Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Địa vị và danh tiếng của trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân ở trong lòng mỗi người dân tỉnh Long Giang quan trọng đến nhường nào?

Nói thế này cho dễ hiểu, cho dù trong mơ Quách Lệ Hoa có biến con trai thành một đóa hoa, cũng không dám mơ tới việc thằng bé sẽ có dính dáng tới trường Tam Trung kia.

Đối với những học sinh cấp hai không thuộc thành phố Cáp Nhĩ Tân mà nói, ngôi trường này không chỉ là nơi xa xôi, khiến những học sinh bình thường không thể với tới, mà ngay cả những học bá như Từ Tiểu Thiên cũng không dám chắc khả năng mình có thể bước chân vào ngôi trường cấp ba trong mơ này.

Quá xa xôi.

Điểm trung bình của những học sinh lớp chọn trong ngôi trường này đều là 650 trở lên. Mỗi năm, số học sinh của trường thi đậu Thanh Hoa, Bắc Đại, cùng với những ngôi trường danh giá ở nước ngoài phải tính theo “tốp”.

Câu danh ngôn điên cuồng nổi tiếng nhất Tam Trung đó chính là:

“Không chăm chỉ học hành, thì trực tiếp thi vào trường Đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân đi cho xong!”

Nhưng đó chính là hiện thực, những học sinh không thi được vào những trường đại học tuyến đầu đều rất ngại mở mồm nhận mình đã từng tốt nghiệp Tam Trung.

Đó là nơi tụ tập của những học bá.

Quách Lệ Hoa nghe thấy tin này, cảm thấy cả người đều không ổn, không nói ra được câu nào.

Chương Nam ở đầu dây bên kia điện thoại cũng không khinh thường sự thất thố này, bà ấy đã từng chứng kiến nhiều tình cảnh tương tự.

Tam Trung có loại năng lực này, khiến cho tất cả phụ huynh thất lễ, khiến cho tất cả học sinh ở Long Giang phải phát điên.

Nói với Quách Lệ Hoa:

- Hôm nay tôi gọi điện thoại tới đây chỉ muốn thông báo với học sinh một tiếng, những thủ tục nhập học tiếp theo, giấy báo nhập học, tôi sẽ gửi hết qua bưu điện.

- Phải rồi… Bạn Tề Lỗi có ở nhà không? Chúng tôi muốn tìm hiểu cậu bé này trước một chút.

- Có! Có!

Quách Lệ Hoa lập tức gọi Tề Lỗi đang muốn ra cửa đến nghe điện thoại:

- Giáo viên ở trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân muốn nói chuyện với con này.

Trong lúc đó còn không quên kéo Tề Quốc Quân đến, hung tợn mà nói một câu:

- Con trai ông sắp vào Tam Trung Cáp Nhĩ Tân đấy!!

Tề Quốc Quân ngẩn ra, sau đó lại nhíu mày.

Tề Lỗi đang muốn đến chỗ hẹn với Từ Tiểu Thiến, còn không biết chuyện gì đang diễn ra, vừa nghe thấy trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân thì cũng nhíu mày.

Nhưng nói như thế nào cũng phải nghe điện thoại trước đã:

- Chào cô ạ!

Chương Nam ở đầu dây bên kia vừa nghe, lại kết hợp thêm hình ảnh ở trên bản tin, cảm giác được đây là một cậu nam sinh vô cùng ngoan ngoãn nghe lời:

- Xin chào Tề Lỗi!

- Mẹ cậu đã nói với cậu chưa? Tình hình của cậu rất phù hợp với điều kiện đặc cách tuyển thẳng của trường Tam Trung chúng tôi, hy vọng cậu có thể đến tham gia học tập ở trường Tam Trung, nâng cao môi trường học tập thêm một chút nữa.

Trong lòng Tề Lỗi khẽ run rẩy, đầu lông mày càng nhíu sâu hơn.

Quay đầu nhìn về phía mẹ mình, thấy ánh mắt mong đợi của bà ấy, trầm ngâm một lát, đột nhiên nói ra một câu khiến cho Chương Nam muốn hộc cả máu họng.

- Cô ơi, con có thể chọn không học ở Tam Trung không?

Quách Lệ Hoa ngẩn ra, chủ nhiệm Chương ở đầu dây bên kia cũng ngẩn người.

Nhưng ngược lại, điều này khiến cho Tề Quốc Quân đang bày ra vẻ mặt muốn nói nhưng lại thôi, dễ chịu hơn một chút, nhẹ nhàng đè tay lên bả vai Quách Lệ Hoa, ý là không muốn bà tức giận.

Trong lòng Chương Nam ở đầu dây bên kia lại nổi lên sóng to gió lớn, trầm mặc một lúc lâu, mới hỏi ra một câu:

- Có thể cho tôi một lý do không? Bởi vì cậu không muốn rời khỏi Thượng Bắc sao?

Chỉ thiếu điều muốn hỏi thẳng, có phải là muốn dính lấy con gái yêu của bà hay không?

- Bạn Tề Lỗi ạ, tôi nghĩ cậu cũng biết rất rõ, địa vị của trường Tam Trung ở Long Giang, ở trong cả nước như thế nào rồi, đúng không?

- Chúng tôi có tài nguyên giáo dục tốt nhất tỉnh Long Giang, cũng có mối quan hệ giao lưu với các trường nổi danh quốc tế, luôn tích cực cổ vũ học sinh tham gia những cuộc thi trong và ngoài nước, tất cả các cơ hội ở Tam Trung đều không thể có được khi cậu chỉ ở Thượng Bắc.

Đùa cái gì vậy chứ? Tam Trung Cáp Nhĩ Tân đó! Lại bị từ chối sao?

Tề Lỗi bên này trước nhìn mẹ mình bằng ánh mắt an ủi, ý nói tạm thời đừng nên nóng nảy, sau đó mới nói với người bên kia đầu dây điện thoại:

- Con cảm thấy vô cùng vinh dự khi được Tam Trung công nhận thực lực, nhưng…

- Là như thế này, không thể không thừa nhận, Tam Trung là một ngôi trường tốt, con cũng rất mong có thể được theo học. Nhưng với tình hình cá nhân của con mà nói thì Tam Trung chắc chắn không phải là một sự lựa chọn tốt nhất.

- Hả?

Đầu dây bên kia điện thoại:

- Tại sao?

Tề Lỗi:

- Có thể là cô không rõ, con ngoại trừ phần viết văn và môn tiếng Anh là nổi trội ra thì thành tích những môn khác rất kém, kiến thức nền tảng cũng không vững.

- Hơn nữa con người con cũng không có thiên phú trong việc học tập.

- Nếu như vào Tam Trung, chẳng những không tốt cho thành tích tập thể của trường, mà còn không có lợi đối với cá nhân con, rất khó để có thể thích ứng được với tiến độ học trong trường Tam Trung.

- Một khi thành tích đã không thể theo kịp với thành tích trung bình của trường, lòng tự tin của chính con sẽ bị đả kích. Cô nói có đúng không ạ?

Tề Lỗi trả lời vô cùng logic và rõ ràng, bình tĩnh, khiến cho người khác phải sợ hãi, nhưng cũng khiến Chương Nam không còn lời nào để nói.

Suy nghĩ đầu tiên vụt qua trong lòng lại chính là: Hỏng rồi!

Sau khi cúp điện thoại, Tề Lỗi cũng không có quá nhiều gợn sóng.

Từ chối Tam Trung, cũng không phải hành động gì quá xúc động, càng không phải là vì một người nào đó mà từ bỏ cơ hội tốt như vậy.

Sao cậu có thể nhét mông vào một cái hố lớn như Tam Trung được chứ, với cái thiên phú, trình độ kia của cậu, đến Nhị Trung Thượng Bắc đã là được xem như có chút trèo cao rồi, càng đừng nói gì đến Tam Trung Cáp Nhĩ Tân.

Nhiệm vụ học tập ở nơi đó, bầu không khí học tập, còn có áp lực cạnh tranh với nhau, là những thứ mà con người bình thường không thể nào tưởng tượng ra được.

Vào nơi đó rồi, học bá hay học thần gì đó cũng đều phải cúi đầu làm người, một tên học tra như cậu còn có đường sống sao?

Trừ khi cậu tập trung hết toàn bộ tinh lực trong tương lai, tất cả thời gian đều phải dồn hết vào việc học, thì kết quả có lẽ sẽ khác.

Nhưng mà ông đây được trọng sinh mà! Ngoại trừ việc học, còn có nhiều điều cần bận tâm khác, làm gì còn khả năng dồn hết tinh thần vào việc học?

Thành thành thật thật vào học một trường trọng điểm ở Thượng Bắc là được, nhân lúc còn trẻ cứ vui tươi vô lo!

Trước nhìn về phía mẹ mình, há mồm nói một câu:

- Đã nói xong xuôi hết rồi, đừng tự vả mặt!

Quách Lệ Hoa lại không nhúc nhích, trong mắt chứa đầy sự mất mát.

Không phải là vì Tề Lỗi tự mình làm chủ, bỏ lỡ một cơ hội tốt như thế, mà chính là bản thân bà.

Trên thực tế, bắt đầu từ ngày bản tin thời sự đó được phát sóng, Quách Lệ Hoa đã phát hiện ra, con trai bà hình như không quá cần đến bà nữa.

Bà thật sự là không còn cách nào để làm chủ mọi thứ cho Tề Lỗi nữa rồi, chỉ nhìn một biểu cảm đơn giản trên khuôn mặt chồng mình là biết, sự lựa chọn của con trai là đúng, bà thật sự bị thất nghiệp mất rồi.

Miễn cưỡng nhoẻn miệng cười:

- Mẹ không đánh con, sau này con tự làm chủ chuyện của mình.

Tề Quốc Quân lại tươi cười xán lạn, nhìn con trai mình bằng một ánh mắt khẳng định:

- Lớn rồi, cũng biết chừng biết mực rồi.

Điều này rất phù hợp với tính cách của Tề Quốc Quân, ông lớn lên trong sự trầm ổn. Vừa nghe đến Tam Trung Cáp Nhĩ Tân, nơi đấy cũng không phải là chỗ thần tiên, đi làm cái gì?

Thà làm đầu gà, cũng không làm đuôi phượng!

Tề Lỗi:

"…"

Trời, loại thay đổi này, có thể sẽ không thích ứng kịp nhỉ?

Có phải là mình… Đã hoàn toàn thoát khỏi tình trạng bị bạo hành gia đình rồi không?