Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên thực tế, 53 đứa trẻ, ngoại trừ người nhà của Từ Tiểu Thiến vẫn còn được xem là bình tĩnh, thì 52 cặp phụ huynh của những đứa còn lại đều không thể ổn định, cũng không hề ngơi tay. Bọn họ xem xong tin tức đều là kiểu, hoặc là gọi điện đến hỏi thăm, hoặc là đích thân đến tận nhà chơi.
Loại tấn công dồn dập như thế này, ở tuổi 15 - 16 như bọn họ làm gì có ai được trải nghiệm qua bao giờ, càng không có cách nào để tưởng tượng ra.
Lực tấn công này mạnh mẽ đến mức đủ để da đầu bọn họ tê dại, đủ để chấn động, thay đổi số phận của cả một đời người.
Đúng thế, Lư Tiểu Soái đột nhiên có chút ngộ ra, vì sao Tề Lỗi phải diễn một màn như vậy.
Tấm gương sáng!
Bây giờ bọn họ chẳng những là tấm gương sáng trong phong trào phòng chống lũ lụt, đồng thời còn là tấm gương sáng cho chính bản thân họ sau này.
Cuối cùng, Lư Tiểu Soái cũng gọi điện thoại cho Tề Lỗi:
- Đầu Đá… Cả đời này cậu sẽ mãi là anh em của tôi!
Cậu ta đột nhiên không muốn tiếp tục hư hỏng như thế nữa, cậu ta muốn học tiếp lên cấp ba để xem thử, có thể trở thành con nhà người ta trong miệng người khác không, tiếp tục để cho bố mẹ phải nhìn mình bằng con mắt khác.
Xuất hiện suy nghĩ này trong đầu không chỉ có riêng mình cậu ta, mà còn có Lý Mân Mân, còn có Trương Tân Vũ, cùng đồng bọn của họ.
Lý Mân Mân nghĩ đến “câu thoại” nói với Vu Dương Dương kia: "Đây là kỳ nghỉ hè nhẹ nhàng cuối cùng của bọn họ" đủ đặc sắc, cũng đủ để thức tỉnh cô ta!
Có lẽ, cô ta hẳn là nên nghiêm túc một chút, có lẽ có thể để cho năm lớp mười hai không được thoải mái một chút cũng không tồi!
Được thôi, cho dù tương lai sẽ gả đại vào một nhà môn đăng hộ đối nào đó ở Thượng Bắc, bà đây cũng phải làm một cô dâu lấy được tấm bằng đại học, thậm chí còn là tấm bằng của một trường đại học danh tiếng.
Trương Tân Vũ lại đột nhiên không muốn học lên cấp ba, cậu ta muốn đi lính, bởi vì cậu ta đã nói như thế ở trên bản tin.
- Đầu Đá, cậu nói xem, tớ không học lên cấp ba nữa có được không? Bố tớ nói trong quân đội rèn luyện rất tốt, tớ muốn đi thử xem sao.
Tề Lỗi nghe xong trực tiếp trợn trắng mắt:
- Học xong cấp ba, hoặc thi xong đại học rồi đi cũng chưa muộn! Có thể thi lên trường quân đội mà.
- Được, tớ nghe lời cậu.
Cuối cùng Từ Tiểu Thiến cũng gọi điện thoại tới, có chút làm nũng mà nói với Tề Lỗi:
- Xin lỗi, tớ đã trách oan cho cậu, càng không nên nghi ngờ cậu.
Nói xong, lại nói thêm một câu nữa:
- Sao cậu lại có thể ngầu như thế chứ?
- Ha ha.
Tề Lỗi cười khan.
Bị các bạn nhỏ hiểu lầm, Tề Lỗi thật sự không cảm thấy khó chịu. Chỉ là, cậu vẫn rất để ý cái nhìn của Từ Tiểu Thiến đối với mình.
Bây giờ, cuối cùng cũng có thể thay đổi cục diện rồi!
- Cậu có biết tại sao tớ viết văn tốt như thế không?
- Vì sao thế?
- Bởi vì tớ học lớp của lão Lưu.
- Chủ nhiệm lớp cậu sao?
- Đúng thế.
- Thầy ấy dạy cậu sao?
- Không phải, thầy ấy đã lừa tớ một lần.
- Lừa như nào cơ?
- Năm lớp bảy lúc vừa mới khai giảng xong, đề văn thi tháng chính là ‘mùa thu tới rồi’.
- Ừa, rồi sau đó thì sao nữa?
- Sau đó? Sau đó bởi vì tớ vội nộp bài, nên chỉ viết đúng mỗi 27 chữ. Nhưng thầy ấy lại cho tớ điểm tuyệt đối, còn đợi cho đến lúc tổng kết kỳ thì, lừa tất cả mọi người, nói rằng bài văn của tớ viết tốt nhất. Đọc 27 chữ mở bài kia cho cả lớp cùng nghe, cố ý bỏ qua đoạn trống phía sau. Từ đó về sau, cho dù thành tích tớ có kém đến mấy, tớ đều đặc biệt dụng tâm với việc viết văn.
- Quao!
Từ Tiểu Thiến tán thưởng:
- Lão Lưu lợi hại thật đấy!
- Cho nên, tấm gương của mỗi người cũng có thể là chính bản thân mình, cho dù là giả dối cũng vậy.
- Ừa ừa!
Từ Tiểu Thiến đáp lời:
- Vậy rốt cuộc là cậu đã viết cái gì thế?
Tề Lỗi lại rơi vào trầm mặc.
Hồi lâu sau:
- Mùa thu đến, gió thu thổi, lá cây rụng rơi, thổi cong bông lúa, cũng cuốn bay nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bác nông dân.
"…"
Đầu dây bên kia điện thoại không có động tĩnh một lúc lâu, cuối cùng lại vang lên một câu:
- Cậu thắng rồi, xem ra không phải do cậu tự bịa ra.
…
Phòng khách của nhà họ Từ im ắng đến lạ thường.
Bố Từ mẹ Từ lắng nghe tiếng động nói chuyện qua lại như có như không truyền ra từ điện thoại trong phòng con gái mình, mãi cho đến khi không còn tiếng động gì nữa.
Một lát sau, Từ Thiện trả điện thoại lại, quay người trở về phòng mình.
Từ Văn Lương có chút không yên tâm, lại khó có thể bình tĩnh.
Bây giờ xem ra, chắc chắn cậu con trai trong bản tin kia và con gái họ có chuyện gì đó với nhau. Hơn nữa…
Bãi phân trâu này… Chỉ sợ là không đơn giản chút nào!
Nói với Chương Nam:
- Hay là, em gọi cho người ở Thượng Bắc xem một chút.
Tuy rằng Chương Nam cũng nảy sinh một dự cảm không lành, nhưng…
Không nói tiếng nào mà chỉ suy nghĩ, rồi lại ung dung, thong thả, cởi chiếc áo lông xuống, nói một câu:
- Thi văn đạt điểm tuyệt đối, tòa soạn báo và đài truyền hình của tỉnh liên tiếp đưa tin… Với điều kiện này, trường Tam Trung của chúng ta có thể đặc cách được.
Từ Văn Lương:
"..."
-!!!
Phải rất lâu sau Từ Văn Lương mới bình tĩnh lại được, lau mồ hôi lạnh trên trán, nông cạn.
Lúc này mới yên tâm mà cầm lấy điện thoại bàn, quay một dãy số:
- Bí thư Ngô, công tác nhân sự bên ban chấp hành luật pháp do ai phụ trách thế?
- Được, anh đọc cho tôi số của Ngụy Hồng Ba với.
…
- Trưởng khoa Ngụy, tôi là Từ Văn Lương.
- Đã xem tin tức rồi chứ? Vâng, trước tiên thì tôi cũng xin được chúc mừng chị đã dạy dỗ ra được một cô con gái tốt như thế!
- Tiếp đến, không biết là chị có chú ý đến có chút vấn đề xuất hiện ở trên bản tin không ạ?
…
- Chị cũng nhận ra được phí thu pháp luật không hợp lý đúng không ạ?
Trên tin tức có xuất hiện một cảnh:
Tề Lỗi “đuổi theo” tên thu phí pháp luật đầu nhỏ mình teo kia, giao nộp 20 tệ tiền phí bày sạp hàng.
- … Vậy sao? Còn có chuyện như thế xảy ra sao? Có điện thoại gọi đến nhà anh rồi sao?
- Tuy rằng ban chấp hành luật pháp là bộ phận vừa mới được thành lập, nhưng cũng căn cứ vào điều lệ mà làm việc, phẩm chất của nhân viên đội ngũ cũng không thể lơi lỏng không quan tâm đến được. Chị chịu trách nhiệm chính bên nhân sự, phải nắm bắt tình hình thật kỹ lưỡng!
- Đây cũng không phải là chuyện nhỏ, đài truyền hình của tỉnh cũng đã phát sóng, nếu xử lý không tốt, sẽ phá hủy hình tượng người dân Thượng Bắc rất nhiều
- Đối với những con sâu làm rầu nồi canh phá hoại hình tượng của chính phủ, tuyệt đối không thể dung tha!