Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc Lý Xuân Yên và Tiền Tiểu Long trở lại đã là quá nửa đêm. Bọn họ chưa nghỉ ngơi, vội đi thẳng tới đài truyền hình tỉnh để cắt phim.

Lúc ba giờ bốn mươi phút bắt đầu cắt nối với biến tập. Bốn giờ mười phút thì hoàn thành.

Một đoạn phim mười một phút mất nửa tiếng làm.

Biên tập viên làm nhiệm vụ trong đài đã giơ ngón tay cho phóng viên Lý:

- Trình độ của cô càng ngày càng cao, hầu như không có mẩu tin hỏng nào. Tôi chỉ cần sao chép và dán! Nếu tiếp tục như vậy, tôi sẽ sớm bị cho nghỉ việc mất thôi.

Tiền Tiểu Long nghẹn cười, Lý Xuân Yên nghe xong thì muốn chết.

Không phải là do tư liệu của cô ta tốt. Mà căn bản là không cần đến cô ta.

Vừa bước vào chợ đêm, hai người đã bị đứa nhóc kia chi phối.

Từ việc thiết lập máy quay để quay chụp một người nào đó. Thậm chí cả bản thảo phỏng vấn của phóng viên cũng đều được chuẩn bị sẵn.

Nói đến chuyện bị cho nghỉ việc, là cô ta, phóng viên Lý đây nghỉ việc còn con được.

Còn Tiền Tiểu Long thì không thấy khó chịu như phóng viên Lý. Hắn ta chỉ cảm thán rằng bọn trẻ bây giờ đều giỏi như vậy sao?

Chuyến đi này giúp hắn ta mở mang được kiến thức. Mỗi người đều không phải là đèn cạn dầu.

Tin tức này dự kiến ​​sẽ rất bùng nổ.

Lúc này, trời tờ mờ sáng, Lý Xuân Yên và Tiền Tiểu Long đã đưa tin tức được chỉnh sửa tốt vào văn phòng biên tập rồi trở về nhà ngủ bù.

Tuy rằng có lâu hơn chút nhưng phỏng chừng một lần là qua. Đêm nay có thể lên “Chuyến du hành đêm Long Giang”

“Chuyến du hành đêm Long Giang” là một bản tin nóng trên kênh tỉnh Long Giang. Chương trình phát sóng lúc mười giờ. Chương trình tập trung vào tin tức xã hội và sự can thiệp của tin tức. Đưa các tin về bất công xã hội và chuyện gia đình.

Đây là chuyên mục đầu tiên ở tỉnh Long Giang chiếu vì người dân bằng hình thức truyền thông. Đây cũng là chuyên mục tương đối phát triển ở các đài truyền hình tỉnh trên toàn quốc.

Vì vậy, rating cực cao, thậm chí có lúc vượt qua cả lượt xem phim lúc tám giờ. Chuyên mục ở đài truyền hình có địa vị khá cao.

Phóng Viên Lý quay lại đài là buổi chiều . Vừa mới vào tổ chuyên mục thì có đồng nghiệp nhắc nhở cô ta:

- Đừng chọc tức tổng biên tập, đang rất nóng đấy!

Lý Xuân Yên cau mày, có liên quan gì đến cô ta sao?

Trước tới nay, cô ta luôn không để ý tới sắc mặt của lãnh đạo. Cũng không có cách nào, cô ta là người có năng lực nghiệp vụ.

Nghĩ về đoạn phim, cô ta mở cửa phòng chủ biên rồi đi vào.

- Ông chủ đã xem đoạn phim chưa? Có thể dùng được không?

Không nhắc tới còn tốt, nhắc tới thì trong nháy mắt, ông Tần muốn nổ tung.

- Cút cút cút! Làm cái gì không làm lại làm ra cái này? Cô muốn tôi tức chết phải không?

Lý Xuân Yên bị mắng đến máu dồn lên não, mặt mũi đen lại. Cô ta vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau khi bình tĩnh lại, cô ta hỏi đồng nghiệp:

- Có chuyện gì vậy?

Đồng nghiệp:

- Tin tức hôm qua cậu viết về bài thi văn của học sinh trung học bị ông chủ bên tin tức thời sự thấy được nên đã đoạt đi.

- Cái gì?

Lý Xuân Yên nghĩ rằng cô ta đã nghe nhầm:

- Bản thảo của tôi là dài mười một phút. Lấy nó thì có ích lợi gì chứ?

Buổi bản tin thời sự của tỉnh dài mười lăm phút.

Đồng nghiệp cười khổ nói:

- Không trách được, ai bảo cậu chỉnh bản thảo tốt như vậy. Đều đã khiến giám đốc đài muốn lấy, kiên quyết lấy đi.

Phóng viên Lý tức muốn chết, đồng nghiệp càng nói cô ta chỉnh tốt, cô ta càng cảm thấy khó chịu.

Cô ta trừng mắt nhìn, vội vàng chạy về phòng làm việc của ông chủ:

- Tôi hỏi này, sao ông được làm ông chủ vậy? Cứ để người ta mang đi sao? Mất công tôi nhịn tên nhóc xấu xa kia cả một đêm?

Ông Tần:

- Hừ! Tôi đây muốn yên tĩnh.

Ông Tần còn đang đau khổ, có phải cô ăn no dửng mỡ hay không? Tự nhiên lại biên tập ra một bài tốt như vậy để làm gì?

“Chuyến du hành đêm Long Giang” của ông ta tuy đáng kiêu ngạo nhưng không bằng “Bản tin thời sự”!

Nói muốn đi thì phải đi, không có chút tình cảm nào.

Tuy nhiên:

- Hả?

Phát hiện ra có điều gì đó không ổn:

- Có ý gì vậy? Nhục nhã? Cái gì nhục nhã chứ?

Lý Xuân Yên thực sự không phải loại người lừa người khác lấy tiếng thơm. Nếu không phải của cô ta thì sẽ không nhận là của cô ta.

- Ông chủ, ông không thấy tên nhóc kia… Thật giống yêu tinh sao? Tôi là thạc sĩ tin tức nhưng chưa từng thấy hắn ta.

Ông Tần tức giận trừng mắt nhìn Lý Xuân Yên nói:

- Cái đấy là thiên phú. Làm tin tức phải có thiên phú!

----

Thật ra đoạn phim của Lý Xuân Yên có hơi dài. Dài hơn 11 phút, không phù hợp với các chương trình thời sự, nơi mà thời lượng tính bằng giây.

Sau khi bên kia lấy trở về, tổ chuyên môn tập trung tiến hành tham khảo. Ông chủ có ý muốn rút ngắn thời gian càng nhiều càng tốt.

Kết quả là sau những cuộc tranh luận và phản biện gay gắt, mọi người đã đi đến thống nhất rằng đoạn phim này còn thiếu chút gì đó, cần phải bổ sung thêm.

Vì vậy, bộ phim dài mười một phút sau khi chỉnh sửa xong lại thành... mười lăm phút.

Thiếu thời gian sao? Không quan trọng, chỉ cần thêm thời gian.

Sau khi phim truyền hình bị hoãn, tiếp theo sẽ đến tin tức thời sự của ông ta, nên cứ tùy hứng.

Ông chủ phòng tin tức xem xong đoạn phim, vui mừng nói:

- Hy vọng sẽ tranh được giải thưởng tin tức tốt.

Còn vô liêm sỉ đặt tên của mình cạnh Lý Xuân Yên và Tiền Tiểu Long.

Tạm được, vẫn chưa đặt lên trước.

Lý Xuân Yên cũng không mất gì. Dù sao mười một phút đầu tiên là cô ta làm. Mà bên phòng tin tức, ngoại trừ thêm tên chủ biên ra cũng không thêm tên phóng viên khác vào.

Vì vậy, bốn phút sau, bọn họ cố ý mượn tạm phóng viên Lý của “Chuyến du hành đêm Long Giang” đến.

Ông Tần quá tức giận. Đã lấy đi tin tức còn muốn cướp người nữa. Mấy người làm vậy mà coi được?

Về việc trong bốn phút đó làm gì, phóng viên Lý đã cân nhắc hai ngày, cuối cùng cô ta gọi cho Tề Lỗi.

Không có cách nào khác, trình độ của cô ta thực sự là không đủ. Cô ta không có ý tưởng nào tương xứng với mười một phút trước đó.

Về phương diện này, Tề Lỗi không hề keo kiệt, chỉ là một lời liền đánh thức người trong mộng.

- Tư duy của chị không thành vấn đề nhưng chủ đề cuối cùng không được bay bổng. Hay là chị có thể làm theo hướng này xem.

Sau khi nghe xong, Lý Xuân Yên tiếp nhận lấy nó, hoàn toàn nể phục

- Cúp máy đây, tôi nợ cậu một ân tình.