Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mãi cho đến buổi tối, khi đến bày quầy hàng, Tề Lỗi mới giải đáp nghi vấn trong lòng Lý Mân Mân.

Ngày mốt, đài truyền hình tỉnh sẽ đến phỏng vấn. Mỗi người hai mươi tệ quyên góp vào chống lũ, còn lại là lên kịch bản để hỏi bọn họ trong cuộc phỏng vấn. Hơn nữa, họ phải nói những lời hay ý đẹp.

Lại nhớ tới trại hè “Khát vọng tuổi trẻ” kia, mọi người rất nghi ngờ cái sản phẩm này đã sớm được lên kế hoạch từ trước, chính là vì chờ ngày này đây.

Không riêng gì Lý Mân Mân, tất cả mọi người đều nghĩ, chuyện này có hơi quá không?

Lư Tiểu Soái:

- Cậu… Không phải chỉ là quay một chương trình thôi hả? Có cần thiết phải vậy không?

Lư Tiểu Soái cũng coi như là còn chút lương tâm nói:

- Hiện tại, mỗi ngày, ti vi đều đưa tin nơi nào có thiên tai, có binh lính hy sinh khiến cho người xem đều cảm thấy chua xót...

- Nếu lợi dụng cái này để trở nên nổi tiếng thì không tốt lắm!

- Đúng vậy!

Lý Mân Mân cũng có chút khinh thường nói:

- Đầu đá, cậu không nên như vậy.

Trương Tân Vũ ngắt lời:

- Anh Lỗi, lần này tôi thật sự không thể giúp cậu! Không cần thiết, không giống đàn ông!

Mỗi người nói một câu, đều đang phàn nàn Tề Lỗi quá mức thực dụng và không phù hợp với người trong vòng tròn những kẻ ngốc.

Đối với chuyện này, Tề Lỗi không giải thích nhiều:

- Cứ nghe theo tôi!

Mặc dù Đường Dịch và Ngô Tiểu Tiện tham gia nhưng hai anh em vẫn giữ suy nghĩ ban đầu, chuyện này Tề Lỗi làm sai.

Nhưng phải nói rằng, sự khác biệt giữa anh em và bạn bè nằm ở chỗ này. Dù nghĩ rằng Tề Lỗi làm việc này không đúng. Suy nghĩ cũng khác bọn họ. Nhưng đến thời điểm quan trọng, bọn họ vẫn trước sau như một đứng về phía Tề Lỗi.

Bởi vì bọn họ là anh em.

Giữa những tiếng phản đối, Ngô Tiểu Tiện nhếch môi cười nói:

- Mẹ nó, anh đây điên với mày một lần.

Đường Dịch nhìn chằm chằm đám người Lý Mân Mân nói:

- Tôi nghe theo Đầu đá, tùy mấy người.

Trong nháy mắt, hiện trường phân biệt rõ ràng, hai phe giằng co nhau.

- Mấy người…

Mọi người cảm thấy có chút không vui, đây là ngang ngược hả?

Nhưng không ai ngờ được, ngoài Đường Dịch và Ngô Ninh ra, Từ Thiến cũng đứng dậy.

- Đây là hai mươi tệ, tớ cũng viết kịch bản.

Cô không thực sự đồng ý với cách làm của Tề Lỗi nhưng cô biết, bây giờ, Tề Lỗi cần được ủng hộ.

Lý Mân Mân thấy thế thì tức giận nói:

- Cô lại nghe theo cậu ta!

Từ Thiến hất cằm nói:

- Tôi cam tâm tình nguyện!

Từ cô nương chính là như vậy, dám yêu dám hận, hoàn toàn bao che.

Buổi tối, vẫn là Tề Lỗi đưa Từ Thiến về nhà.

Trên con đường dài, giữa đêm khuya, vẫn là chiếc xe cũ kỹ, một nam một nữ.

- Có thể nói chút nguyên nhân hay không?

Cuối cùng, Từ Thiến cũng hỏi ra sự nghi ngờ của mình.

Nhưng chỉ thấy Tề Lỗi mỉm cười nói:

- Cậu cũng cảm thấy tớ quá thực dụng sao?

Từ Thiến sợ rằng nói thẳng quá sẽ khiến Tề Lỗi bị tổn thương lòng tự trọng nên cô chỉ nói:

- Không có, nhưng mà…

Được rồi, dưới quan điểm ở thời đại này thì quả thật là quá thực dụng.

Lợi dụng thời điểm cả nước đồng lòng chống lũ lụt, viết một bài văn để dẫn dắt hình tượng thiếu niên chói sáng. Sau đó, nhờ vào trại hè và những người xung quanh để thể hiện tính liên kết và năng lực tổ chức của Tề Lỗi.

Không thể không nói, hành động này của Tề Lỗi tuyệt đối là đột phá ở thời đại này. Từ Thiến thật sự rất khâm phục năng lực của Tề Lỗi.

Nhưng mà nó không được quang minh chính đại lắm!

Về vấn đề này, Tề Lỗi không phủ nhận nói:

- Đúng, khá là thực dụng!

Từ Thiến cau mày lại hỏi:

- Tại sao chứ?

Thật sự mà nói, hình tượng của Tề Lỗi trong lòng cô bây giờ, ngoại trừ học kém ra thì đã hoàn hảo rồi. Thậm chí cô còn có chút hâm mộ anh chàng này.

Nhưng trong vấn đề này, Từ Thiến thực sự có một chút thất vọng.

- Thật ra cậu vốn đã rất tốt rồi, không cần giả dối như vậy để tăng giá trị bản thân đâu. Điều đó sẽ khiến người ta cảm thấy... Rất khó chịu.

Đột nhiên, Tề Lỗi đi chậm lại, hắn trầm mặc hồi lâu rồi mới nói:

- Rất thất vọng sao?

Từ Thiến khẽ cắn môi nói:

- Ừ! Có chút.

Suy nghĩ một lúc, cô lại nói:

-  Thực ra... Nó không có gì đáng trách, cũng không có gì không tốt cả.

Tề Lỗi mỉm cười:

-  Sao cậu phải cẩn thận như vậy? Tớ không dễ bị tổn thương thế đâu. Hơn nữa, tớ không thất vọng, cứ yên tâm thoải mái đi.

Từ Thiến có chút bất ngờ:

- Sao vậy? Cậu có thể nói rõ chút không?

Tề Lỗi dừng xe lạ, hắn bảo Từ Thiến ở phía sau xuống. Hai người cùng nhau đi dạo trên phố.

Dưới bóng đêm, Từ Thiến không thể nhìn rõ mặt của hắn

- Tớ chắc là người may mắn nhất thời đại này rồi.

- Sao lại nói như vậy?

Tề Lỗi suy nghĩ một chút rồi nói:

- Bởi vì cái gì tớ cũng không thiếu.

- Cho tớ bố mẹ tuyệt vời, anh em hoạt bát, một thanh niên mười sáu tuổi trẻ trung và đẹp trai, còn có một cô bạn gái chu đáo.

- Dừng!

Từ Thiến nghĩ rằng hắn lại bắt đầu nói lời ngon tiếng ngọt:

- Cậu thật là xấu!

Tề Lỗi cười thầm, nhưng trong lòng thầm nghĩ, những gì hắn nói đều là sự thật.

Hắn tiếp tục nói:

- Thực sự,cuộc sống như vậy quá viên mãn. Ngay cả khi tớ có được kế hoạch tỉ mỉ cho cuộc sống, vẫn kiếm tiền và đi học đại học. Ngày tháng bình yên.

- Cho dù lịch trình có kín mít cùng không cần phải vội vã hoàn thành. Bởi vì hiện giờ tớ mới mười sáu tuổi, còn chờ được tới lúc mười tám tuổi.

Từ Thiến đã bị lời nói Tề Lỗi ảnh hưởng, cô vui vẻ thay cho hắn. Dù cô biết đây là Tề Lỗi đang tự tin khoe khoang.

Nhưng vẫn là câu nói kia, những gì Tề Lỗi nói đều là sự thật.

Đối với người được trọng sinh, lại là trọng sinh vào năm mười sáu tuổi thì những lời hắn nói đều chân thành.

Thế nhưng, thời gian chỉ dễ dàng tha thứ cho những người sống lãng phí khi còn trẻ chứ nó không hề dừng lại.

Nói trắng ra, nếu Tề Lỗi có hoang phí tuổi trẻ thì cũng không sao cả.

Hối hận lớn nhất của hắn ở kiếp trước là gia đình cùng anh em thì giờ đều đã viên mãn. Hắn có thể tiếp tục là một đứa trẻ hạnh phúc, đợi đến lúc trưởng thành mới bắt đầu giai đoạn phấn đấu tiếp theo.

Nhưng nó thực sự chỉ có vậy sao?

Hãy thử nghĩ về nó theo cách khác:

Nếu mọi người đều như Tề Lỗi, trở về mùa hè năm 1998. Nếu mọi người đều có tinh thần trách nhiệm và năng lực, đối với quốc gia chỉ có tình yêu thì liệu có để cho thời gian tùy ý khắc lên những vết sẹo không thể lành lại của kiếp trước không?

Trận đại hồng thủy năm 1998, vụ liên minh đại sứ quán năm 1999, rồi ngày 11 tháng 9 năm 2001,…

Những vết sẹo này in sâu trong lòng mỗi người. Có lẽ sẽ không đợi đến khi Tề Lỗi lớn lên mới lần lượt xuất hiện. Đây là việc mà thời gian thoáng qua không thể tha thứ.