Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bắt đầu từ cuối tháng 6, lưu vực sông đã dẫn đầu trận thảm họa. Bộc phát trận lũ lụt lớn nhất trên toàn bộ lưu vực sông trong một trăm năm mươi năm qua.
Cho đến cuối tháng 7, mực nước cảnh báo đã ở mức nguy cấp lần thứ hai liên tiếp. Mức nguy hiểm thứ ba đang diễn ra.
Bị ảnh hưởng bởi sông Trường Giang, tình hình thiên tai ở lưu vực sông Tùng Hoa cũng không mấy lạc quan.
Tỉnh Long Giang, bao gồm cả thành phố Cáp Nhĩ Tân đã bị ảnh hưởng bởi lũ lụt.
Tất cả mọi người ở thành phố nên biết rằng, năm nay, bờ kè xây bằng bao cát đã rút xuống dưới tháp tưởng niệm chống lũ. Tình hình vô cùng nguy hiểm.
Dọc theo phía nam sông Trường Giang, hứng chịu nguy cơ lũ lụt còn nghiêm trọng hơn so với phía bắc.
Đỉnh lũ lớn nhất tuy chưa tới nhưng bất kể là ti vi hay đài phát thanh đều nói về tình hình thiên tai.
Các chiến sĩ Quân Giải phóng ngày đêm bám trụ trên bờ kè. Thật sự đã phục vụ quên mình để xây bức tường kiên cố phòng ngừa lũ lụt.
Dưới tình hình nghiêm trọng như vậy, mấy trò đùa của Tề Lỗi tỏ ra không đáng kể.
Hiện tại chỉ có một chủ đề duy nhất: đó là một lòng một dạ vượt qua khó khăn!
Nhân vật chính chắc chắn là các chỉ huy của Quân Giải phóng Nhân dân đang chiến đấu trên tuyến đầu chống lũ lụt.
Ngược lại, bài văn ngày đó của hắn càng có cơ hội trở thành thứ thuốc trợ tim cho mọi người.
…
Nếu như nhìn từ góc độ của một người trọng sinh, sự thức tỉnh ý thức của nhân dân Trung Quốc có thể được chia thành ba làn sóng:
Lần thứ nhất là khoảng thời gian từ năm 1997 đến nay.
Lấy lại được Hồng Kông nhưng phải chống lũ lụt năm 1998. Soros không chiếm được đồng đô la Hồng Kông đã khiến một số người nhận ra rằng quê hương đang trở nên mạnh mẽ hơn.
Năm 1999 có Cộng hòa Liên bang Nam Tư, "ngày 11 tháng 9" đã đánh thức những ai đang khao khát phương Tây.
Tuy nhiên loại suy nghĩ này cũng không phải là suy nghĩ chính. Dù sao thì giai đoạn này vẫn là một điều đáng khen thưởng, lãnh đạo cũng không có giải thích.
Nói chung, ngoài các phương tiện truyền thông chính thống, có rất nhiều người nói không hay về quê hương, rất náo động.
Lần thứ hai là Thế vận hội 2008 và Động đất Vấn Xuyên. Cho người dân và thế giới thấy được sự trẻ hóa của đất nước Trung Quốc.
Kể từ năm 2008, hầu hết người dân Trung Quốc không nghi ngờ về một ngày nào đó Tổ quốc sẽ vượt qua các bậc tiền bối và giành lại vinh quang.
Trong khoảng thời gian này, Đảng lãnh đạo vẫn sôi nổi như trước. Nhưng đã từ từ biến thành công kích trực diện, không dám quá kiêu ngạo.
Lần thứ ba là chống lại vi-rút mới và chiến tranh thương mại Trung-Mỹ.
Đến thời điểm này, hầu hết người dân cả nước đều cho rằng chúng ta không phải đang phục hưng mà là đã ở phục hưng. Lòng yêu nước cũng vô cùng cao, không gì sánh được.
Nhưng trước năm 97,98, tình cảm yêu nước của người Trung Quốc luôn phải che che giấu giấu, không dám công khai.
Một mặt, những người khác thực sự mạnh hơn chúng ta. Mặt khác, chúng ta quá yếu.
Trong đó có Quân đội nhân dân của chúng ta. Nó khiến một số người có ấn tượng không lớn mạnh bằng các thế hệ sau. Thậm chí một bộ phận không được biết đến. Vì vậy người dân Trung Quốc đặt câu hỏi về hiệu quả chiến đấu của Quân đội nhân dân.
Rất nhiều người đi ra thời đại này đều biết một câu nói:
- Hiện tại không thể giống như cuộc chiến tranh vài thập kỷ trước. Họ đều là cựu chiến binh, không còn sức chiến đấu nữa.
Hơn nữa, họ từng chống lại sự xâm lược của Mỹ, viện trợ cho Hàn Quốc, chiến thuật biển người và cường điệu tuyên truyền của Đảng ta.
Suy nghĩ này không thay đổi cho đến mùa hè năm 1998.
Khi những gương mặt non nớt đó nhảy xuống dòng nước, xây dựng một con đập bằng xương bằng thịt...
Khi hình ảnh sinh mệnh mãi dừng lại ở tuổi hai mươi
Khi hàng trăm triệu người chứng kiến một điều kỳ diệu trước màn hình ti vi...
Nhiều người nhận ra rằng Quân Giải phóng Nhân dân vẫn luôn là Quân Giải phóng Nhân dân, chưa bao giờ phai nhạt!
Vì vậy, đừng nhìn bài văn của Tề Lỗi chỉ là bài thi của một kỳ tuyển sinh trung học phổ thông, nó thực sự đã chạm vào vấn đề nóng bỏng hiện tại.
Xét cho cùng, các phương tiện thông tin thời sự dẫn dắt dư luận từ các chiến sĩ Quân Giải phóng Nhân dân, chủ yếu đưa tin về những việc làm đầu tiên chống lũ lụt. Tuy rằng chấn động nhưng không gây ấn tượng thị giác.
Đối với việc biểu hiện trước góc nhìn của người dân, ngoài việc hô khẩu hiệu, thực sự không có kết quả rõ rệt nào chứ chưa nói đến có tư liệu tốt.
Một học sinh trung học cơ sở có thể tạo ra tiếng vang như vậy đã là một điểm tin rất sáng tạo.
…
Về việc đài truyền hình tỉnh đến phỏng vấn, Tề Lỗi cũng đã nói với Từ Thiến, nhưng tương đối mơ hồ.
Mặc dù Đường Dịch, Ngô Ninh còn có Lý Mân Mân biết chuyện nhưng bọn họ cũng không đi nói lung tung.
Không phải là không quan tâm mà ngược lại, rất quan tâm, quan tâm đến mức không có cách nào đưa ra đánh giá.
Thời đại này, Internet chưa phổ cập, chưa có điện thoại thông minh, con người có thể mở mang tầm nhìn, ngoại trừ báo chí, chỉ có đài phát thanh và truyền hình.
Hai mươi năm sau, người trẻ có lẽ không thể hiểu được cái cảnh người từ tám tuổi đến tám mươi tuổi, hầu như ai cũng xem tin tức phát sóng, nghe dự báo thời tiết.
Ở thời đại này, không phải chỉ đăng một vài bức ảnh, viết một đoạn văn, nhờ mấy người góp ý là có thể công khai với công chúng. Thậm chí nếu có chuyện gây ảnh hưởng tới đạo đức công cộng thì sẽ trở thành điểm nóng của thời đại.
Được đài truyền hình tỉnh phỏng vấn, còn là hình ảnh tích cực về học tập nữa, không nói đến Tề Lỗi mới là đứa trẻ mười sáu tuổi, ngay cả một doanh nhân thành đạt như Đường Thành Cương cũng không có cơ hội như vậy.
Đường Thành Cương chỉ mới tham gia chương trình truyền hình Thượng Bắc. Ông ấy vẫn luôn tự hào về điều đó trong một thời gian dài.
Không phải Đường Dịch cùng những người khác không có ý kiến, mà là bọn họ không bình luận, huống chi là nói đùa.
Vì cao quá nên chẳng chạm được chút nào, cứ như mơ vậy.