không đáng. Chỉ một vài câu nói, một chuyện đơn giản như vậy thôi, đã cho nó được lời rồi.

- Đi đây!

Chu Đào không muốn ở lại lâu hơn dù chỉ một giây, còn phải ngồi xe xuyên đêm trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Kết quả, Tề Lôi vẫy tay với chị ta:

- Tạm biệt chị Tiểu Đào! Nửa tháng nữa gặp lại!

- Hả?

Xe đã khởi động, nhưng sau khi nghe thấy lời này, nó lại tắt máy.

Nếu người khác thốt ra một câu như vậy, chị ta sẽ coi như là không nghe thấy, nhưng cái thằng Tề Lỗi rất ranh ma, trong lời nói nhất định phải có cái gì đó.

- Nói cho rõ ràng, ý cậu là gì?

Tề Lỗi cười tủm tỉm:

- Không có gì đâu! Nếu nửa tháng sau kiếm xong số tiền này, chị Tiểu Đào còn muốn kiếm thật nhiều tiền, đến lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện tiếp!

"..."

Chu Đào muốn khóc:

- Thằng em, đã 7 hào rồi cậu còn muốn thế nào nữa?

Tề Lôi thì chỉ cười mà không nói gì:

- Đến lúc đó nói sau.

Chu Đạo dứt khoát xuống xe:

- Cậu nói ngay!!

Tề Lỗi:

- Nói bây giờ cũng vô dụng. Trong tay em không có tiền, người cũng không có giá trị, cũng chỉ muốn lợi dụng nhập hàng giá hời chút thôi mà.

Chu Đào: - Nửa tháng nữa sẽ có tiền? - Càng nói chuyện, anh càng ngạc nhiên - Vậy ngoài việc lợi dụng nhập hàng được giá hời, cậu còn muốn lợi dụng cái gì nữa!?

Dù có nói gì thì Tề Lỗi cũng chẳng dám nói ẩn ý nữa, chỉ nói một câu: - Đến lúc đó nói sau.

"..."

————————

Gió đêm mùa hạ mát nhẹ, bầu trời đầy sao lấp lánh.

Trên phố đã ít người hơn, chỉ có ánh đèn đường mờ ảo, kéo dài ra xa.

Từ Thiến ngồi trên yên sau, bắp chân đung đưa, vai không tránh khỏi áp vào lưng Tề Lỗi, có chút nóng.

Cả hai không trò chuyện và đều chọn im lặng, chỉ có tiếng xe đạp cọt kẹt vang vọng trên phố.

Bầu không khí như vậy khiến cô Từ rất muốn hát. Đáng tiếc, đó là mặt khác mà chỉ có thể bộc lộ khi cô ở một mình.

Hơi hối hận, mấy lần xung động, cuối cùng cũng không nhịn được.

Nhưng Tề Lỗi ở phía trước đột nhiên ngân nga giai điệu khiến Từ Thiến phải lắng nghe.

Đó có lẽ là một bài hát dân gian, Từ Thiến chưa từng nghe nó bao giờ, rất êm tai.

Thực ra, thành thật mà nói, giọng của Tề Lỗi hơi sắc và quá vang, không thích hợp với những điệu dân gian như thế này.

Nhưng Từ Thiến lại thấy rất hay.  Bởi vì khi cô muốn hát, Tề Lỗi sẽ hát.

Kiểu hiểu ngầm này khiến người ta xúc động.

Và tại sao Tề Lỗi lại cảm thấy như vậy?

Hắn cảm thấy mình là người may mắn nhất, không chỉ là do sống lại, mà là ... trên đời này, thật sự không dễ dàng gặp được một linh hồn hợp với mình

Hắn đã đợi hai kiếp.

Có lẽ người phù hợp đó đang ngồi ở phía sau.

……

"Làn gió nhẹ khẽ... thổi bay mái tóc xõa của em."

"Anh không kìm lòng được mà nói cho em biết lòng mình."

"Đã bao nhiêu lần lấy hết can đảm để nói, rồi lại không dám mở lời,"

"Nghĩ đến sự dịu dàng của em luôn là cúi đầu."

"Anh hy vọng ánh hoàng hôn nơi chân trời sẽ mãi rực cháy,"

"Luôn rực rỡ, không buông xuống..."

"Khuôn mặt tươi cười, đôi mắt nhắm nghiền của em..."

"Anh rơi đã vào bể tình mê đắm mất rồi ~~!"

......