Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất nhiên, người ngoài không ai biết rằng hắn là một nhà phân phối.

Bởi lẽ, sạp hàng của Tề Lỗi đã hoàn thành sơ đồ chiến thuật của mình và chính thức thăng hoa.

Các biểu ngữ Tề Lỗi làm nay đã trở nên hữu dụng. Chúng được phân phát cùng nhau tại một gian hàng, tất cả chúng đều được lập ra cho hắn.

"Khát vọng tuổi trẻ" - học sinh trải nghiệm đứng bán hàng vào kỳ nghỉ hè.

Đối với những đàn anh, đàn chị lớn hơn Tề Lỗi hai tuổi, họ đều ngượng nghịu như Lý Mân Mân lúc mới đầu, Tề Lỗi chẳng cần suy nghĩ cách dạy họ bán hàng nữa, nữa mà dứt khoát ra chiêu lớn:

- Các anh chị đừng xấu hổ ạ!

- Đây là một chương trình vừa học vừa làm của "trại hè" và là một dự án kiểu mẫu cho thế hệ thanh niên mới ở Thượng Bắc trải nghiệm sự vất vả của người dân lao động.

- Hơn nữa còn có bố mẹ chúng ta đứng ở phía sau, mọi người còn sợ gì chứ!?

Thôi thì cha mẹ còn lo lắng, tuy tất cả đều ủng hộ, nhưng cũng giống như bố mẹ của ba cậu, ngày đầu cứ phải đứng ở phía sau giúp đỡ vì sợ con cái chịu thiệt.

Điều này cũng thuận tiện cho Tề Lỗi, đỡ phải dạy, họ tự giám sát và đào tạo.

- Bây giờ tôi xin tuyên bố! Trại hè trải nghiệm mùa hè "Chí ở thiếu niên" chính thức được bắt đầu!

Quầy bán tất trở mình một cái biến thành trại hè.

Các bạn nhỏ nghe xong đều sững sờ, không phải là bày hàng ư?  Sao, sao lại là một trại hè?

Cái mác nghe cao cấp quá!

Đường Dịch cùng Ngô Ninh nhìn nhau:

- Thằng cháu này đã thay đổi, càng ngày càng không giống người tốt!

Lý Mân Mân thì nhìn Tề Lỗi vẫy vẫy tay chỉ dạy cho các đàn chị, cẩn thận nhớ lại, còn không quên chửi Đường Dịch và Ngô Ninh đôi câu:

- Xin đấy! Trưởng thành tí đi, người ta đang làm việc lớn đó!

Tự dưng thành trại hè. Các cậu ai có khả năng này?

Vấn đề là, cậu ta vẫn kiếm được tiền!

Đường Dịch và Ngô Ninh đã rất khó chịu, mấy ngày trước chị có nói Đầu Đá như vậy đâu.

Nhắc nhở chị Tiểu Mân:

- Chị ơi, ngốc thì tốt đấy nhưng phải có đầu óc một chút, nếu không bị bán đi còn đếm tiền cho người ta nữa đấy!

- Các cậu!

Lý Mân Mân tức giận đến mức giậm chân muốn đánh người.

Tôi sẽ bị bán á? Bà đây thông minh lắm con ạ!

……

Từ Thiến đến hơi muộn, khi đến chợ đêm, cô thấy hơn chục biểu ngữ đỏ đã được kéo lên.

Là khẩu hiệu mà Tề Lỗi và cô đã đi đặt làm.

Nhưng, những người lớn đứng đằng sau gian hàng là cái quái gì vậy? Còn trại hè mà hắn hét lớn là thế nào?

Từ Thiến nhận ra cô phải để mắt sát sao mới được, chỉ lơ là một cái là đã hơi không thể bắt kịp nhịp điệu rồi?

Khi đến gian hàng, Lý Mân Mân đang cầm trên tay bảo vật Motorola đời một mà Lý Cương mang đến, toát mồ hôi gọi người. Còn Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương thì chiếm bốt điện thoại, chỉ có ba người bọn họ là đặc biệt nhàn nhã.

Nhét một hộp anh đào nhỏ vào tay Tề Lỗi, nhưng lại không nói chuyện với hắn, hiển nhiên là đang cáu vì câu hỏi về Vương Nhĩ Đức tối hôm qua.

Mà khi Đường Dịch và Ngô Ninh biết được hộp anh đào đến từ nửa cây trong khuôn viên chính phủ, bọn họ chợt hồi tưởng lại chuyện cũ, kín đáo cầm lấy chiếc hộp nhỏ kia

Ngô Ninh bỏ một quả vào miệng:

- Ngọt quá! Chắc đã ba bốn năm không đến phá khuôn viên chính phủ rồi nhỉ?

Đường Dịch bỏ hai quả vào miệng :

- Ngọt thật! Không phải ba, bốn năm à? Chuyện hồi còn học tiểu học ấy chứ, ông bảo vệ chắc là nhớ tụi mình lắm.

Ngô Ninh ba quả:

- Ngọt vãi! Hôm khác đi hỏi thăm ông bảo vệ, nhân tiện để ông ấy đền quần cho tao.

Mặc dù không biết họ đang nói về cái gì, nhưng Tề Thiến đoán chắc chắn phải có một câu chuyện, và nó chắc chắn là kiểu gà bay chó nhảy...

Sự chú ý vẫn ở trên người Tề Lỗi, trừng hắn hồi lâu, cuối cùng cô mở lời:

- Sao cậu lại xấu xa như vậy hả?

Tề Lỗi giả ngu:

- Xấu xa gì cơ? Đó đều do Đường Dịch làm hết, tớ chịu trách nhiệm tung tin thôi mà!

Từ Thiến không lên tiếng, giết chết hắn bằng sự im lặng.

Một phút sau, Tề Lỗi rốt cục không chịu nổi nữa:

- À à! Cậu nói ông Vương Nhĩ Đức người nước Anh hả? Tớ không quen ông ta thật mà!

- Thực ra tớ thích Dư Quang Trung hơn.

- Xùy!

Từ Thiến khinh thường, Dư Quang Trung là ai? Sao tớ không biết?

Thành công chuyển đề tài:

- Lý do là gì?

Tề Lỗi nghiêm túc nói:

- Cậu nghĩ xem, một người nói về lịch sử nước Anh thì có thể tạo ra những câu hay ho cỡ nào? Mà phương diện này, cậu nhìn vào độ uyên thâm của tiếng Hán nước ta. Từ xưa đến nay, không biết đã có bao nhiêu câu nói nổi tiếng, đó mới gọi là vô song!

Câu nói này vào hai mươi năm sau sẽ có người tin, nhưng hai mươi năm trước lại gây tranh cãi.

Từ Thiến suy nghĩ một lúc:

- Ví dụ!

Biết Tề Lỗi có lẽ có chút nền tảng về thơ cổ, nếu không thì sẽ không viết ra được bài văn đó, vì vậy cô bổ sung một câu:

- Không tính thơ cổ, phải là hiện đại cơ!

- Ví dụ như...

Tề Lỗi suy nghĩ một lúc, hiện đại thì hiếm có sao?

Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên thâm thúy, đọc diễn cảm:

"Nếu gặp tuyết ngừng rơi, ánh trăng đầy trời"

"Đất bằng trải ra trắng xóa"

"Mặt đất trôi, chuyển thành ánh bạc"

"Còn bạn mỉm cười đi về phía tôi"

"Giữa ánh trăng và ánh tuyết"

"Bạn là tuyệt sắc thứ ba"

Bài thơ "Tuyệt sắc" (Dư Quang Trung)

"..."

"..."

"..."

"..."

- Ái chà~~~~~! Được đó!

Da đầu Đường Dịch và Ngô Ninh nổ tung, dữ quá, ai mà chịu đựng được kia chứ?

Lý Mân Mân ở đằng xa đóng băng tại chỗ với tư thế cầm điện thoại, đôi mắt mở to, trong một tư thế khó tin.

Ngay lúc đó, Tề Lỗi:

- Lại Baggio rồi.

- Chuyện gì vậy, chuyện gì vậy?

Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương chạy ra khỏi bốt điện thoại:

- Có chuyện gì vậy?

- Không có gì.

Lý Mân Mân ánh mắt ngưng trọng, nhìn cái tên Tề Lỗi không biết xấu hổ:

- Bị kinh tởm.

Chợt thấy Baggio không thơm nữa.

Ở nơi đông người ra vào, bạn học Tề Lỗi lại đọc được một bài thơ tình, khiến người ta thật cạn lời.

Thế nhưng bạn học Từ Thiến ở trong đó thì lại sững sờ nhìn Tề Lỗi.

Hồi lâu sau:

- Cũng được, coi như cậu qua chốt.

Tề Lỗi cười đắc ý, xong việc!

Quay người để tìm quả anh đào, nhưng Đường Dịch lại đưa cho hắn một chiếc hộp rỗng.

 Hết rồi!

Hai tên bỉ ổi!

……