Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 111. Tay Yếu, Chỉ Vác Được Một Nửa.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Làn gió nhẹ khẽ... thổi mái tóc em bay bay."

"Anh không kìm lòng được mà nói cho em biết lòng mình."

"Đã bao nhiêu lần lấy hết can đảm để nói, rồi lại không dám mở lời."

"Nghĩ đến sự dịu dàng của em luôn là cúi đầu."

"Anh hy vọng ánh hoàng hôn nơi chân trời sẽ mãi rực cháy."

"Luôn rực rỡ, không buông xuống..."

"Khuôn mặt tươi cười, đôi mắt nhắm nghiền của em..."

"Anh rơi đã vào bể tình mê đắm mất rồi ~~!"

Tề Lỗi càng hát càng không nghiêm túc, giai điệu càng ngày càng cao, đến chữ "mê đắm", hắn đã khàn cả cổ, không thể hát nổi nữa.

Từ Thiến ở yên sau cười khúc khích, đập mạnh vào mu bàn tay của hắn:

- Cậu nhỏ tiếng lại đi, kêu cái quái gì vậy!

Tề Lỗi cũng cười, một cơn gió như quét qua con phố dài.

- Đây là bài hát gì?

Từ Thiến hơi thích bài hát này.

- Bài này, bài này...

Tề Lôi đạp xe chậm lại, do dự một chút, tên bài hát nói ra không được hay cho lắm:

- Tớ không biết tên là gì.

Từ Thiến tưởng hắn thật sự không biết:

- Vậy cậu hát xong chưa?

Tề Lỗi:

"..."

- Đoạn sau không biết hát.

- À

Đột nhiên cô tỏ ra nghiêm nghị:

- Học sinh Tề Lỗi, tôi phải thừa nhận rằng kỳ nghỉ hè của cậu khá thú vị. Cô đây quyết định cho cậu một cơ hội dẫn tớ theo.

- Ấy ấy!

Tề Lỗi thoái thác:

- Nói cứ như là tớ cầu xin cậu ấy.

Từ Thiến:

- Cậu cầu xin chưa?

Tề Lỗi không ấp úng:

- Cầu xin cậu đấy!

Từ Thiến:

"..."

Chưa từng thấy người nào trơ trẽn như vậy!

Bỗng đập Tề Lỗi một phát, hỏi như hỏi tội:

- Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 cậu được bao nhiêu điểm!?

Tề Lỗi thầm cảm thấy không ổn, hắn nói sự thật:

- 454.

- Vậy khi đó cậu...

Tề Lỗi lập tức ngắt lời:

- Trời đất chứng giám, ở trạm xe hôm đó, tớ thật sự không biết có thể chép được nhiều điểm như vậy!

Mấu chốt ở đây, nếu nói có thể "thi" được nhiều điểm như vậy, nhất định sẽ khiến Từ Thiến tức giận. Nhưng nếu "sao chép" được nhiều điểm như vậy thì sẽ khác, công lao thuộc về Từ Thiến.

Nghe xong cô thầm tự mãn, nghĩ lại cũng đúng, chép bài của cô sao thấp điểm được?

Coi như chấp nhận lời giải thích của Tề Lỗi, một lúc lâu sau:

- Vậy thì cậu... có thể đỗ trường trọng điểm rồi?

Tề Lỗi:

- Chắc là sẽ đỗ, nếu tớ không đi mẹ tớ xé xác tớ ra mất!

- Vậy cậu... học Nhị Trung không?

- Chắc là cũng đỗ, nếu tớ không đi cậu sẽ xé xác tớ ra mất!

Từ Thiến:

- Cậu thích đi đâu thì đi! Ai quan tâm chứ?

Nhưng đằng sau Tề Lỗi không nhìn thấy, cô nở nụ cười.

Một lúc sau, cô đột nhiên hỏi:

- Cậu có biết Vương Nhĩ Đức không?

Tề Lỗi đắn đo một lúc:

- Ai thế? Cái tên này nghe có vẻ giống ông bác người dân tộc Duy Ngô Nhĩ nhỉ?

Páp ....

Từ Thiến đập hắn một phát:

- Tớ biết là cậu không biết!

Tề Lỗi:

- Ông ta làm nghề gì? Một tháng ông ta kiếm được bao nhiêu?

Từ Thiến tức giận:

- Người ta là một nhà văn, ông ấy đã từng viết một câu rất nổi tiếng!

- Câu gì?

- Có quá nhiều người không biết xấu hổ, phải cẩn thận!

Tề Lỗi hơi sửng sốt, bỗng thốt ra một câu:

- Vậy thì nhà văn này chẳng giỏi tí nào.

- Hả?

- Không biết mắng người, vậy thì viết sách gì chứ!

- Cậu thôi đi!

Gia đình Từ Thiến sống trong khuôn viên chính phủ, một khu dân cư được đảm bảo an ninh tốt nhất ở Thượng Bắc. Nghiêm ngặt đến nỗi năm đó ba anh em phải tốn rất nhiều thời gian mới phá được hàng phòng ngự.

Còn cách cổng một đoạn đường, ông bảo vệ cổng đã cảnh giác đứng ra. Thấy là hai đứa trẻ, có vẻ quen biết Từ Thiến nên không lên tiếng đuổi đi.

Chỉ là đôi mắt đó, chưa giây phút nào rời khỏi Tề Lỗi, nó tràn đầy sức sống!

Tề Lỗi cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà ban đêm không nhìn rõ lắm.

Kiếp trước hắn có thù oán với ông bảo vệ này, khi còn bé đã từng chặn ống khói của ông ta, và còn...

Hắn có phần né tránh và nói nhỏ với Từ Thiến:

- Cậu sống ở đây à?

Từ Thiến:

- Ừ

Tề Lỗi:

- Chậc chậc, chức của bố mình không nhỏ đâu!

- Cút! Bố của tớ mà!

Tề Lỗi nói mập mờ:

- Bố của ai thì cũng giống nhau cả thôi. Đúng rồi, nếu cậu sống ở đây, vậy cậu giúp tớ việc này được không?

Từ Thiến:

- Giúp việc gì?

- Có một phòng nhỏ trên tầng hai ở góc Tây Bắc, cậu biết không?

Vẻ mặt Từ Thiến trở nên lạ lùng:

- Biết chứ!

-  Ở sau tầng hai nhỏ đó có một nửa cây anh đào. Bây giờ gần chín rồi. Ngày mai hái cho tớ một ít. Lâu lắm rồi không được ăn!

Vẻ mặt của Từ Thiến càng kỳ lạ hơn.

- Đúng là có một cây anh đào. Nhưng nó chỉ là hơi cong queo thôi mà, sao lại là nửa cây?

- Hi!

Thấy ông bảo vệ đã đi về phía này, Tề Lỗi nhấc xe đạp xoay đầu xe, đạp xe định chạy:

- Năm đó tay yếu, chỉ vác được một nửa thôi.

Từ Thiến:

"!!!"

Đang định nói gì đó, Tề Lỗi đã chạy đi rồi, mà ông bảo vệ cũng đã tới.

Nhìn bóng lưng Tề Lỗi, ông lẩm bẩm nói một câu:

- Thằng oắt con, nghĩ buổi tối không nhận ra mày chắc? Mắt ông mày tốt lắm con ạ!

Từ Thiến: "!!!"

Vào lúc này, tiếng gầm đầy ngạo mạn của Tề Lỗi vang lên khắp con phố dài.

- Cái xác tốt thì nghìn cái giống nhau, linh hồn thú vị nghìn năm chọn một!

 - Cảm ơn đã khen!!

Mặt Từ Thiến lập tức đỏ bừng, cô tức giận giậm chân, tên này biết rồi!

Cũng chẳng quan tâm ông bảo vệ có ở bên cạnh mình hay không,

cô hét lên về phía đường phố:

- Đồ ngớ ngẩn! Đó là do "quá nhiều khuôn mặt đẹp, quá ít linh hồn thú vị" !!!

- Cậu-biết-cái-con-khỉ ấy!

Cô gái Đông Bắc... dù có dịu dàng cách mấy thì cũng hung hãn thôi.

——————

Tề Lỗi về đến nhà, Quách Lệ Hoa đã ngủ rồi, điều này khiến cậu học sinh Tề Lỗi thấy không quen chút nào.

Theo thông lệ quốc tế, không phải là tra khảo dã man hay sao?

Tại sao mẹ lại yên tâm như vậy chứ? Mẹ đã hết hy vọng vào con trai của của mẹ rồi ư?

Tổn thương lòng tự trọng quá đi mất.

Ngày hôm sau, kỳ thi cuối học kỳ kết thúc, chính thức được nghỉ lễ.

Tào Hiểu Hi vào vị trí.

Giấc mơ của Tề Lỗi đã trở thành hiện thực, đó là trở thành tổng đại lý thuộc bộ phận buôn tất của Chu Đào ở Thượng Bắc. Lấy giá của nhà cung cấp cấp một và thực hiện công việc của nhà phân phối cấp ba.

Lý Mân Mân, Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương cũng đã chính thức trở thành "con buôn", làm rúng động những người xung quanh, bị Tề Lỗi điều khiển như khổ sai vậy.