Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Về phần Tề Lỗi, dù đã trải qua thời kỳ bùng nổ thông tin trong kỷ nguyên Internet di động của hai mươi năm sau nhưng hắn không quá quan tâm với phương pháp tuyên truyền hơi rập khuôn này.
Tuy nhiên, nếu đang ở năm 1998 thì hắn đương nhiên phải làm việc trong khuôn khổ của năm 98. Phải phát huy hết khả năng dự đoán của người trọng sinh.
Vì vậy, Tề Lỗi rất coi trọng nó, tất cả những gì hắn làm bây giờ là để chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn.
Nhưng tại sao còn chưa tới? Hiện tại đều sắp sang tháng Tám rồi?
Đài truyền hình tỉnh lẽ ra phải đến từ lâu.
Ngay khi tỉnh vừa ra thông báo, đài truyền hình đã giao nhiệm vụ phỏng vấn, yêu cầu phóng viên của chuyên mục “Chuyến du hành đêm Long Giang” thu thập tin tức, tư liệu.
Tuy nhiên, như câu nói “thép tốt phải dùng đến lưỡi dao”, lãnh đạo của “Chuyến du hành đêm Long Giang” kết hợp với hình thức chống lũ hiện nay cho rằng có thể chờ đợi.
Xét cho cùng, đến đầu tháng 7 mới là đỉnh lũ của lưu vực sông Trường Giang. Xét trên mặt bằng chung của tỉnh và cả nước, áp lực chống lũ không quá lớn, khảo nghiệm chân chính còn ở phía sau nữa.
Nếu như dưới tình hình chống lũ nghiêm trọng nhất, dân chúng lo lắng nhất, tung bài về Tổ quốc ta ra sẽ có hiệu quả thế nào?
Không nghi ngờ gì nữa, nó sẽ tiếp thêm động lực cho tinh thần chống lũ lụt của cả tỉnh.
Đây không còn đơn giản là một vấn đề thời sự nóng hổi mà trở thành một nhiệm vụ tuyên truyền chính trị phù hợp với môi trường chung.
Vậy nên đài truyền hình vẫn luôn chờ.
Cho đến tháng 7, đỉnh lũ lớn thứ ba cũng là lớn nhất ở lưu vực sông Tùng Hoa sắp đến. Tình hình chống lũ lụt lưu vực sông Trường Giang ở phía nam cũng rất nghiêm trọng. Đài truyền hình cảm thấy đã đến lúc rồi!
Về vấn đề này, ông Tần, người phụ trách chương trình Chuyến du hành đêm Long Giang, cũng đã đặc biệt gọi hai phóng viên đến văn phòng để hướng dẫn.
- Hình ảnh phải tích cực, đưa tin trực diện. Nếu cần, kịch bản có thể thổi phồng lên chút.
Ngụ ý là dù không may đứa trẻ viết được bài văn đó là đứa đầu gấy hay khốn nạn thì mấy người cũng phải cho mặt tốt. Bởi vì bài báo cáo này có ý nghĩa rất lớn.
Phụ trách quay phim là Tiền Tiểu Long là người mới, có chút bối rối, dù sao hắn ta còn nhỏ cũng không hiểu tiếng phổ thông.
Ý là gì chứ?
Mà người phỏng vấn là Lý Xuân Yên, là một phóng viên đã lăn lộn ở đài truyền hình tỉnh tầm mười năm, lãnh đạo vừa nói đã hiểu rõ.
- Lãnh đạo cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!
Nhưng trong lòng cô ta thầm mắng, lại phải tốn tế bào não để nghĩ.
Ra khỏi phòng làm việc, Tiền Tiểu Long vẫn không hiểu:
- Chị Lý, ý của sếp là gì?
Lý Xuân Yên liếc hắn ta một cái rồi nói:
- Có nghĩa là, cậu sưu tầm tư liệu hình ảnh là được, còn lại do chị chỉnh sửa!
- Ồ!
Tiền Tiểu Long đã hiểu.
Trở lại phòng làm việc, lần đầu tiên Tiền Tiểu Long dựa theo thông tin liên lạc được cung cấp gọi đến số điện thoại nhà của học sinh trung học Tề Lỗi.
Sau khi điện thoại được kết nối, Tiền Tiểu Long giải thích ngắn gọn ý định của mình:
- Buổi chiều cậu đợi ở nhà, khoảng bốn giờ chúng tôi sẽ đến. Cuộc phỏng vấn diễn ra trong nửa giờ, bố mẹ của cậu cũng nên có mặt.
- Chú ý sắp xếp ngôn ngữ hợp lý... Quên đi, chúng tôi sẽ đưa cho cậu bản thảo . Cậu chỉ cần đọc theo là được.
Theo quan điểm của Tiền Tiểu Long, viết văn hay thì có ích gì? Hơn nữa còn là tên nhóc xấu xa thì nên nói gì, như thế nào còn phải phụ thuộc vào chị Lý sắp xếp.
Kết quả, người bên kia lại nói:
- Buổi chiều không có thời gian.
- Vậy thì sáng mai.
- Cũng không có thời gian.
Tiền Tiểu Long lo lắng nói:
- Bạn nhỏ à! Đây là cuộc phỏng vấn với đài truyền hình tỉnh, cậu hãy hợp tác chút đi.
- Hợp tác đó!
Tề Lỗi trả lời đáng yêu:
- Chắc chắn phải hợp tác!
- Ngày mốt đi! Lúc bảy giờ tối ngày mai tại chợ đêm phố Thượng Bắc. Có điện thoại rồi.
Sau khi báo Đường Dịch gọi, Tề Lỗi cúp máy mà không cho Tiền Tiểu Long thời gian phản hồi.
Lý Xuân Yên cau mày nhìn về phía đó nói:
- Sao thế? Không hợp tác hả?
Tiền Long sắp nổ tung:
- Đây là cái gì? Phỏng vấn nó mà nó còn muốn lên mặt.
Lý Xuân Yên nghe vậy càng thấy đau khổ hơn.
Đối tượng được phỏng vấn như thế này không phải chưa từng gặp. Tóm lại là rất khó đối phó. Ước chừng có thể sử dụng hết công suất não. Cô ta phải làm thế nào đây?
Phóng viên Lý đã vạch ra một dàn ý, biên soạn thành bản thảo.
Không có cách nào khác. Lãnh đạo của tổ chuyên mục đã nói rất rõ ràng. Dù là tên khốn nạn cũng phải miêu tả thành tốt đẹp.
Trong hai ngày tiếp theo, phóng viên Lý vắt óc, thực sự tạo ra một bản thảo. Đó là một sự chuẩn bị tốt.
Tất nhiên, trong khi chỉnh sửa, cô cũng thầm chửi Tề Lỗi té tát.
Không may gặp phải tên nhóc khó giải quyết nhất!
Sau khi Tề Lỗi cúp điện thoại, trong lòng thầm nói, giờ mới định tới, lão tử đã chuẩn bị hơn nửa tháng.
Hắn gọi ngay Đường Dịch và Ngô Ninh qua:
- Có nhiệm vụ!
- Lãnh đạo ra lệnh đi!
- Mỗi người viết một bài diễn văn dài hai trăm chữ về việc làm trong mùa hè, chống lại lũ lụt và các chú của Quân Giải phóng Nhân dân.
Ngô Ninh nhìn chằm chằm hắn:
- Cho mày mặt mũi là lại dám giao bài tập cho bố à?
Tề Lỗi không nói nói gì:
- Thôi quên đi, tao viết cho chúng mày, xong học thuộc là được.
Ngô Tiểu Tiện:
- Bố!
Hắn không để ý tới hai tên ngốc, gọi điện thoại cho Lý Mân Mân:
- Bảo với đám bạn của chị, mỗi người viết một bài diễn văn dài hai trăm từ.
Lý Mân Mân:
- Tại sao chứ?
Tề Lỗi:
- Đừng hỏi, chị nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ! Chiều mai nộp lại tôi sẽ kiểm tra.
- Ồ!
Quả nhiên Lý Mân Mân không hỏi nữa.
Sau khi cúp điện thoại, cô ta còn chưa hình dung được chuyện gì thì Tề Lỗi đã gọi lại.
- Đúng rồi, mỗi người nộp hai mươi tệ. Ngày mai mang tới cho tôi.
- Hả?
Lý Mân Mân nói:
- Bà đây kiếm tiền dễ sao? Tại sao lại phải nuôi tên tiểu bạch kiểm nhà cậu chứ?
Tề Lỗi:
"…"
- Tiền phí trại hè.
- Không nói sớm!
Đặt điện thoại xuống, Lý Mân Mân trầm tư hồi lâu, rồi nhận ra:
"Tại sao lại nghe theo hắn chứ?"