Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 117. Sao Không Thể Là Chúng Ta??

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trên thực tế, nếu không phải ba ông bố tự mình giác ngộ được thì Tề Lỗi cũng không nghĩ tới chuyện này.

Hắn vẫn luôn coi mình là một người bình thường, không thể ôm đồm quá nhiều chuyện gia đình và đất nước trong lòng. Hắn nghĩ rằng có thể quản lý tốt những giai điệu nhỏ nhặt xung quanh bản thân đã là một quyền lợi sống lại.

Nhưng đêm đó, màn khói mù bao trùm lên ba ngôi nhà đã bị quét sạch. Quỹ đạo tương lai chắc hẳn sẽ khác.

Điều này khiến Tề Lỗi cảm kích nhưng đồng thời trong lòng cũng trống rỗng.

Trong nháy mắt, hắn đột ngột mất đi mục tiêu. Nhiều ý nguyện trước khi sống lại giờ chỉ còn là một điều hạnh phúc nhỏ.

Nhưng sự kích động của ba ông bố khiến lòng nhiệt huyết của Tề Lỗi tăng vọt.

Có ông bố như vậy thì con phải làm sao?

Trong lòng hắn sinh ra cảm giác ganh đua. Hắn cảm thấy nếu tiếp tục sống lãng phí thời gian thêm, liệu hắn có quay về quỹ đạo năm xưa. Điều này vô tình đặt lên vai hắn một chút sức nặng, ít nhất hắn cần làm cái gì đó trong thời gian này. Ngay cả khi không thể thay đổi được gì, thì cũng có thể khiến cho kết cục khác đi.

Ngoài ra, Tề Lỗi đã không ngừng suy nghĩ về một câu hỏi:

“Tại sao hắn lại phải trọng sinh? Sao hết lần này tới lần khác sao lại là hắn?”

“Tại sao, địa điểm hắn sống lại là phòng thi tuyển sinh trung học phổ thông?”

“Tại sao, ma xui quỷ khiến, hắn lại đổi từ “Ông của tôi” sang “Tổ quốc của tôi”?”

“Tại sao chỉ là một bài viết của học sinh cấp hai nhưng lại liên tiếp được báo tỉnh, đài truyền hình tỉnh ưu ái?”

Nếu sự trở lại của hắn là một món quà từ thiên đường, chắc chắn phải có một điều gì khác, đúng không?

Ví dụ như bây giờ, trình độ viết văn của hắn đã đứng ở một tầm cao mà người thường không thể sánh bằng.

Không tìm ra được chút manh mối nào, thắc mắc cũng chỉ lãng phí thời gian.

Nhìn Từ Thiến, Tề Lỗi cảm thấy thư thái đầu óc:

- Thời gian có thể đợi tớ mười tám tuổi nhưng thời gian cũng sẽ không chờ tớ đủ mười tám tuổi rồi mới chạy về phía trước.

Từ Thiến cảm thấy không hiểu. Cho tới giờ, cô vẫn cho rằng Tề Lỗi chỉ đang khoe khoang trêu cô thôi.

- Vậy nên, cậu phải nắm bắt các cơ hội. Giống như lúc này sao?

Tề Lỗi không trả lời, Từ Thiến lại nói tiếp:

- Nhưng tớ vẫn cảm thấy việc gây dựng tên tuổi dựa trên cuộc khủng hoảng của đất nước là điều không tốt lắm.

Tề Lỗi vẫn không phủ nhận, ngược lại, hắn nói:

- Nếu như cần một tấm gương…

- Vậy tại sao nó lại không phải là tớ?

- Sao lại không thể là chúng ta?

Từ Thiến:

"…"

Tề Lỗi:

- Nếu kết quả cuối cùng là tốt, tại sao không làm?

- Cứ thử thôi!

Tề Lỗi rất cởi mở nói:

- Nhưng mà, lần này cậu nghĩ oan cho tớ, tớ cũng không muốn nổi tiếng đâu.

Tận dụng cơ hội để trở nên nổi tiếng không phải là mục đích của Tề Lỗi. Đó là lợi ích mà hắn mang tới cho đám bạn bè thân thiết .

Hắn muốn tận dụng cơ hội để thể hiện khả năng của mình và tích lũy năng lượng cho những lần tiếp theo.

Từ Thiến ngơ ngác nhìn gò má của hắn. Cô cảm thấy những gì hắn nói đều có lý nhưng cô không biết có lý ở chỗ nào.

Cô có hỏi thêm nhưng Tề Lỗi lại giống như nút hũ, có hỏi thế nào cũng không trả lời.

Từ Thiến tức giận kéo chiếc áo phông của hắn cho đến khi áo siết cổ Tề Lỗi. Cả người hắn ngửa ra sau, dính chặt lên người cô

- Đáng ghét! Cậu thật sự rất đáng ghét!

Ngày hôm sau, tuy rằng mọi người vẫn có chút mâu thuẫn, nhưng thời gian gần đây... Ít nhất, trên danh nghĩa Tề Lỗi là lãnh đạo của mọi người. Là chủ nhân của vòng kết nối này, cuối cùng bọn họ vẫn làm theo, đều chuẩn bị một phần kịch bản.

Tề Lỗi có vẻ rất coi trọng. Sau khi bọn họ nộp chúng, hắn thay đổi từng chữ một rồi gửi lại cho họ học thuộc lòng.

Mọi người cầm về vừa nhìn, được rồi, này là cậu trực tiếp viết luôn một bản khác rồi cho chúng tôi phải không?

Cơ bản là đã bị sửa hết rồi còn đâu.

.....

Lý Xuân Yên rất bực bội. Tuy rằng không phải chưa từng gặp qua đối tượng phỏng vấn khó nhằn, nhưng mười sau tuổi mà khó nhằn như vậy cũng là lần đầu.

Điều khủng khiếp hơn là nhiệm vụ được lãnh đạo đài giao cho quá khó khăn, công việc biên kịch cũng rất vất vả.

Cô ta đã xem qua bài văn đó. Quả thực rất hay, rất hợp với hoàn cảnh, có thể coi như mèo mù vớ cá rán.

Nếu như báo cáo làm tốt thì thật sự lập tức có tác dụng trở thành động lực cho thời đại.

Tuy nhiên, dù hay đến đâu cũng chỉ là tác phẩm của học sinh cấp Hai. Một đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi thì có thể có tư liệu sống gì chứ?

Lý Xuân Yên vẫn còn lo lắng cho đến khi lên xe và khởi hành đến Thượng Bắc. Liệu thứ này có thể hoạt động được không?

Hình ảnh một học sinh ưu tú, yêu văn, ham học, ăn nói văn minh, lịch sự lễ phép? Cũng không thể đăng cùng với chủ đề lớn như yêu nước chống lũ chứ!

Khoảng năm giờ chiều, Lý Xuân Yên và Tiền Tiểu Long đến Thượng Bắc.

Sau khi bấm số gọi cho Tề Lỗi, họ vẫn nhận được câu trả lời là, sau bảy giờ gặp nhau ở chợ đêm.

Tiền Tiểu Long giận dữ mắng:

- Còn chưa từng thấy chuyện như thế này bao giờ!

- Tôi nhịn!

Lý Xuân Yên nghiến răng nghiến lợi, xem như đã hận Tề Lỗi.

Buổi phỏng vấn lúc bảy giờ, cho dù kết thúc lúc tám giờ thì cũng phải nửa đêm mới về đến Cáp Nhĩ Tân.

Tất cả là do đứa trẻ xúi quẩy này gây ra.

Sau bảy giờ, lại gọi điện thoại, có được vị trí chính xác, cô ta như muốn giết người, cùng Tiền Tiểu Long đi vào chợ đêm Thượng Bắc.

Đúng vậy, bây giờ Lý Xuân Yên muốn giết người. Đây không phải là công việc của con người mà, cố gắng làm hài lòng không nói còn bị một đứa trẻ mười sáu tuổi lăn qua lăn lại.

Vừa bước vào chợ đêm, cô ta đã bị thu hút bởi một quầy hàng bên đường. Bọn họ thấy một tấm băng rôn treo trên đó, muốn không để ý không được.

Gian hàng trải nghiệm sinh viên “Khát vọng tuổi trẻ”.

Lý Xuân Yên không hiểu, cái quái gì thế này?

Sau đó, cả người phóng viên Lý thấy không ổn.

Sau khi hỏi thăm thì cô ta mới biết hóa ra đây là hoạt động trại hè của học sinh trường Tề Lỗi.

Sau đó…

Hai ngày nay, phóng viên Lý đã nhẫn nhịn, hơn nữa lòng tự trọng hoàn toàn bị đả kích.

Bởi vì, ngay cả Tiền Tiểu Long cũng có thể thấy rằng kịch bản của chị Lý không có bạn bè của Tề Lỗi.

Đêm nay, Tiền Tiểu Long đã phát khóc vì máy quay, còn Lý Xuân Yên cũng muốn khóc vì bài phỏng vấn.

Người trước là thấy cảm động, người sau… lại thấy ngột ngạt.

Cô ta biến thành một người làm nền.

Đúng vậy, kịch bản hành Lý Xuân Yên hai ngày, hiện tại không cần cô ta phát huy. Từ đầu tới cuối sân khấu đều dựa vào năng lực của Tề Lỗi.

"Tất nhiên, tôi là công cụ, là cái loa!"

Đây là điều mà sau nhiều năm, Lý Xuân Yên đã ngộ ra.