Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên này chồng thì đang nói chuyện điện thoại, bên kia Chương Nam lại buông áo lông xuống, xoay người rồi bước đến nhẹ nhàng gõ cửa phòng của Từ Thiến.

- Thiến Thiến, mẹ có thể vào không?

- Vào đi ạ!

Từ Tiểu Thiến vô cùng vui vẻ mà trả lời lại, Chương Nam đi vào, thì thấy cô đang ngồi ôm gối ngẩn ngơ ở trên giường.

Cảnh này lọt vào mắt của một người mẹ thì toát ra một luồng không khí yêu đương ngọt ngào.

Ngồi ở bên cạnh Từ Tiểu Thiến, Chương Nam làm ra một dáng vẻ như đang muốn khai sáng:

- Gọi điện thoại cho cậu bé kia sao?

- Vâng.

Từ Tiểu Thiến cũng không cố lảng tránh, đây là phương thức sống mà cô và mẹ vẫn hay dùng khi ở chung với nhau, là mẹ con nhưng cũng là bạn thân của nhau, không có gì phải giấu giếm cả.

Chương Nam gật gật đầu, nói vào vấn đề chính:

- Có chuyện này, mẹ muốn hỏi một chút về ý kiến của con.

- Mẹ nói đi ạ?

- Con cũng biết, mẹ phụ trách việc tuyển sinh ở trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân, cậu bé tên Tề Lỗi kia, rất phù hợp với tiêu chuẩn được đặc cách tuyển thẳng của Tam Trung.

- !!!

Từ Thiển ngơ ngẩn một chút, chân tay lạnh lẽo.

Chương Nam liếc mắt một cái đã nhận ra được sự thay đổi của con gái mình, tức khắc cười nói, mẹ đây còn không phải là muốn biết ý kiến của con sao?

- Con biết đấy, mẹ và ba con nhìn thôi cũng có thể nhận ra được. Tuổi này của con vẫn khó tránh khỏi có chút ngây thơ, đây cũng là điều tất nhiên, cũng cứ xem như một trải nghiệm tươi đẹp đi, chúng ta cũng không nói gì, những việc này đều do chính con tự mình quyết định, bố mẹ không có ý kiến gì.

- Nhưng mà lần này, mẹ thật sự cảm thấy rất khó xử, cho nên muốn nhờ con quyết định.

- Rốt cuộc thì… Vờ như không thấy một học sinh có đủ điều kiện nhập học như thế này, sẽ là sự thất trách của mẹ, đồng thời như thế cũng giết chết tiền đồ của một học sinh. Con nói có đúng không?

- Cơ hội được học ở Tam Trung, cũng không phải ai cũng được như con đâu, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

- Cho nên…

Những lời tiếp theo, Chương Nam cũng không nói thẳng, chỉ để cho con gái mình tự tiêu hóa, tự suy nghĩ.

Là kiên định muốn học chung một thành phố, thậm chí là một ngôi trường với cậu con trai mà mình thích, nhưng lại hủy đi cơ hội được học lên càng cao của cậu con trai kia, hay là buông tay, để cậu ấy rời đi, dùng khoảng cách để lấp đầy thời gian?

Nói thật thì vào giờ khắc này Từ Tiểu Thiến cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, trước nay cô chưa từng nghĩ đến vận mệnh cuộc đời tên kia sẽ được nắm giữ trong chính bàn tay của cô.

Cắn chặt môi dưới, trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu sau, cuối cùng không chút sức lực mà lắc đầu.

Chương Nam nhìn con gái, hỏi:

- Con không muốn cậu ấy được đến Tam Trung sao? Thật ra cũng có thể, mẹ có thể làm được.

- Không!

Ánh mắt của Từ Tiểu Thiến bắt đầu kiên định:

- Con không có quyền ngăn cản cậu ấy bay lên cao, đúng không ạ?

Chương Nam hiểu rõ mà gật gật đầu, lại nói một câu:

- Thật ra, nếu con đồng ý, cũng có thể quay về học ở thành phố Cáp Nhĩ Tân! Thành tích của con…

- Không!

Từ Tiểu Thiến lại một lần nữa lắc đầu:

- Sức khỏe của bà nội không tốt, sẽ nhớ con.

- Haizz!

Chương Nam thở dài, lắc đầu đầy tiếc hận.

Sau đó lại cổ vũ con gái, kéo cánh tay lạnh lẽo của con gái qua:

- Sao con lại có thể thiện lương như thế chứ? Không phải chuyện gì như vậy cũng tốt đâu.

- Cũng không đúng, kỳ thật cũng là chuyện tốt mà, thời gian và khoảng cách cũng được xem là một phương thức thử thách tình cảm của hai người, mối quan hệ này, là đá hay là vàng…

Từ Tiểu Thiến cười vô cùng miễn cưỡng, xem như là đồng ý với cách nói của mẹ…

Đi từ phòng của Từ Thiến ra ngoài, biểu cảm trên khuôn mặt của Chương Nam vẫn tự nhiên như cũ.

Không phải là bà ấy mặc kệ, mà là phương pháp dạy con không giống với những gia đình khác.

Bà ấy cũng không phải thật sự vào để khai sáng cho con, ngược lại, bà ấy che chở cho những ký ức thuộc về thời thiếu niên của con gái rất cẩn thận.

Chỉ là bây giờ không nói rõ ra cho cô, chờ đến khi thằng nhóc kia thật sự bỏ rơi con bé để chạy đến với đống tiền đồ tốt đẹp kia, con gái sẽ trách bà, cho rằng đây là một âm mưu đã được bà giàn xếp,

Huống chi bà ấy cũng rất hiểu con gái của chính mình, con bé có một trái tim vô tư, để nó tự mình chọn lựa, mới là cách giải quyết tốt nhất.

Còn về cậu con trai tên Tề Lỗi kia, Chương Nam không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì, cũng không cần phải lo lắng, ít nhất thì ở cái đất Thượng Bắc này, không một gia đình nào có thể từ chối được lời mời của Tam Trung Cáp Nhĩ Tân.

Con người ai nấy cũng đều ích kỷ cả thôi!

Hơn nữa, tình cảm ở lứa tuổi này, tuy rằng vô cùng đơn thuần nhưng lại rất yếu ớt.

Ngày hôm sau là cuối tuần.

Từ Thiến đã rời khỏi nhà từ sớm, nói là đi học thêm, lại do dự một hồi lâu trong buồng điện thoại công cộng dưới nhà rồi mới gọi điện thoại cho Tề Lỗi.

- Chán quá, ra đây cho tớ!

- Không đến lớp học thêm hả?

- Không đi! Mấy ngày nay đều không muốn đi nữa!

- Được rồi! Tớ tới liền!

Chương Nam ở nhà cũng gọi điện đến phòng tuyển sinh của trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân, thông qua phòng tuyển lấy được bảng thành tích thi chuyển cấp của Tề Lỗi ở trên phòng giáo dục Thượng Bắc. Sau khi xem qua thì liều chau mày lại.

Thành tích của thằng nhóc này thật sự là một đống hỗn độn, học lệch vô cùng nghiêm trọng.

Bây giờ, bà ấy có chút hối hận, cảm thấy bản thân đã tốn công vô ích.

Liền cảm thấy không biết tại sao con nhóc ngốc nghếch nhà mình lại coi trọng cậu? Có lẽ chỉ là nhất thời bị hấp dẫn, chứ không hẳn là muốn duy trì mối quan hệ lâu dài.

Huống hồ, học sinh như thế mà đế Tam Trung Cáp Nhĩ Tân, chẳng những không có lợi gì, ngược lại càng thêm có hại cho cậu.

Trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng không thay đổi chủ ý.

Thứ nhất là vì lời đã nói với con, khó có thể thu hồi trở lại.

Thứ hai là vì, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn.

Chẳng may Từ Thiến thật sự không thể tự mình thoát ra khỏi mối quan hệ tình cảm này, nên đề phòng trước chứ không thể qua loa sẽ tốt hơn.

Nói tới đây, Chương Nam lần theo số điện thoại ở trên học bạ, bấm số gọi đến nhà của Tề Lỗi.

Thật ra Chương Nam cũng rất tò mò, rốt cuộc thì đó là một gia đình như thế nào, mới có thể dạy dỗ ra được một đứa con chỉ giỏi mỗi môn văn, học lệch môn nghiêm trọng như thế? Đó là một cậu con trai như thế nào?

Càng tò mò hơn là, đứa bé này đến cùng có chỗ nào tốt, mới có thể khiến cho con gái bà ấy mê muội như thế?

- A lô, xin chảo, tôi là chủ nhiệm của phòng tuyển sinh trường trung học Tam Trung Cáp Nhĩ Tân.

- Chị là mẹ của bạn Tề Lỗi đúng không ạ?

Bắt máy ở đầu dây bên kia là Quách Lệ Hoa đang được nghỉ cuối tuần ở nhà, nghe xong ý đồ của đối phương khi gọi đến, môi của Quách Lệ Hoa lập tức trắng bệch.

Đặc cách tuyển thẳng!?

Tam Trung Cáp Nhĩ Tân…!?