Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, Từ Thiến cũng đang ở trước tivi. Cô mặc một bộ đồ ngủ dài, co chân lại, chống cằm suy nghĩ.
Bố của cô, Từ Văn Lương ngồi bên cạnh cô vừa đọc báo vừa nghe tin tức.
Mẹ Từ, Chương Nam đã ngồi ở bên phải, mặc áo len, đeo kính và tận hưởng buổi đoàn tụ gia đình hiếm hoi.
Sau khi xem bản tin tức phát ở kênh truyền hình tỉnh xong, Từ Văn Lương đổi sang kênh truyền hình trung ương để xem tin vắn. Đây là thói quen của ông ấy.
Kết quả, Từ Thiến lại đoạt lấy điều khiển từ xa, nhanh chóng bấm trở lại.
Từ Văn Lương sửng sốt, chỉ thấy Từ Thiến đang nhìn chằm chằm ti vi. Cô bình tĩnh nói:
- Kênh truyền hình sắp đưa tin, khả năng sẽ có con.
- Ồ?
Từ Văn Lương không kinh ngạc mấy nhưng nhíu chặt lông mày.
Ông ấy cũng không hỏi tại sao lại là kênh truyền hình của tỉnh. Con gái ông ấy vẫn luôn hiểu chuyện. Cô biết điểm dừng, biết cái nào nên làm, cái nào không.
Tuy vậy, cô vẫn còn nhỏ. Có một số việc, cô vẫn chưa thể làm được.
Mẹ Từ đẩy gọng kính lên, mắt nhìn hai bố con nói:
- Có chuyện gì trên tivi vậy?
Bà hỏi thay Từ Văn Lương.
Cũng không có gì ngạc nhiên, giống như tình huống trong nhà của họ. Chuyện lên tivi rất vô vị. Thậm chí có lúc còn cố tình tránh, biết cách che giấu.
Về chuyện này, Từ Thiến cũng không giấu giếm. Cô nói hết mọi chuyện cho bố mẹ nghe.
- Ồ!
Mẹ Từ cứ khoát tay nói:
- Đó là cậu bé ưu tú, con phải học hỏi nhiều đấy!
Ý muốn nói con dựa vào vầng hào quang của người khác, không được tự cao tự đại. Hơn nữa, cũng không hỏi sao Từ Thiến lại thân thiết với cậu bé kia như vậy.
Nhưng lại theo bản năng nhìn về phía màn hình tivi, tò mò muốn xem bản tin tức ra sao.
Không hỏi không có nghĩa là không quan tâm. Ngược lại là rất quan tâm.
Con gái của mình có chỗ nào chưa tốt, bà ấy cũng nhìn ra được.
Từ Văn Lương vẫn như trước, cầm tờ báo, tỏ vẻ không coi trọng.
Một bài văn thôi, có thể tạo ra làn sóng lớn như thế nào chứ?
Theo kinh nghiệm của ông ấy, phần lớn là tuyên truyền chính trị của tỉnh thôi. Vẫn là theo khuôn mẫu, không có gì mới mẻ.
Cuối cùng thì bản tin cũng bắt đầu.
Đầu tiên là phần đọc diễn cảm bài văn “Tổ quốc của tôi”, khiến cho bố mẹ Từ phải kinh ngạc.
Trái lại, không phải là kinh ngạc trước bài văn mà là chương trình lúc tám giờ của đài truyền hình tỉnh lại cho thời gian đọc văn diễn cảm lâu như vậy. Điều này thật đáng phải suy ngẫm.
Thấy con gái không di chuyển ánh mắt, ánh mắt có chút kỳ lạ, Chương Nam hỏi:
- Đây là do cậu bé kia viết sao? Viết rất hay, con nên khiêm tốn học hỏi.
- Tin tức tiếp theo là chiếu đoạn phim.
Đúng vậy, tiếp theo là đoạn phim dài mười lăm phút, tương đương với một bộ phim tài liệu ngắn.
Đầu tiên, người dẫn chương trình giới thiệu người đạt điểm văn tuyệt đối duy nhất, Tề Lỗi đến từ Nhị Trung Thượng Bắc.
Khẳng định khả năng viết của Tề Lỗi sau đó bắt đầu hỏi. Làm thế nào mà một đứa trẻ có thể viết một bài báo khí thế tuyệt vời như vậy?
- Mời mọi người xem đoạn phỏng vấn được đưa tin từ Thượng Bắc.
Hình ảnh chuyển đổi, họ thấy Lý Xuân yên đang cầm chiếc mic trên tay, đứng trên một con phố rất nhộn nhịp.
- Thưa các bạn khán giả, chúc mọi người buổi tối vui vẻ! Tôi là phóng viên của truyền hình Long Giang, Lý Xuân Yên. Lúc này, tôi đang đứng ở chợ đêm của Thượng Bắc.
- Chắc là nhiều khán giả sẽ thắc mắc. Rõ ràng là đi phỏng vấn một tác giả viết văn ưu tú. Tại sao lại tới nơi như thế này đúng không?
- Tất cả những điều này bắt đầu từ hoạt động trại hè mới được phổ biến ở Thượng Bắc gần đây.
Tiếp đó, tấm băng rôn lớn của gian hàng trải nghiệm hè dành cho học sinh ghi dòng chữ "Khát vọng tuổi trẻ" xuất hiện trên màn hình tivi.
…
Tháng mười năm 1977, Truyền hình vệ tinh Long Giang chính thức ra mắt và trở thành một trong những đài truyền hình thuộc nhóm thứ hai trên đất liền có đài truyền hình cấp tỉnh.
Thời điểm này, không chỉ khán giả tại tỉnh Long Giang có thể xem tin tức, hơn hai mươi triệu người dùng truyền hình cáp trên cả nước cũng có thể đồng thời xem được phóng sự đặc biệt này do truyền hình vệ tinh Long Giang phát sóng trong khung giờ thời sự.
“Khát vọng tuổi trẻ”.
Đó là một trải nghiệm mùa hè cho năm mươi ba học sinh từ một thị trấn nhỏ ở Đông Bắc Trung Quốc. Thậm chí còn lớn hơn thế.
Năm 1998, các chương trình vừa học vừa làm trong mùa hè là những hành động mới mẻ ngay cả trong giới sinh viên đại học ở các thành phố lớn.
Hơn nữa, năm mươi ba chàng trai và cô gái này không chỉ đơn giản là trải nghiệm cuộc sống.
- Tên tôi là Lư Tiểu Soái. Tôi học không giỏi nhưng tôi yêu Tổ quốc, yêu Quân đội Giải phóng Nhân dân nhiều. Tôi muốn làm điều gì đó cho họ.
- Tôi tên là Vu Dương Dương. Tôi sẽ có kỳ thi tuyển sinh đại học vào năm sau. Đây là kỳ nghỉ hè thư giãn cuối cùng. Tôi không muốn lãng phí nó. Tôi muốn làm điều gì đó để bản thân có thể tự hào suốt đời.
- Tôi tên là Lý Mân Mân. Bố của tôi nói phải hiểu được biết ơn. Tuy rằng tôi không có năng lực làm việc lớn nhưng tôi vẫn ở đây phấn đấu.
- Tôi tên là Trương Tân Vũ. Tôi muốn đi lính, cùng ở một chỗ với những người anh hùng đang đắp đê.
- Tôi tên là Tào Tiểu Hi. Các chú giải phóng quân, cố lên!
- Tôi là Tưởng Hải Dương…
- Tôi là Đường Dịch… Tôi rất sùng bái mọi người.
- Tôi là Ngô Ninh… Tôi là một trong hàng ngàn hàng vạn người trẻ tuổi của Trung Quốc. Chúng tôi sẽ sát cánh cùng mọi người!
- Tôi là…
- Tôi là…
- Tôi là Từ Thiến. Tôi là người được mọi người bảo vệ ở sau lưng…
- Tôi là Tề Lỗi, một đứa nhóc xấu xa chưa trưởng thành…
- Nhưng nhờ các chú bảo vệ mà tên nhóc như tôi có thể yên tâm trưởng thành.
Ở phần cuối của đoạn phim này, Tề Lỗi đứng trước màn hình, cầm một phong thư đưa ra cho phóng viên.
- Đây là hơn mười ngày qua, năm mươi ba học sinh chúng tôi bán tất được mười chín nghìn chín trăm chín mươi chín tệ. Xin nhờ chị giúp chúng tôi giao cho các chú giải phóng quân đang chống lũ lụt.
- Hình ảnh dần mờ đi, cuối cùng xuất hiện tấm ảnh chụp chung. Là năm mươi ba cô cậu học trò nở nụ cười hạnh phúc.
Giọng của người dẫn chương trình vang lên:
- Khát vọng của tuổi trẻ… Là tuổi trẻ có hoài bão.
- Ai có thể nói bọn họ tụt lùi chứ? Là ai dám không tin tưởng vào tương lai của bọn họ?
- Phong thư mà bạn học Tề Lỗi đưa cho phóng viên trừ mười chín nghìn chín trăm chín mươi chín tệ còn có một bức thư…
- Đó là thư do năm mươi ba bạn học sinh viết cho các anh hùng chống lũ lụt.
- Trong thư có một câu:
“Làm gì có năm tháng yên bình tốt đẹp, chẳng qua là có người gánh vác thay chúng ta”.
Phần tiếp theo, tin tức chưa kết thúc, phóng viên đài truyền hình đích thân chuyển đồ của đám Tề Lỗi đến trước mặt các chiến sĩ giải phóng quân.
Một đại tá của Quân đoàn Cảnh sát vũ trang tỉnh nhận được tiếp tế, nhìn thấy lá thư của Tề Lôi, hai mắt đỏ bừng hưng phấn. Ông nghiêm trang đứng trước máy quay, chào hỏi theo kiểu quân ngũ.
- Xin nhân dân cả nước hãy yên tâm!... Người đang ở trên đê. Người không có nhưng ... Bờ kè phải có!
Trong lời tuyên thệ của viên sĩ quan đại tá, một đoạn phim đặc biệt dài mười lăm phút cuối cùng cũng kết thúc.
Ngoại trừ âm thanh phát ra từ tivi thì không có âm thanh nào khác.
Từ Văn Lương cầm tờ báo lâu như vậy nhưng không đọc. Hai mắt Chương Nam ngây ra, chiếc áo len đang đan trên tay cũng lộn xộn.
Một lúc lâu sau, Từ Văn Lương hỏi:
- Đây là… bài của truyền hình tỉnh sao?
Có thể nói là quá tuyệt vời!
Cuối cùng Từ Thiến cũng không ôm đầu gối mình nữa, ánh mắt cô sáng lấp lánh.
Không do dự nói:
- Cậu ấy… Là ý của cậu ấy.
- Cậu ấy nói nếu như cần một tấm gương thì tại sao không phải là chúng ta?
Giờ phút này, Từ Thiến cảm thấy rất kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo không cách nào che đậy được trong lòng. Ánh mắt cô tràn đầy sùng bái.