Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngày 26 tháng 7, cũng là bốn ngày sau khi Tề Lỗi tiếp nhận phỏng vấn.

Ban ngày, Tề Lỗi nhận được một cuộc gọi từ Lý Xuân Yên rằng cuộc phỏng vấn về hắn sẽ được phát sóng trên kênh tin tức tỉnh Long Giang lúc 7 giờ 35 phút tối nay.

Tề Lỗi ngay lập tức gọi điện cho Từ Thiến, Lý Mân Mân, Lư Tiểu Soái và những người khác, nói với bọn họ đêm nay không ra ngoài, nói chuyện đài truyền hình tỉnh muốn chiếu đoạn phỏng vấn kia.

Về việc này, Từ Thiến, Lý Mân Mân và Lư Tiểu Soái cũng không quá quan tâm.

Khoe khoang gì chứ? Ai tình nguyện nhìn hắn làm gì?

Trong tính tình của những đứa trẻ thì tinh thần trọng nghĩa đang áp đảo. Đến nay vẫn cho rằng việc làm của Tề Lỗi là không chính đáng.

Đầu tiên là mắng cho Tề Lỗi một trận qua điện thoại, sau đó thề thốt sẽ không xem.

Được rồi, đến lúc nhìn hay không, ai mà biết được?

Chính vì thế, Từ Thiến vốn trước sau như một vẫn theo phe Tề Lỗi chỉ đáp:

-  Tớ biết rồi.

Cô cũng chưa nói sẽ xem hay không.

Điều này khiến Tề Lỗi chán nản. Mẹ nó, cố gắng không được đền đáp gì.

Trước sáu giờ, Quách Lệ Hoa và Tề Quốc Quân còn có bố Đường, bố Ngô cùng nhau trở về.

Trên thực tế, trong khoảng thời gian này, mấy người bọn họ thường cùng nhau ra ngoài. Bọn họ đã nghiên cứu nhà máy lương thực ngũ cốc, cũng tiếp xúc với kho ngũ cốc, cho thấy rõ ý đồ của mình.

Hơn nữa, đừng thấy khoản đầu tư vào nhà máy sản xuất lương thực ngũ cốc là nhỏ, bởi vì nó là phần quan trọng nhất trong toàn bộ kế hoạch của Đường Thành Cương, nên cả ba người đều đặc biệt chú ý.

Đặc biệt là bố Ngô. Nửa tháng trở lại đây, dường như ông ấy lại quay về những ngày làm việc trong kho ngũ cốc.

Ba gia đình cùng nhau ăn cơm, sau khi ăn xong định về nhà nghỉ ngơi thì bị Tề Lỗi ngăn cản.

- Cái đó… Hôm nay mọi người đừng vội đi.

Cả ba gia đình cảm thấy khá kỳ lạ. Họ bị Tề Lỗi đẩy vào phòng khách nhỏ. Phát hiện trên bàn uống nước có một bài báo “Tổ Quốc của tôi”.

- Viết tốt lắm!

Từ tận đáy lòng, Quách Lệ Hoa khen ngợi.

Nếu như con trai của bà có thể viết được như vậy thì quá tuyệt vời.

Khen đến mức Tề Lỗi cảm thấy ngượng ngùng. Lời thú nhận đã đến miệng lại không nói ra được.

Trong lòng thầm nghĩ “thôi quên đi, để cho mấy người tự nhìn xem”.

Ba gia đình cứ vậy ngồi xem kênh tin tức của đài truyền hình trung ương. Cho dù bọn họ chuyển kênh nào thì đều ra kênh tin tức kia.

Sau đó đến dự báo thời tiết. Khi kết thúc, Tề Lỗi cầm lấy điều khiển tivi.

Hắn chuyển sang kênh đài truyền hình tỉnh.

Đến lúc này, ba bà mẹ không còn hứng thú.

Là phụ nữ mà, nhìn tin tức quốc gia, nghe giải thích trên thời sự là đủ rồi. Xem đài truyền hình tỉnh không có gì hấp dẫn.

Thừa dịp trời chưa tối hẳn, định đi ra ngoài một chút.

Kết quả, Tề Lỗi ngăn lại:

- Chờ đã!

Ba người mẹ không hiểu hỏi:

- Đang làm cái gì vậy?

Vẫn đành kiên nhẫn xem tiếp tin tức.

Trên thực tế, thật sự không có gì đáng xem. Nhất là mấy phút đầu tiên cứ lặp lại nội dung bản tin truyền hình trung ương vừa mới phát sóng.

Cho đến khoảng 7 giờ 45 phút, cuối cùng nó đã đến.

Người dẫn chương trình:

- Trước khi phát bản tin sau đây, chúng ta hãy xem một bài báo ngắn “Tổ quốc của tôi” đã được đăng trên Báo Thanh niên.

Ngay sau đó, màn hình chuyển sang chế độ chiếu bài báo.

Giọng người dẫn chương trầm bổng du dương đọc nội dung theo phụ đề, tạo nên sự sôi nổi.

“Tổ quốc của tôi”.

Nếu như kỳ tích có màu thì đó chắc chắn là màu đỏ của Trung Quốc.

Quách Lệ Hoa khẽ cau mày, tầm mắt hướng về phía bàn uống nước.

Lúc này, mẹ Đổng đã cầm bài báo trên bàn uống nước lên. Bà ấy đối chiếu từng đoạn với phụ đề trên tivi.

- Không phải chính là cái này sao?

Ngô Liên Sơn đến gần nhìn xem, ông hiểu ra gì đó.

Có phải là tuyên truyền chính trị không? Không để ý nói một câu:

- Viết rất tốt, cũng theo kịp thời đại. Không có gì đáng ngạc nhiên.

Đường Thành Cương ngồi ở ghế sô pha:

- Chỉ có thể nói phương thức tuyên truyền ở tỉnh vẫn là khéo léo, kết hợp cả báo chí và tivi. Cũng có một số tác động truyền cảm hứng cho người dân.

Bài viết thật sự viết rất tốt nhưng lại có chút cứng ngắc.

Trong mắt ông ấy, mọi chuyện cũng vậy thôi.

Tề Quốc Quân nghe xong không nói nên lời,:

- Đọc được toàn bài văn trên kênh tin tức cũng không dễ dàng.

Thời lượng phát tin tức quý giá biết bao nhiêu? Để đọc lại một bài báo hàng trăm chữ cần bao nhiêu thời gian chứ?

Chỉ có thể nói là từ cái nhỏ dẫn đến cái lớn. Từ tin tức này chúng ta mới thấy được tình hình chống lũ lụt hiện nay khốc liệt như thế nào.

Đây là thói quen của đàn ông, thích những vấn đề thời sự, hay phân tích và bình luận.

Tuy nhiên, bài viết vẫn rất hay.

Khi đọc hết văn bản, bức tranh được chuyển trở lại trường quay. Những người lớn đang chờ đợi nội dung của bản tin tiếp theo.

Tuy nhiên, nhưng bọn họ vừa nhìn đã ngạc nhiên.

Người dẫn chương trình:

- Bài “Tổ quốc của tôi” này là một bài luận đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi tuyển sinh trung học của bạn học Tề Lỗi đến từ lớp 9 của trường Nhị Trung Thượng Bắc.

- Hả?

Đường Thành Cương ngồi thẳng lưng dậy.

Ba người mẹ như hóa đá ngay lập tức, đầu của bọn họ choáng váng.

Tề Quốc Quân mở to mắt nhìn con trai đầy ngạc nhiên.

Tề Lỗi:

"…"

Tề Lỗi có chút xấu hổ, cười nói:

- Cái đó... Đừng nhìn con thế. Mọi người xem tin tức đi.

Cùng lúc đó, Lý Mân Mân đang mặc đồ ngủ, ôm gấu bông, ngồi xếp bằng trên ghế sô pha.

Ngay khi tin tức bắt đầu, tiếng gầm thét của Lý Mân Mân vang khắp nhà họ Lý

- Bố già, mẹ già! Mau lại đây đi!

- Có chuyện gì?

Bố Lý với mẹ Lý tưởng con gái ngốc nghếch xảy ra chuyện gì nên vội vàng chạy tới.

Chỉ thấy cô ta nói:

- Nhìn kìa!

Được rồi, tuy rằng cách làm của Tề Lỗi rất đáng khinh thường nhưng dù sao cũng là trong tin tức tỉnh, Lý Mân Mân vẫn vui vẻ xem, không thể bỏ qua.

Trên thực tế, không chỉ riêng Lý Mân Mân, Vu dương Dương, Tào Hi mà còn nhiều bạn học khác nữa. Lúc này, tất cả bọn họ đều đang nhìn chằm chằm vào màn hình tivi chiếu tin của tỉnh.

Không biết là bài văn bọn họ học thuộc lòng đó có bị cắt không? Trong lòng ai nấy đều hồi hộp, lo lắng và bất an.

Tuy rằng khinh thường Tề Lỗi nhưng vẫn rất là thành thực. Dù khả năng không có lớn nhưng có thể lộ chút mặt cũng được.

Cũng chỉ có Lư Tiểu Soái và Trương Tân Vũ đã nói không xem thì chắc chắn không xem.

Cái quái gì vậy? Cũng chỉ là một chương trình mà thôi, bọn họ không thèm xem.

Lư Tiểu Soái đang vùi đầu vào máy bay còn Trương Tân Vũ lấy vài bộ binh liên tục nổ tung máy bay của Lư Tiểu Soái.