Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Giờ phút này, Từ Tiểu Thiến thật sự cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, kiêu ngạo đến nỗi không thể che giấu được cảm xúc trong lòng.
Giơ tay về phía Từ Văn Lương:
- Bố, điện thoại.
Từ Văn Lương ngẩn ra, cằm hết về phía bàn trà:
- Không, không phải là có điện thoại sao?
Từ Tiểu Thiến chu miệng:
- Điện thoại.
Tự mình trực tiếp móc điện thoại từ trong túi áo khoác của bố ra, nhảy nhót trở về phòng nhỏ của mình.
…
Lúc này không khí trong nhà họ Tề vô cùng quỷ dị.
Ba cặp vợ chồng đều bất giác mà há hốc miệng, ngẩn ngơ nhìn bản tin thời sự vừa mới chiếu xong, qua một hồi lâu mới hồi hồn trở lại, nhìn về phía ba thằng con.
Chỉ thấy cằm của Ngô Tiểu Tiện cùng Đường Tiểu Dịch đã hất lên tận trần nhà.
Đón nhận ánh mắt của người lớn trong nhà, Ngô Ninh kinh thường mà quơ quơ tay với Ngô Liên Sơn:
- Không cần phải khen con đâu, con sẽ kiêu ngạo đấy.
Đường Dịch lại bày ra một nụ cười đê tiện:
- Lão Đường, bố có muốn biết cảm giác được lên tin thời sự của tỉnh là như thế nào không?
Ngô Liên Sơn:
"…"
Đường Thành Cương:
"…"
Đột nhiên cảm thấy có chút tự ti, đài truyền hình của tỉnh đó! Nguyên một cái chuyên đề kéo dài mười lăm phút, thật hâm mộ quá đi.
Ngô Liên Sơn qua nửa ngày mới trừng mắt, liếc nhìn Ngô Ninh một cái:
- Được hưởng ké ánh hào quang của Đầu Đá thôi, mày khoe khoang cái gì hả?
Mắng xong cũng không cho Ngô Ninh có cơ hội để nói chuyện, quay đầu nhìn Đường Thành Cương, vội nói:
- Lấy danh nghĩa của nhãn hàng mới quyên góp, mượn danh tiếng của ba tên nhóc thối, có lẽ cũng sẽ hấp dẫn được sự quan tâm của nhiều người đấy, đánh bóng chút danh tiếng.
"…"
Ngô Tiểu Tiện rất không phục, còn nói cậu ta, bố đây còn không phải là cũng đang muốn hưởng tiếng thơm lây hay sao?
Trong lòng lại càng thấy sung sướng hơn, bố mình cũng bắt đầu được hưởng tiếng thơm lây từ mình rồi.
Còn về Tề Quốc Quân và Quách Lệ Hoa…
Bàn tay của Tề Quốc Quân nắm chặt lại, ngoài mặt thì vẫn bình tĩnh, nhưng bên trong nội tâm đã nổi lên sóng to gió lớn.
Mà Quách Lệ Hoa…
Mẹ Tề nhìn con trai mình, trong lòng cảm thấy có chút lạc lõng.
Thật ra, gần đây Quách Lê Hoa đều luôn cảm nhận được cảm giác không yên ổn này.
Bởi vì… Chồng bà có sự nghiệp riêng của mình, con trai càng ngày càng nên người khiến bà không thể nhận ra được nữa, thằng bé hiểu chuyện đến mức không cần người mẹ này phải suốt ngày la mắng.
Người lãnh đạo của căn nhà này là bà bị thất nghiệp mất rồi.
…
Bên phía Tề Lỗi vừa không giải thích chuyện bài văn, cũng không tham dự vào cuộc vui đùa ầm ĩ cùng mọi người, càng không biết trong lòng bố mẹ có suy nghĩ gì, cậu đang không ngừng nhận điện thoại.
Từ lúc thời sự bắt đầu phát tin đến tận bây giờ vẫn chưa được ngơi tay, hơn nữa còn tiếp tục kéo dài đến tận nửa đêm, nhận cuộc gọi đến của từng người, từng người một.
Đây chính là uy lực của đài truyền hình tỉnh vào thời đại này!
Đầu tiên là Tề Hải Đình.
Ông lão không cần nói cũng biết là vui mừng biết cỡ nào:
- Cháu trai lớn của ông có tiền đồ! Nhưng sao cháu lại không nói cho ông biết trước một tiếng? Ông chỉ xem được nửa sau, bây giờ còn đang chờ chiếu lại đây này.
Lý Mân Mân:
- Tề Đầu Đá, sao cậu lại có thể xấu xa như thế chứ? Tôi mới bảo làm sao mà lại dùng hết cả 2000 tệ của Ngô Tiểu Tiện để mua một cái túi chườm nước đá!?
- Báo cho cậu biết một câu, cậu bị đá ra khỏi vòng tròn này rồi, vòng tròn của kẻ ngốc không cần cậu nữa!
- Được thôi, cứ xem như là bà đây trách oan cậu, cúp đây.
Trước đây còn khinh thường Tề Lỗi hay đóng kịch, sống không quang minh chính đại. Bây giờ khi đã xem xong tin tức, liền cảm thấy đóng con mẹ gì nó kịch thì sao? Lý Ngốc Nghếch cho rằng còn có thể giả thêm một chút, bởi vì mọi chuyện vừa xảy đến thật sự là quá đã.
Tào Tiểu Hi cũng gọi điện thoại đến:
- Đừng nói cái gì hết, bản tin kia đã làm mẹ chị khóc hết nước mắt rồi đây này. Đợi đến khi khai giảng xong, chị đây sẽ bồi thường cậu thật cẩn thận. Cổ vũ cho cậu ở sân bóng, đưa Coca trong giờ học cho cậu, gửi thư tình trước cổng trường cho cậu, chị sẽ làm trọn gói cho cậu, chị sẽ biến cậu trở thành tên nhóc ngầu nhất cái trường Nhị Trung luôn.
Vu Dương Dương:
- Đầu Đá, cậu càng ngày càng khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc đấy! Đừng có để ý gì đến con nhóc Tào Tiểu Hi đó, chờ khi khai giảng xong, chị đây giới thiệu cho cậu mấy đứa con gái ở khối 12, tha hồ để cho cậu chọn luôn.
Tưởng Hải Dương:
- Anh, về sau em lăn lộn với anh, ai cũng không thể lay chuyển được! Em đây không học Thực Nghiệm nữa, em muốn học Nhị Trung, anh em chúng ta cùng nhau càn quét địa bàn này!!
Bạn học lớp 9 nào đó:
- Đầu Đá, cậu cũng quá không nghĩa khí rồi? Chuyện lớn như thế mà cũng không gọi tớ một tiếng? Cái hoạt động trại hè của cậu còn hoạt động không? Tớ cũng muốn đến rèn luyện một chút.
Chu Đào:
- Thằng em cũng được đó! Không nhìn ra được, cậu còn có bản lĩnh này, qua mấy ngày nữa chị sẽ đến tìm cậu!
La Diễm:
- Đáng tiếc là Lưu Trác Phú đã về quê mất rồi, chỗ đó không chiếu đài truyền hình của tỉnh, không xem được. Nếu không thì thầy ấy nhất định sẽ cảm thấy vô cùng tự hào vì em.
Chu Lôi:
- Đầu Đá, chúc mừng cậu nha…
Cộp! Lời còn chưa nói xong, Tề Lỗi đã cúp điện thoại.
Đồng thời, bố mẹ Lư Tiểu Soái, còn có bố mẹ của Trương Tân Vũ, đều đang dáo dác tìm hai tên này khắp nơi.
Rốt cuộc thì trước khi bản tin thời sự được chiếu lại, bắt hai thằng trở về, Lư Tiểu Soái còn cảm thấy rất không phục.
Có cái gì đáng để xem đâu chứ? Lúc đấy, cậu ta cũng ở đó, ai cũng nói cái gì ấy, là Tề Lỗi làm tốt biết bao nhiêu, có ai biết được đằng sau nó là sự giả dối biết bao nhiêu đâu, đơn giản chỉ là để quay phim mà thôi.
Tuy rằng Lư Tiểu Soái làm người không ra gì, nhưng vẫn rất xem thường những đứa nổi tiếng nhờ vào sự giả dối này.
Nhưng lại bị bố mẹ ép ở nhà để xem hết tin tức, xem xong Lư Tiểu Soái liền khóc không thành tiếng.
Hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của cậu ta, lại cộng thêm việc cô dì chú bác tới tấp gọi đến, chuông điện thoại không ngừng reo, ai nấy đều khen ngợi cậu ta không ngớt lời…