Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi mọi người nhàn rỗi thì chợ đêm đã tan, hôm nay Lý Mân Mân không quấy rầy ba cậu mà là cùng Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương rời khỏi.
Chỉ còn lại ba người và Từ Thiến, vì còn quá sớm nên cả bốn người đã mua rất nhiều xiên thịt cừu, ngồi xổm trên lề đường vừa tán phét vừa gặm.
Từ Thiến đã hoàn toàn hòa nhập vào bầu không khí của ba người họ, thản nhiên không để ý đến hình tượng.
Thật ra, điều này khiến Đường Dịch và Ngô Ninh đánh giá Từ Thiến cao hơn.
Không phải là ba người chưa từng nhìn thấy cô gái có gia thế tốt, Thượng Bắc chỉ to ngần ấy, rất nhiều người có xuất thân tốt hơn ba người bọn họ, họ cũng thường gặp như cơm bữa.
Nhưng, không có nhiều người như Từ Thiến.
Nói sao nhỉ? Những cô gái đó hoặc là đoan trang, hoặc là giống với Lý Mân Mân trước đây, tưởng rằng bản thân biết rõ ràng, nhưng thực ra họ không hiểu gì cả.
Hoặc là tính cách cực kỳ lạnh lùng hoặc dịu dàng.
Từ Thiến là người duy nhất, theo lời của thế hệ sau thì có thể ngọt hoặc mặn. Khi nghiêm túc thì sẽ có dáng vẻ nghiêm túc, khi vui chơi thì có dáng vẻ vui chơi, khiến người ta thoải mái.
Chỉ có thể nói là, số thằng Đầu Đá nó tốt thật!
Nói đến trại hè, Ngô Ninh lau dầu trên miệng đi:
- Rốt cuộc mày nghĩ cái quái gì thế? Sao lại làm ra một gian hàng lớn như vậy?
Thật ra lúc trước kinh doanh không tốt, ba anh em tán gẫu với nhau, Tề Lỗi nói rằng dù không chia quầy hàng, không tham gia trại hè, hắn cũng sẽ có những cách khác để vực dậy.
Kết quả là đã chọn một trong những thứ mà họ lo lắng nhất. Giờ trông có vẻ rất rắc rối, mà còn có rất nhiều người, ồn ào thật sự.
Kinh khủng hơn là vừa mới quay lại nhìn, Tề Lỗi đã giải quyết xong ba người Lý Mân Mân, sau đó dùng ba người để thu hút một nhóm hàng chẳng đâu vào đâu, cũng là tẩy não bằng cách in băng rôn, tiêm máu gà.
Kế hoạch gì đây?
Ba cậu yên ổn kiếm được tiền, đến khi đi học lại liền có thể khoe khoang trước mặt các bạn? Vậy có phải tốt hơn không?
Nó thực sự không cần thiết.
Đường Dịch thực sự có ý kiến về điều này.
- Đầu Đá, mày không thấy là hơi giả tạo sao? Rất không nghĩa khí đấy nhé.
Đường Dịch quan niệm rằng kiếm tiền là kiếm tiền và chơi là chơi, hai thứ phải tách biệt.
Để kiếm tiền, còn phải đội lốt trại hè, người bình thường chỉ cần nhìn thoáng qua là biết đó là giả dối.
Có mất mặt không cơ chứ?
Đường Dịch vốn có tinh thần chiến đấu cao, nhưng sau khi Tề Lỗi làm vậy, sự hứng thú đã giảm bớt.
Trước điều này, Tề Lỗi cũng thẳng thắn trả lời:
- Trại hè đúng là có vỏ bọc, và có một kế hoạch khác để kéo Lý Mân Mân xuống nước.
Hai cậu cau mày hỏi:
- Kế hoạch gì?
- Tao muốn chơi một trò lớn.
- Cái gì?
Hai cậu nhướng mày:
- Lớn cỡ nào?
Tề Lỗi:
- Đó là một cuộc chiến lớn như của bố chúng ta.
- Phụt !!
Hai người phun thẳng chỗ dầu cừu ra khắp mặt đất, trợn mắt nhìn Tề Lỗi.
- Phét à?
……
Chuyện ba ông bố làm lần này không hề nhỏ, gần như móc sạch tiền của cả ba nhà.
Nghe bố Ngô nói, lần này, kể cả khoản vay cộng với khoản đầu tư thì hai mươi triệu chưa chắc đã đủ.
Khiến Đường Dịch bị dọa, phải dặn dò ông Đường:
"Bố chơi nhẹ nhẹ thôi, để chừa cho con một ít."
Kết quả là hiện tại Tề Lỗi lại nói muốn liều mạng vì bố.
- Mày bán tất có thể bán được hai mươi triệu sao?
Tề Lỗi mở to mắt nhìn cậu ta nói:
- Chuyện này không có quan hệ tới tiền.
Những việc lớn, việc nhỏ không nhất thiết phải cân đo bằng tiền.
Đúng là bây giờ hắn không thể làm được việc lớn kiếm ra hai mươi triệu nhưng hắn có thể làm việc khác. Cũng không nhất định nhỏ hơn so với chuyện này của bố.
Thực tế, nói ra cũng rất kỳ diệu, ba anh em dùng chuyện bán tất này kích thích động lực của ba ông bố, quyết tâm một lần nữa gây dựng sự nghiệp.
Cỗ hùng tâm tráng chí, người già chí không già của ba ông bố đã truyền lại cảm hứng cho Tề Lỗi.
Đúng vậy, Tề Lỗi muốn sống cuộc sống gia đình mình yên ổn, tận hưởng những khoảnh khắc. Nhưng điều này không có nghĩa là hắn chỉ theo đuổi sự đơn giản.
Mấy ngày nay hắn đã lên kế hoạch, hiện tại đã hoàn thành bước thứ hai, chuẩn bị phát động tổng công kích.
Chỉ là nhất thời không thể nói chuyện này với Đường Dịch, Ngô Ninh, nên trả lời cho có lệ:
- Cứ chờ xem! Nhanh thôi!
- Chậc chậc!
Đường Dịch cũng không có hứng thú truy cứu. Tề Lỗi vẫn luôn nói chuyện kiểu thần bí.
Ánh mắt hắn ta lướt qua Tề Lỗi, nhìn sang Từ Thiến nói:
- Cho… Cho tớ thêm hai que nữa. Cậu cũng ăn không nổi.
Sau khi tổng kết xong, Tề Lỗi đưa Từ Thiến về nhà.
Trước đó Từ Thiến không có tham gia vào chủ đề nói của ba anh em. Lúc này chỉ có hai người, rốt cuộc cô mới lên tiếng:
- Cậu nói sự kiện lớn sẽ không phải là trại hè chứ?
Tề Lỗi nghe vậy thì nói một câu:
- Thu liễm chút.
- ???
- Cho dù có thông minh thế nào thì tớ cũng không thấy mình xứng với cậu.
- Hừ!
Từ Thiến hất cằm nghĩ, “tớ vốn rất thông minh rồi”.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì... Không đúng lắm!
Bốp!
Cô cho Tề Lỗi một cú đấm nhẹ:
- Cậu lại chọc tớ
Tề Lỗi chỉ cười ngây ngô.
- Vì thế, chuyện lớn mà cậu nói là cái trại hè cùng cuộc phỏng vấn của đài truyền hình tỉnh hay sao?
- Ừ!
Thời gian trôi nhanh, nháy mắt đã qua nửa tháng, bước vào cuối tháng Bảy.
Trại hè đang diễn ra sôi nổi, nó đã trở thành một khung cảnh đẹp nhất của chợ đêm.
Từ khi biết Tề Lỗi đã vào Nhị trung, Từ Thiến lạnh nhạt hơn rất nhiều. Không giống như lúc đầu muốn cùng ở một chỗ với Tề Lỗi.
Cô nói là ban ngày phải học thêm. Buổi tối có lúc đến, cũng có lúc cô không đến.
Điều này khiến cho Tề Lỗi cảm thán mà oán giận Quách Lệ Hoa nhiều chuyện. Lừa thêm hai tháng có phải tốt không?
Con người mà, một khi đã có được thì không biết quý trọng. Thật đáng ghét!
Tất nhiên, trong cuộc sống, có mấy chuyện lông gà vỏ tỏi để cho thêm đặc sắc. Nhưng ở mùa hè năm 98 thì thật sự không đáng nói đến.
Bởi vì vào thời điểm này, đất nước Trung Quốc đang trải qua thử thách sinh tử.
Đây là cuộc chiến lớn và cam go nhất mà nhân dân Trung Quốc từng tham chiến kể từ những năm 1950.
Quân đội Giải phóng Nhân dân và Lực lượng Cảnh sát Vũ trang đã tham chiến với gần ba trăm nghìn người. Lực lượng dân quân dự bị cũng lên tới năm triệu người. Phạm vi chiến trường rộng đến hơn nửa lãnh thổ của Trung Quốc.
Hơn một trăm tướng lĩnh ra tiền tuyến chỉ huy, có hơn năm nghìn sĩ quan cấp của các sư đoàn.
Chỉ tính riêng dọc sông Trường Giang đã có hơn sáu mươi vị tướng lĩnh ra tiền tuyến. Việc dàn quân chỉ đứng sau quy mô của chiến tranh Giải phóng.
Tên của chiến dịch này là: Chống lũ lụt!